Điệp Luyến Tinh.
Trên biển rộng.
Nước biển cùng ánh sáng mặt trời tiếp xúc với nhau, nước biển theo gió phiêu động.
Một cái sân khấu mộng ảo bồng bềnh ở giữa không trung, bị mấy trăm hòn đảo nhỏ lơ lửng ở giữa không trung bao vây lại.
Xung quanh loé ra đủ mọi màu sắc, đây là sân khấu kết hôn do Tộc Thiên Hồ vì Vương Hạo và Tiểu Hồ Ly chuẩn bị.
Lúc này, Tiểu Bạch mặc một bộ đồ tây màu đỏ, bận đi khắp nơi thu tiền mừng.
Trên cổ để lộ ra một tấm bảng nhỏ viết những người có tiền mừng đạt tiêu chuẩn sẽ được cục cưng thỏ hôn một cái, nhưng chỉ áp dụng cho mỹ nữ Hồ!
Lâm Mộng Mộng tỏ vẻ bội phục nói:
- Anh họ đúng là anh họ, vì thu được nhiều tiền mừng hơn, phẩm hạnh cũng không cần.
Nguyệt Ly bật cười nói:
- Cậu ta chính là một tên tham tiền!
Bất Tử Hiên Thiếu thì hâm mộ nhìn Tiểu Bạch, hận không thể thay thế vị trí của Tiểu Bạch.
Bởi vì hắn chính mắt nhìn thấy, con thỏ này mang một ít bảo bối đáng tiền thu vào trong túi của mình, chỉ để lại cho Vương Hạo một số mặt hàng hạng trung.
Quan trọng nhất là, Tiểu Bạch còn có thể hôn những mỹ nữ Hồ tộc xinh đẹp kia nữa, chuyện này làm cho tất cả đàn ông đều hâm mộ đố kị!
Thịnh Văn Kiệt cảm khái nói:
- Thỏ còn ti tiện hơn người, một người một thỏ này, thật sự khiến người ta đoán không ra!
Sở Thiên Phách vuốt vuốt chòm râu cười nói:
- Lão phu cảm thấy rất tốt, ít nhất người có loại tính cách này sẽ không bị thua thiệt!
Thịnh Văn Kiệt khẽ gật đầu đồng ý, lấy tính cách của Vương Hạo muốn cậu ấy ăn thiệt thòi thật không dễ dàng.
Đúng lúc này, quốc sư và Thiên Huyền tướng quân mặc lễ phục tiếp khách màu đỏ đi tới cửa chính.
Lâm Mộng Mộng hiếu kỳ hỏi:
- Hai vị đại nhân, hai người đang làm gì vậy?
Thiên Huyền tướng quân cười gượng nói:
- Tôi đường đường là đại tướng quân, mà lại bắt tôi biến thành người tiếp khách, thật là quá mất mặt!
- Không phải có quốc sư tôi làm bạn cùng cô sao?
Quốc sư thở dài nói:
- Lần này Nữ Vương Hắc Thiên Hồ xâm nhập đại bản doanh mà cô là đệ nhất tướng quân lại không có phát hiện, quốc sư như tôi cũng không báo động được, bây giờ bị phạt tới đây làm người hầu đón khách, đã là Nữ Vương đại nhân đặc biệt khai ân rồi.
Đám người Lâm Mộng Mộng trợn mắt há hốc mồm, đại tướng quân và quốc sư Tộc Thiên Hồ vậy mà tự mình tới làm người hầu tiếp khách cho Vương Hạo, chuyện này cũng quá mức phô trương đi!
Thiên Huyền tướng quân nhíu mày nói:
- Tôi thừa nhận lần này là do tôi không làm tròn bổn phận, nhưng tôi vẫn cảm giác có chỗ nào đó không đúng.
- Tôi cũng có cảm giác chuyện này không đúng cho lắm.
Sắc mặt quốc sư tỏ ra nghiêm trọng nói:
- Nếu như Nữ Vương Hắc Thiên Hồ có thể ẩn nhẫn, vậy tại sao phải nhảy ra vào lúc này? Nếu như cô ta ẩn nhẫn thêm chút nữa, chúng ta sẽ bị cô ta đẩy ngã.
Lâm Mộng Mộng mở to hai mắt nói:
- Có lẽ chuyện không phức tạp như thế đâu, chẳng qua là Mộng Kỳ tu luyện Bách Hoa Thiên Thánh quyết, cho nên Nữ Vương Hắc Thiên Hồ không đợi kịp nữa!
Quốc sư mở miệng nói:
- Hy vọng là tôi suy nghĩ nhiều, bằng không sẽ thật sự xảy ra chuyện lớn.
Thiên Huyền tướng quân hỏi:
- Cô có thể tính ra chút gì hay không!
Quốc sư lắc đầu nói:
- Sinh mạng có thể đi ra vũ trụ Đa Nguyên đều là những người nghịch thiên, số phận, khí số của họ hư vô mờ mịt, cho dù tôi có tính ra được bọn họ muốn làm gì, nhưng nói không chừng lúc nào đó lại thay đổi, cho nên bây giờ tôi không được kết luận.
Lâm Mộng Mộng không nhịn được hỏi:
- Quốc sư đại nhân, nếu như ngài lĩnh ngộ Lục Nhâm Thần Thuật Thần cấp, vậy có thể tính ra hay không?
Quốc sư thở dài nói:
- Muốn lĩnh ngộ Lục Nhâm Thần Thuật Thần cấp có thể dễ dàng như vậy sao, cho dù là vũ trụ Đa Nguyên trải qua vô số năm tháng, cũng không có mấy người có thể lĩnh ngộ, nhưng một khi lĩnh ngộ thành công, vậy chắc chắn người đó có thể nhìn đời bằng nửa con mắt, ví dụ như Sát Thần năm đó chẳng hạn.
Hai mắt Lâm Mộng Mộng lóe ra một tia sáng, cô xin thề sau khi trở về, nhất định phải bế quan tu luyện Lục Nhâm Thần Thuật tới Thần cấp, trở thành một tồn tại có thể khống chế số phận.
- Khôi khôi…
Đúng lúc này, âm thanh ngựa hí vang lên.
Mọi người ở đó ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một chiếc xe ngựa sang trọng do tám con ngựa trắng kéo đi đang bay nhanh đến, bên cạnh còn có một vạn người bảo vệ, tu vi của những người này đều đạt tới Chí Tôn Thiên cấp.
Mày liễu của Thiên Huyền tướng quân nhíu lại.
- Đây là quân đoàn Phán Quyết của đại liên minh hòa bình vũ trụ, bọn họ tới đây làm gì? Còn người trong xe ngựa kia là ai?
Nguyệt Ly mở miệng nói:
- Người trong xe ngựa chắc là đệ nhất tài nữ của đại liên minh hòa bình vũ trụ, tiểu thư Khả Hinh, cô ấy tới nơi này là vì muốn lôi kéo Vương Hạo.
Thiên Huyền tướng quân bĩu môi nói:
- Tôi thấy lôi kéo là giả, cướp rể mới là thật!
Quốc sư lắc đầu nói:
- Không đến mức cướp rể đâu, bọn họ còn chưa có cái gan này, hơn nữa đại liên minh hòa bình vũ trụ luôn luôn nói nhân quyền, giảng hòa bình đẳng, tự do ngôn luận, nên họ sẽ không dùng mỹ nhân kế tới kéo Vương Hạo đâu.
Thiên Huyền tướng quân gật đầu nói:
- Cô nói cũng đúng, xem ra tôi suy nghĩ nhiều rồi!
Đúng lúc này, một bóng hình xinh đẹp thướt tha từ trên xe ngựa đi xuống, khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp, đôi mắt đẹp như ánh trăng, cử chỉ tao nhã, trên thân mang theo khí chất ôn nhu của con gái vùng sông nước Giang Nam.
- Đệ nhất tài nữ đại liên minh hòa bình vũ trụ, quả nhiên giống như trong truyền thuyết.
Nguyệt Ly không khỏi đứng lên khen ngợi.
- Hoan nghênh!
Tiểu Bạch tung tăng tiến lên, mang thẻ bài nhỏ ở trong cổ áo cho Khả Hinh nhìn, đồng thời đưa tay ra đòi tiền mừng.
Khả Hinh sửng sốt một chút, sau đó mỉm cười mang một bức tranh đưa cho Tiểu Bạch.
- Đây là vật gì vậy?
Tiểu Bạch hiếu kỳ mở bức tranh ra, chỉ thấy bên trong vẽ phong cảnh sơn thủy rất đẹp, người vẽ phác thảo vô cùng tự nhiên và lưu loát, khiến cho người ta có loại cảm giác không biết đây là thật hay là ảo giác.
Đúng lúc này, tiếng hót của chim hoàng oanh reo lên.
- Tôi nói này, cô gái vô tình như cô ngày nào cũng thể hiện phong thái coi nhẹ tất thì thôi, hiện tại lại có thể cầm một bức tranh đến lừa gạt thỏ đáng yêu, cô thật là càng lúc càng không có tiền đồ!
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Bắc Nhạc Nhạc dẫn theo một vạn Thiên Phách Quân chậm rãi đi tới.
Khả Hinh cũng không tức giận, lễ phép nói:
- Nhạc Nhạc, không nghĩ tới chúng ta lại gặp mặt rồi, lần này tôi vâng lệnh Minh chủ Khiếu Thiên tới đây cùng Vương Hạo tiến hành giao lưu văn học, nên tôi muốn hắn thưởng thức bức tranh của tôi.
- Hóa ra chỉ là một bộ bức tranh? Hại thỏ bảo bảo tôi vui mừng hụt một hồi.
Tiểu Bạch tỏ vẻ chán ghét, trực tiếp ném bức họa trong tay vào trong biển rộng.
- Bức tranh của tôi!
Khả Hinh cực kỳ hoảng sợ, nhanh chóng phi thân đuổi theo bức tranh.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy quân đoàn Phán Quyết phía sau nổi giận, họ cảm thấy con thỏ này thật không biết tốt xấu.
Lúc này, từ trong cơ thể bọn họ có từng luồng khí tức khủng khiếp phóng thích ra ngoài, dự định từ từ giáo huấn Tiểu Bạch một chút.
Bắc Nhạc Nhạc xắn tay áo lên, hầm hừ nói:
- Dám khi dễ thỏ, các ngươi không biết nó có bản tiểu thư chống lưng sao?
- Gào…
Thiên Phách Quân hét lớn một tiếng, từng luồng khí tức khủng khiếp cũng được phóng thích ra ngoài.
Tất cả mọi người ở đó đều vô cùng kinh ngạc, người của hai phe chuẩn bị khai chiến sao, đây cũng không phải là đùa giỡn.
Đúng lúc này Vương Hạo đi ra, thần sắc kích động kêu lên:
- Hai cô gái đánh nhau sao, chuyện này không dễ gặp đâu! Các cô không cần cho tôi mặt mũi, nhanh chóng kéo tóc, xé quần của nhau đi…
Chương 880 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]