Điệp Luyến Tinh.
Trên hồ nước nhỏ.
Kiếm của Chúa Tể cắm ở trong bùn, lóe ra một tia ánh sáng màu vàng chói mắt.
Tiểu Bạch gõ một cái lên Kiếm của Chúa Tể, hỏi:
- Đại Long, thỏ bảo bảo tôi cũng tiến hóa rồi, tới lúc nào ông mới có khả năng tiến hoá đây?
Giọng nói của Tổ Long vang lên.
- Tôi cần mấy ngày nữa, cậu tự mình đi chơi đi!
Tiểu Bạch một cước đá bay Kiếm của Chúa Tể, hầm hừ nói:
- Ông đưa thỏ bảo bảo tôi dẫn tới nơi này, lại còn để cho thỏ bảo bảo tôi đi chơi một mình, ông có còn một chút trách nhiệm nào hay không? Nhanh chóng biến thành rồng rồi, dẫn thỏ bảo bảo tôi đi chơi!
Tổ Long bất đắc dĩ nói:
- Tu vi của cậu đột phá nhanh hơn các thần, tôi cần gì phải dẫn cậu đi? Bản thân cậu tự đi cũng được!
- Còn dám mạnh miệng!
Tiểu Bạch thở phì phò nhảy lên Kiếm của Chúa Tể, sau đó tích cực in đầy dấu chân thỏ ở phía trên Kiếm của Chúa Tể.
Ngọc Nhi trốn ở cách đó không xa nhìn thấy cảnh này, trong lòng cầu khẩn Tiểu Hồ Ly nhanh chóng tới cứu cô, cô không muốn ở một mình với con thỏ ác ma này.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên, toàn bộ mặt đất bắt đầu chấn động kịch liệt.
- Khí tức này hình như là của Vương Hạo phát ra, hắn sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Sắc mặt Tiểu Bạch biến đổi, cầm lấy Kiếm của Chúa Tể sau đó nhảy lên một cái, nhanh chóng bay về phía Bách Tiên Tuyền.
- Chờ tôi một chút!
Ngọc Nhi kêu lên một tiếng, cũng không kịp lo sợ cái gì nữa, nhanh chóng đuổi theo.
…
Dưới chân Đại Tuyết Sơn.
Một nữ tử lơ lửng ở giữa không trung.
Tóc dài màu đen tùy ý thả xuống đầu vai, lông mi dày và đậm, ánh mắt quyến rũ, đôi môi gợi cảm, thời khắc nào cũng để lộ ra vẻ phong tình vạn chủng.
Quần áo màu đen cực ngắn mặc lên người, càng tôn lên đường cong hoàn mỹ của cô, đôi giày ống cao màu đen phối hợp với cái váy da ngắn… khiến cô như hoá thành nữ thần gợi cảm.
Cái đuôi màu đen phía sau lưng và roi da màu đen trong tay cô, càng làm loại tính cách hắc ám kia được thể hiện ra đến cực hạn.
Đồng tử quốc sư chợt co lại, cả kinh kêu lên:
- Cô chính là Nữ Vương Hắc Thiên Hồ, tại sao cô lại ở chỗ này?
- Nữ Vương Hắc Thiên Hồ!
Vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó trở lên xôn xao.
Tất cả mọi người đều hoảng sợ nhìn cô gái ở giữa không trung, bọn họ đã từng nghe nói về uy danh Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ liếm liếm môi đỏ mọng nói:
- Chẳng qua bản vương chỉ muốn tìm một thế thân, người đứng đầu tộc Thiên Hồ của các ngươi lại bị lừa, thật là vô dụng!
- Thế thân!
Sắc mặt quốc sư biến đổi, cảm giác tiếp theo sẽ có phiền toái lớn.
Bắc Nhạc Nhạc lại cười nói:
- Người đứng đầu tộc Thiên Hồ bị điệu hổ ly sơn, hiện tại Nữ Vương Hắc Thiên Hồ lại tự mình ra tay, cái này có trò hay để nhìn rồi.
Binh sĩ Thiên Phách Quân muốn nói lại thôi:
- Nhạc tiểu thư, lẽ nào chúng ta lại nhìn như vậy sao? Như vậy Nữ Vương đại nhân sẽ rất thương tâm đó…
Bắc Nhạc Nhạc quay đầu trừng mắt với người lính này, tức giận nói:
- Im lặng! Bản tiểu thư không quấy rối là đã rất nể tình rồi, muốn bản tiểu thư hỗ trợ, quả thực là si tâm vọng tưởng!
Binh sĩ kia có chút không cam lòng nói:
- Nhạc tiểu thư, cho dù cô đang ghen tỵ cũng vô dụng, cô không có xinh đẹp bằng Nữ Vương đại nhân đâu.
Vừa dứt lời, tất cả binh sĩ Thiên Phách Quân ở đó đều hò reo.
- Nhạc tiểu thư, cô hạ lệnh xuất binh đi!
- Cho dù Nhạc tiểu thư rất xinh đẹp thì cô và Nữ Vương đại nhân so với nhau tuyệt đối không ngừng đơn giản là cách mười tám con phố đâu.
- Nhạc tiểu thư, van cô, tôi không muốn nhìn thấy Nữ Vương đại nhân đau lòng.
- Nhạc tiểu thư, lớn lên xấu không phải lỗi của cô, nhưng đố kị chính là lỗi của cô đó.
- Nhạc tiểu thư, nể tình chúng tôi trung thành với bá chủ, cô hạ lệnh xuất binh đi!
- Nhạc tiểu thư, cô mở lòng từ bi, để cho tôi bảo vệ nụ cười trên mặt Nữ Vương đại nhân!
Bắc Nhạc Nhạc tức giận nổi trận lôi đình, những tên khốn kiếp kia đều bị Nữ Vương Hắc Thiên Hồ tẩy não hay sao? Mà lại dám tổn hại cô như vậy, chuyện này chú có thể nhịn, nhưng dì không thể nhịn được!
Sắc mặt Lâm Mộng Mộng, Nguyệt Ly vô cùng nghiêm trọng, các cô không có cách nào tưởng tượng được mị lực của một người lại có thể cường đại đến mức độ này, quả thực là không chiến cũng thu phục được binh lính!
Tuy nhiên, cho dù Thiên Phách Quân có mê luyến Nữ Vương Thiên Hồ thì họ cũng chưa hoàn toàn bị mê hoặc, vẫn còn biết nghe lệnh hành sự.
Bằng không họ làm sao còn để ý tới Bắc Nhạc Nhạc, chắc hẳn đã sớm xông lên cùng Nữ Vương Hắc Thiên Hồ đại chiến ba trăm hiệp rồi.
Lâm Mộng Mộng tỏ ra nghiêm trọng nói:
- Chúng ta nên làm cái gì?
Trong tay Nguyệt Ly ngưng tụ ra một thanh băng kiếm lớn, thản nhiên nói:
- Còn có thể làm sao? Giúp Vương Hạo kéo dài thời gian.
Sở Thiên Phách cười to nói:
- Lão phu vừa trở thành Chúa Tể Lục Đạo địa cấp, vừa lúc cần so chiêu với loại cao thủ đỉnh cấp này một chút.
Thịnh Văn Kiệt khẽ nói:
- Tôi có thể trở thành Chí Tôn Địa cấp là nhờ công lao của Vương Hạo, chuyện này tôi nhất định phải quản.
Bất Tử Hiên Thiếu lạnh lùng nói:
- Con chồn đen này dám trêu chọc Nữ Vương đại nhân của bản thiếu, điều này làm cho bản thiếu rất không thoải mái, rất không vui, cho nên không thể tha thứ phải đánh cô.
Lâm Mộng Mộng nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Nếu các vị đều muốn lên thì chúng ta sẽ lại khiến cho người đời mở mang kiến thức một chút, vũ trụ Bàn Cổ không chỉ có anh họ tôi lợi hại mà chúng ta cũng rất mạnh, xem Lục Nhâm Thần Thuật chung cực, trói buộc số phận!
- Vèo…
Một giây tiếp theo, trong thiên địa có ánh sáng màu vàng tập trung lại bao quanh Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ khinh miệt nói:
- Lục Nhâm Thần Thuật chung cực rất lợi hại, đáng tiếc tu vi của cô mới chỉ là Chí Tôn Địa cấp, chút trình độ ấy không có khả năng giam giữ bản vương…
- Ầm ầm ầm…
Còn chưa nói dứt lời, trên bầu trời đã có một tiếng sấm sét vang lên, từng đạo năng lượng trong không trung không ngừng hội tụ lại.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Sở Thiên Phách chắp hai tay trước ngực nói:
- Nhân danh Chúa Tể Lục Đạo, hôm nay đưa cô vào Lục Đạo Luân Hồi!
Vừa dứt lời, một giọng nói vô thượng vang vọng thiên địa.
- Kẻ thù từ bên ngoài xâm nhập, thân là chúa tể làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn, hôm nay lại giúp cậu một tay!
Sở Thiên Phách vui mừng kêu lên:
- Cảm ơn tiền bối thành toàn!
Một giây tiếp theo, hai đại trận màu vàng xuất hiện ở trong hư không, nhanh chóng bao vây Nữ Vương Hắc Thiên Hồ.
- Là Chúa Tể Lục Đạo của vũ trụ Thiên Hồ chúng ta ra tay!
Quốc sư vui mừng kêu một tiếng, sau đó nhanh chóng xếp bằng ngồi dưới đất, chuẩn bị thông báo người đứng đầu Thiên Hồ để cho cô ấy nhanh chóng trở về, chỉ dựa vào những người có mặt ở đây, sẽ không thể chống đỡ được Nữ Vương Hắc Thiên Hồ được bao lâu.
- Một đám kiến hôi cũng muốn ở trước mặt bản vương kéo dài thời gian, đúng là si tâm vọng tưởng, đều đi tìm chết cho bản vương đi!
Nữ Vương Hắc Thiên Hồ cười lạnh một tiếng, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa màu đen, giống như thiên nga đen ở trong gió tung bay, không ngừng nhảy lên.
- Đây là Cửu U Hắc Viêm!
Bắc Nhạc Nhạc cả kinh kêu lên.
Thần sắc trên mặt binh sĩ Thiên Phách Quân biến đổi rất lớn, họ nhanh chóng tiến lên bao vây Bắc Nhạc Nhạc.
Vẻ mặt quốc sư vô cùng nghiêm trọng, cô rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao Nữ Vương Hắc Thiên Hồ có gan tấn công đại bản doanh của các cô, hóa ra tất cả những điều này đều là do Cửu U Hắc Viêm cho cô…
Chương 872 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]