“Ào ào…”
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người ở đó đều bắt đầu xôn xao bàn tán.
- Mẹ nó, phò mã của tộc Thiên Hồ này thực rất lợi hại!
- Hắn không sợ chết, còn tự cho là mình là tình thánh, dự định thu nạp người đứng đầu Thiên Hồ?
- Tiểu tử này được lắm, dự định cùng thu nạp cả hai sư đồ hay sao?
- Cơm mềm cũng ăn rồi, không phục thì không được!
- Tình thánh cái quái gì, nếu như người đứng đầu Thiên Hồ dễ dàng bị thu phục như vậy, thì đã không thể độc thân đến bây giờ.
- Tôi cảm giác, đợi chút nữa vị phò mã này sẽ bị người đứng đầu Thiên Hồ đánh chết.
- Đánh cũng không đến mức chết, tên này dù gì cũng là nam nhân của công chúa Mộng Kỳ, người đó sẽ nể mặt công chúa thôi.
- Không sai, như này tối đa là sẽ bị thương, không đến mức tai nạn chết người.
…
Ánh mắt quốc sư nhìn Vương Hạo đồng tình, trước kia người dám đùa giỡn với người đứng đầu Thiên Hồ như vậy, hiện tại cây cỏ ở mộ phần đã cao lên vài thước.
Cho dù nguyên nhân là bởi vì Tiểu Hồ Ly, người đứng đầu Thiên Hồ sẽ không coi Vương Hạo ra gì, nhưng trận đánh này tuyệt đối là không thể tránh khỏi.
Hơn nữa, Vương Hạo hiện tại chỉ có khả năng sử dụng chân khí yếu ớt để bay, những cái gì khác đều không làm được, không phải là muốn đánh thế nào thì đánh như thế sao!
Người đứng đầu Thiên Hồ cười một cách ẩn ý và nói.
- Tiểu tử cậu thật sự hoàn toàn không khách khí nhỉ?
Vương Hạo nghiêm túc nói.
- Nữ Vương đại nhân trêu đùa rồi, con người tôi từ nhỏ đã có một ưu điểm, từ trước đến nay không coi mình là người ngoài.
- Phì…
Quốc sư trong nháy mắt phỉ nhổ, trong lòng thể hiện sự bội phục đối với dũng khí của Vương Hạo.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ cực lớn vang lên.
Tất cả mọi người ở đó quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai người Tiểu Hồ Ly và Khả Hinh nhanh chóng va chạm với nhau, một cơn lốc trong nháy mắt cuốn về phía tất cả mọi người ở đó.
- Tiểu thư Khả Hinh!
Tài Quyết Quân quát to một tiếng,
Từng luồng khí khủng khiếp lập tức được phát ra, bọn họ chuẩn bị tiến lên trợ giúp Khả Hinh.
Thiên Huyền tướng quân nhíu mày lại, lớn tiếng quát.
- Đàng hoàng một chút cho tôi, nếu như ai dám lộn xộn, đừng vội trách bản tướng quân không khách khí.
- Gào…
Hai vạn Thiên Hồ Quân phát ra những tiếng rống lớn chấn động bầu trời, luồng khí khủng khiếp trong nháy mắt ép về phía Tài Quyết Quân.
Bắc Nhạc Nhạc e sợ cho thiên hạ không loạn liền nhảy ra, cười to nói.
- Bất kể là ai đánh Tài Quyết Quân, bản tiểu thư nhất định giúp đỡ!
- Giết!
Một vạn Thiên Phách Quân phát ra một tràng tiếng giết chóc kinh thiên, một luồng sát khí vô cùng mạnh mẽ cũng hoàn toàn không do dự mà ép chặt về phía Tài Quyết Quân.
Sắc mặt Tài Quyết Quân thay đổi, nếu như Thiên Hồ Quân liên thủ với Thiên Phách Quân, như vậy người thua thiệt nhất định là bọn họ.
- Mẹ kiếp, chơi lớn như vậy sao?
Vương Hạo kinh ngạc kêu lên một tiếng, bất chợt thở dài nói.
- Mỗi người đều quá lợi hại như vậy, hai doanh trưởng của lão tử ở nơi nào, pháo Italy của lão tử lại ở nơi nào?
Vẻ mặt Lâm Mộng Mộng nghi hoặc nhìn Vương Hạo, không hiểu nổi vị anh họ này lại định làm điều điên rồ gì.
Chỉ có điều sau khi Lâm Mộng Mộng bắt gặp ánh mắt nghiền ngẫm của người đứng đầu Thiên Hồ này, lập tức duy trì một khoảng cách với Vương Hạo, để tránh khỏi cá trong chậu bị vạ lây.
Tiểu Hồ Ly nhíu mày một cái rồi nói.
- Nhanh chóng giao nước thánh ra đây, tôi còn phải kết hôn, không có thời gian dây dưa với cô.
Vẻ mặt Khả Hinh bình tĩnh nói.
- Đây là cách đãi khách của tộc Thiên Hồ sao?
- Là tôi có hơi quá vội vàng rồi!
Khuôn mặt Tiểu Hồ Ly cươi lại dâng lên một tia ửng đỏ, sau đó nghiêm túc nói.
- Chỉ cần cô giao nước thánh ra đây, tôi đây nguyện ý nhận lỗi với cô, đồng thời sẽ dùng bảo vật trao đổi với cô, bảo đảm sẽ không để cho cô bị tổn hại.
Khả Hinh lắc đầu nói.
- Tôi không biết nước thánh có tác dụng gì đối với cô, nhưng nước thánh ở trên người tôi có tác dụng rất lớn, không thể cho cô, nếu như cô muốn, lần sau gặp mặt, tôi sẽ miễn phí đưa cô một ít.
- Tôi không đợi được đến lần sau, ngày hôm nay tôi nhất định phải lấy nước thánh này!
Trong cơ thể Tiểu Hồ Ly bạo phát ra một luồng khí vô cùng mạnh mẽ, trên trán hiện ra một đóa thủy tiên, một mùi thơm kỳ dị trong nháy mắt tràn ngập trong thiên địa.
- Bách Hoa Thiên Thánh Quyết!
Khả Hinh hơi nhíu mày một cái, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, chuẩn bị chống đỡ một chiêu này của Tiểu Hồ Ly.
Vẻ mặt Tiểu Hồ Ly nghiêm túc hỏi.
- Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, cô có đưa cho tôi hay không? Nếu như không đưa cho tôi thì đừng trách tôi không khách khí.
Khả Hinh vẫn lắc đầu từ chối.
- Nước thánh trên người tôi không thể đưa cho cô!
- Nếu đã như vậy, thì chuyện này không có gì đáng nói.
Tiểu Hồ Ly nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, một đóa thủy tiên chói mắt màu vàng ở trong hư không trong nháy mắt phóng đến và nở ra.
Trên mặt Khả Hinh dâng lên một tia vẻ nghiêm trọng, nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết, ở sau người ngưng tụ một chữ “Thánh” màu trắng cực lớn.
Lúc này, đóa thủy tiên màu vàng và chữ “Thánh” màu trắng ở trong hư không không ai nhường ai, tranh nhau phát sáng.
Nguyệt Ly lẩm bẩm nói.
- Vị tiểu thư Khả Hinh này quả nhiên giống như trong truyền thuyết vậy, là một người có nguyên tắc, nói một không nói hai.
Miệng Tiểu Bạch ăn cà rốt, mồm miệng không rõ mà nói.
- Thỏ bảo bảo tôi cũng là một con thỏ có nguyên tắc, nói mang thù thì sẽ mang thù, bảo đảm sẽ không mỉm cười mà để xóa mờ hận thù.
Tất cả mọi người ở đó trợn mắt há hốc mồm, con thỏ này hiểu rất thông suốt về vấn đề nguyên tắc đấy!
Ngọc Nhi sợ hãi khiếp vía, cũng không biết con thỏ này liệu có mang thù với cô hay không?
Trong lòng Lâm Mộng Mộng cũng run lên bần bật, trong lòng cấp bách muốn muốn lĩnh ngộ Thần cấp Lục Nhâm Thần Thuật, như vậy cô sẽ không sợ con thỏ này báo thù.
Đúng lúc này, người đứng đầu Thiên Hồ đột nhiên mở miệng nói.
- Tất cả dừng tay, lẽ nào các người muốn hủy hoại Điệp Luyến Tinh sao?
Vẻ mặt Tiểu Hồ Ly có phần rầu rĩ, luồng khí toàn thân bị kích động chậm rãi bình phục lại, đóa thủy tiên màu vàng đó cũng tiêu tan ở trong thiên địa.
Khả Hinh thở phào nhẹ nhõm, chữ “Thánh” màu trắng phía sau cũng biến mất.
Người đứng đầu Thiên Hồ khẽ nói.
- Mộng Kỳ, giờ lành sắp tới, con hãy cùng Vương Hạo đi bái đường trước, chuyện nước thánh cứ giao cho vi sư.
Vương Hạo kéo lấy người đứng đầu Thiên Hồ, khẽ nói.
- Chúng ta không phải đã nói rồi sao, cô thay thế Tiểu Hồ Ly gả cho tôi… A…
Tiểu Bạch sửng sốt, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy mông của mình treo trên bầu trời, Vương Hạo phát ra một tiếng kêu thảm thiết, trực tiếp bước vào trong biển rộng.
- Anh Vương Hạo…
Tiểu Hồ Ly vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng phi thân xông xuống phía dưới.
Quốc sư bật cười nói.
- Lúc này mới là gì, về sau vẫn còn khổ nhiều, hi vọng tiểu tử này có thể chịu đựng được!
Người đứng đầu Thiên Hồ đi tới bên cạnh Khả Hinh, thản nhiên nói.
- Bản vương chỉ nói một lần, giao nước thánh ra đây!
Trong lòng Khả Hinh căng thẳng, liền vội vàng nói.
- Nước thánh không thể cho cô, nước thánh này chỉ dùng để tinh lọc tà vật của vũ trụ, nếu như nữ vương đại nhân thực sự cần đến, tôi có thể cho người trở lại lấy từ chỗ của Khiếu Thiên minh chủ.
Người đứng đầu Thiên Hồ với giọng điệu nghiêm trọng nói.
- Cô nói gì? Tà vật của vũ trụ lại xuất hiện?
Khả Hinh khẽ gật đầu, vẻ mặt thành thật nó.
- Lần này tôi tới vũ trụ Thiên Hồ, một là vì gặp Vương Hạo, hai là vì mang theo nước thánh đi tiêu diệt tà vật của vũ trụ.
Người đứng đầu Thiên Hồ hít sâu một cái nói.
- Bản vương không làm khó cô nữa!
- Cảm ơn nữ Vương đại nhân hiểu cho!
Khả Hinh vội vàng cảm ơn.
- Bảo hai người Vương Hạo và Mộng Kỳ nhanh chóng qua bái đường, sau đó trở về động phòng, bản vương không có thời gian vui đùa với bọn họ.
Người đứng đầu Thiên Hồ nói một, người đã lập tức biến mất…
Chương 882 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]