“Ông trời của tôi ơi!”
Đám người Lâm Mộng Mộng trợn mắt há hốc mồm, cảm giác mình cần phải nhận thức lại Tiểu Bạch mới được.
Triệu Y Linh lôi kéo Lâm Mộng Mộng, khẽ hỏi:
- Chị nghe Tiểu Hồ Ly nói, em từng đắc tội cục cưng thỏ nhà chị?
Vẻ mặt Lâm Mộng Mộng buồn bã giống như đưa đám, gật đầu nói:
- Lần trước, em ở trong Tiên Linh cầu cảm thấy chán, lại đi tìm bảo tàng của Tiểu Bạch chơi, sau đó còn muốn chia bảo tàng phân cho Thiếu Soái Quân.
Triệu Y Linh cho Lâm Mộng Mộng một ánh mắt tự cầu nhiều phúc, trước đây Tiểu Bạch không có thực lực gây sự với Lâm Mộng Mộng, cho nên vẫn không có động tác gì lớn.
Nhưng bây giờ Tiểu Bạch không chỉ có thể biến lớn, trở nên mạnh mẽ, còn nắm giữ thân vàng vô địch.
Lúc này nếu như nó còn không đi gây phiền phức cho Lâm Mộng Mộng, vậy nó lại không phải là thỏ do Vương Hạo nuôi.
Lâm Mộng Mộng lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Triệu Y Linh, cầu khẩn nói:
- Chị dâu, chị cần phải cứu em, ema có dự cảm con thỏ này chắc chắn sẽ không buông tha em.
Triệu Y Linh an ủi:
- Không cần lo lắng, Tiểu Bạch chẳng qua đùa giỡn với em thôi, hơn nữa, năm nay nó mới năm tuổi, có thể cũng không thể tệ quá được.
Đám người Bất Tử Hiên Thiếu lại không cho là như vậy, cho dù Tiểu Bạch năm nay mới năm tuổi, nhưng nó là con thỏ do Vương Hạo một tay nuôi lớn.
Lúc này, nếu như nó có thể dễ nói chuyện, vậy không phải là đập nát chiêu bài của Vương Hạo sao?
- Ha ha, thỏ bảo bảo tôi thật lớn, lại không phải là chú lùn nữa…
Tiểu Bạch hài lòng tung tăng nhảy lên.
- Ầm ầm ầm…
Lúc này, mặt đất rộng lớn lập tức khẽ run rẩy, từng vết nứt dữ tợn không ngừng lan tràn ra, dung nham cuồng bạo từ trong vết nứt không ngừng phun ra.
- Tôi ngất, con thỏ này muốn giẫm chết tôi sao?
Vương Hạo bị hù dọa nhanh chóng bay lên, rời xa con thỏ bạo lực này.
Tất cả mọi người ở đó cũng tản ra bốn phía, tiếng kêu kinh ngạc càng không ngừng vang lên.
- Ông trời của tôi ơi! Đây là thánh thể Cự Linh trong chín đại thánh thể!
- Nghe nói thánh thể Cự Linh có thể lớn có thể nhỏ, hơn nữa sau khi biến lớn, sức lực cũng sẽ tăng trưởng vô hạn.
- Thì ra có cách nói này, tuy nhiên muốn biến lớn hơn mạnh hơn, vậy không có thực lực chống đỡ cũng không được.
- Thế đạo này rốt cuộc làm sao vậy? Thánh thể Thuần Dương, thánh thể Bạch Hổ, thánh thể Băng Linh, thánh thể Lôi Linh, thánh thể Ngôi Sao, thánh thể Cự Linh đều xuất hiện, lẽ nào ba loại khác cũng sắp xuất hiện rồi sao?
- Sai, còn có thiên thể Vũ Trụ của Hạo Thiên, cho dù cái này không phải là chín đại thánh thể, nhưng còn muốn mạnh mẽ hoen chín đại thánh thể.
- Hiện tại các loại yêu nghiệt đều xuất hiện, lẽ nào thời đại lớn sắp đến?
- Các người nói, nếu như thời đại lớn thật sự tới, người nào có thể xưng hùng trong vũ trụ Đa Nguyên?
- Vương Hạo có tám mươi phần trăm khả năng xưng bá, những người khác cộng lại chỉ có hai mươi phần trăm.
- Không thể nào? Vương Hạo có thể chiếm nhiều như vậy sao?
- Tôi nghe nói, Vương Hạo không chỉ có nắm giữ thánh thể Bạch Hổ, thánh thể Thuần Dương, còn nắm giữ thánh thể Vũ Trụ, Phượng Hoàng Thánh Tâm, Thiên Thần Chỉ, hai trái tim Cửu Khiếu Linh Lung.
- Mẹ nó, anh xác định không có nói đùa chứ? Vậy thật sự còn là người sao?
- Nếu như không có thiên phú như thế, anh cảm thấy ba bá chủ lớn sẽ xuất quan vì hắn sao?
- Vũ trụ Đa Nguyên có vô số yêu nghiệt, nhưng tập chung vào một chỗ cũng thua một phần năm của Vương Hạo, mẹ nó, như vậy còn bảo người ta sống thế nào nữa?
- Cho nên, chúng ta phải ôm chặt lấy bắp đùi của Vương Hạo mới có khả năng đi lên đỉnh phong của cuộc sống!
-……
Nguyệt Ly nhìn Tiểu Bạch khổng lồ trong không trung, trong đầu lại không hiểu nổi.
Thánh thể Cự Linh này và Tiểu Bạch có độ phù hợp đạt tới trăm phần trăm, điều này cũng chính là nói, Tiểu Bạch là trời sinh nắm giữ thánh thể Cự Linh.
Nhưng lúc trước cô đã đặc biệt xác định qua, Tiểu Bạch không có thể chất đặc biệt.
- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?
Nguyệt Ly đau đầu khẽ xoa mi tâm, phát hiện từ sau khi quen biết với Vương Hạo, nhận thức thế giới quan của cô đang từng bước sụp xuống.
Vương Hạo nhìn về phía Tiểu Bạch hét lớn:
- Thỏ, không nên chơi nữa, nhanh chóng đối phó với Âu Dương Nguyên Tu đi.
- Được, thỏ bảo bảo tôi sẽ lập tức qua đối phó với hắn!
Tiểu Bạch dừng nhảy nhót, vươn móng vuốt chộp về phía Âu Dương Nguyên Tu.
- Bảo vệ Âu Dương đại thiếu!
Những kẻ liều chết trung thành với Âu Dương Nguyên Tu đều vô cùng kinh ngạc, đều phát ra công kích cuồng bạo đối với Tiểu Bạch.
- Ầm ầm ầm…
Lúc này, tiếng nổ lớn đầy cuồng bạo không ngừng vang lên, chỉ thấy trên móng vuốt của Tiểu Bạch lóe ra từng ánh lửa, nhưng lại hoàn toàn không gây ra tổn thương gì.
Có người sợ hãi kêu lên:
- Con thỏ này ăn Phật Môn Thiện Quả, nắm giữ thân vàng vô địch, những người đứng đầu vũ trụ nhanh chóng sử dụng pháp tắc vũ trụ công kích nó.
- Thỏ bảo bảo tôi quả thật đã ăn Phật Môn Thiện Quả, đáng tiếc bây giờ các người mới phát hiện thì đã quá muộn rồi!
Tiểu Bạch cười hì hì, móng lớn giống như trụ chống trời chộp về phía đám người Âu Dương Nguyên Tu.
- Ầm ầm ầm…
Trong phút chốc, móng lớn của Tiểu Bạch vỗ vào trên mặt đất, mặt đất mênh mông vỡ ra, cả tinh cầu trong nháy mắt tách thành từng mảnh.
- Không!
Âu Dương Nguyên Tu hoảng sợ quát to một tiếng, sau đó bị Tiểu Bạch tát một cái bay ra ngoài.
Đồng thời, những người trung thành với Âu Dương Nguyên Tu cũng đều bị tát bay ra ngoài, cùng Âu Dương Nguyên Tu phân tán ra.
Mắt những người vừa dựa vào Vương Hạo sáng lên, tất cả đều đuổi theo về phía Âu Dương Nguyên Tu.
- Tôi ngất, con thỏ này không đi làm việc trong đội phá bỏ và di rời, thật sự quá lãng phí thiên phú của nó.
Vương Hạo ở trước người làm một dấu thập, giúp Âu Dương Nguyên Tu siêu độ.
- Hắc… A…
Tiểu Bạch ngáp một cái, thân thể bắt đầu chậm rãi nhỏ đi, cuối cùng biến thành một con thỏ chỉ lớn chừng bàn tay, tiến vào trong túi Vương Hạo ngủ say.
Vương Hạo cau mày nói:
- Càng biến lớn, năng lượng tiêu hao càng nhanh, xem ra không thể tùy tiện sử dụng tấm lá chắn lớn thỏ vàng được rồi!
- A…
Đúng lúc này, một tiếng kêu lớn đầy thê thảm vang lên.
Vương Hạo quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tam Đại Kim Cương đã bắt Âu Dương Nguyên Tu lại, đồng thời đánh gãy hai tay, hai chân của Âu Dương Nguyên Tu, đề phòng hắn chạy loạn khắp nơi.
- Âu Dương đại thiếu!
Những kẻ trung thành với Âu Dương Nguyên Tu sốt ruột kêu to, nhanh chóng xông về phía Âu Dương Nguyên Tu.
- Ầm ầm ầm…
Nhưng một giây tiếp theo, từng công kích cuồng bạo lại hoàn toàn bao trùm bọn họ.
Tam Đại Kim Cương ôm quyền nói:
- Âu Dương đại thiếu, ba anh em chúng tôi bảo vệ đại thiếu nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao, hi vọng ngày hôm nay đại thiéu thành toàn cho chúng tôi.
Sắc mặt Âu Dương Nguyên Tu dữ tợn giận dữ hét:
- Tôi thành toàn cho cả nhà anh, ngày hôm nay trong các người ai dám động tới một sợi tóc của bản thiếu, tương lai bản thiếu nhất định sẽ khiến cho các người không được chết tử tế.
- Chuyện này…
Tất cả mọi người ở đó lập tức kinh sợ, đưa mắt tập trung về phía Vương Hạo.
Cho dù trái tim Cửu Khiếu Linh Lung là một bảo bối siêu cấp, đáng để bọn họ bí quá hoá liều.
Nhưng dù sao Âu Dương Nguyên Tu cũng là đồ đệ của bá chủ Bắc Hiên, người bình thường thật sự không dám động vào hắn.
- Động vào anh thì thế nào? Dù sao anh cũng sẽ không thiếu một miếng thịt, sư phụ anh có thể làm gì tôi?
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Hơn nữa, tôi cướp đoạt trái tim Cửu Khiếu Linh Lung của anh, sau đó ban tặng cho người Tam Thần Sơn sử dụng, đây là tăng cường thực lực của Tam Thần Sơn, sư phụ anh cảm ơn tôi còn không kịp, lại làm sao có thể trách tôi được?
Tất cả mọi người ở đó đều giơ ngón tay cái về phía Vương Hạo, người này nói ba xạo lại đổi trắng thay đen mọi chuyện, còn nói hiên ngang lẫm liệt như vậy, bọn họ thật đúng là không bội phục cũng không được…
Chương 837 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]