Bảo tàng Sát Thần.
Ngọc nhi và Thánh Thiên hồn hoảng sợ nhìn Vương Hạo. Không biết đại ma vương này có muốn đồ sát toàn bộ Thánh giả của đa nguyên vũ trụ hay không?
Nếu là thật, thì điều này quá điên cuồng.
- Ồ! Giết thánh! Giết thánh!
- Thỏ bảo bảo muốn giết thành, muốn trở thành con thỏ đứng đầu chuỗi thực vật…
Tiểu Bạch hưng phấn hét lên, hiển nhiên đã đợi không kịp.
Ngọc nhi và Thánh Thiên hồ vội vàng lui về phía sau hai bước, bảo trì khoảng cách với con thỏ thần kinh không bình thường này, miễn cho bị nhiễm.
Vương Hạo gật đầu hài lòng, không hổ là con thỏ do hắn nuôi lớn. Không sợ chuyện gì, Thánh giả cũng giết như thường.
Vèo…
Đúng lúc này, một âm thanh xé gió vang lên.
Lông mày Vương Hạo nhăn lại, thì trông thấy Bạch Quang đang điên cuồng lao về phía tế đàn. Ngực phun ra máu cũng không để ý.
Bạch Quang điên cuồng nói:
- Truyền thừa của Sát Thần là của ta, chỉ cần ta đạt được truyền thừa của Sát Thần, thì ta sẽ không cần phải trốn ở Bạch Hổ vũ trụ. Ta sẽ uy chấn đa nguyên vũ trụ.
- Có ta ở đây, còn muốn uy chấn đa nguyên vũ trụ, đúng là buồn cười.
Vương Hạo nhếch miệng, bỗng nhiên giơ lên Chúa Tể Chi Kiếm, một kiếm quang sắc bén bay ra.
Phốc…
Một giây sau, máu tươi bay tung tóe. Hai chân Bạch Quang bị cắt đứt, thân thể lập tức mất cân bằng ngã nhào xuống đất.
Bạch Quang không cam lòng hét lên:
- Vì sao, vì sao… Bảo tàng Sát Thần rõ ràng ở Bạch Hổ vũ trụ, là chuẩn bị cho ta. Nhưng vì sao lại có Bạch Hổ Thánh Thể khác xuất hiện.
Thánh Thiên hồ nhìn Bạch Quang với ánh mắt đồng tình. Bạch Quang vì mở ra bảo tàng Sát Thần, ẩn nhẫn rất lâu, còn có vô số chuẩn bị.
Nhưng sắp thành công, lại bị tên yêu nghiệt Vương Hạo cướp đi tất cả. Quả thật là một đứa bé vô cùng đáng thương.
Ngọc nhi không đành lòng nói:
- Vương Hạo, gã đã xui xẻo lắm rồi. Anh cho gã một thống khoái đi.
- Chờ rời khỏi bảo tàng Sát Thần. Anh sẽ tước đạt Bạch Hổ Thánh Thể của gã, rồi sẽ cho gã một thống khoái.
Vương Hạo trả lời bình thản, sau đó lấy ra Thiên Linh cầu.
- Ài! Thật đáng thương!
Ngọc nhi thở dài, chỉ có thể siêu độ ba phút trong lòng cho Bạch Quang, hi vọng kiếp sau gã không gặp phải đại ma vương Vương Hạo.
Lông mày Vương Hạo nhăn lại, phát hiện mình lại không mở được Tiên Linh cầu.
Hệ thống giải thích:
- Mở Tiên Linh cầu cũng cần năng lượng. Bây giờ, trong cơ thể ký chủ không có một tia linh khí, cho nên không mở được Tiên Linh cầu.
Vương Hạo nhíu mày hỏi:
- Thế phải làm sao?
- Chẳng lẽ cần rời khỏi bảo táng Sát Thần mới triệu hoán được Thiếu Soái quân, sau đó mang đi vào.
Hệ thống trả lời:
- Không cần phiến toái như vậy. Hệ thống có thể cung cấp năng lượng, trợ giúp ký chủ mở Tiên Linh cầu, nhưng mỗi giây tiêu tốn một nghìn điểm vũ trụ.
Vương Hạo lẩm bẩm:
- Một giây một nghìn điểm, thì một phút là sáu mươi nghìn điểm, một giờ ba triệu sáu trăm nghìn điểm, cũng không nhiều lắm, vậy mở ra đi.
Vừa dứt lời, thì một lỗ đen xuất hiện trên quảng trường.
Vương Hạo quay đầu dặn dò:
- Thánh Thiên hồ giúp ta canh Bạch Hổ Thánh Thể này, đừng để gã chạy. Tiểu Bạch, mày đi báo cho sư huynh, để huynh ấy tuyển ba trăm vạn Thiếu Soái quân, chuẩn bị kế thừa quân hồn của Sát Thần quân.
- Thỏ bảo bảo biết rồi.
Tiểu Bạch gật đầu, sau đó nhảy vọt vào lỗ đen.
Thánh Thiên hồ ngồi bên người Bạch Quang, nhìn chằm chằm Bạch Quang, phòng ngừa Bạch Quang quấy rối.
Ngọc nhi nhận ra không có chuyện gì làm, chỉ có thể dựa vào người Thánh Thiên hồ, lấy ra bánh gatô mình thích ăn.
Hai chân Vương Hạo bỗng nhiên dậm xuống đất, nhẹ nhàng đáp xuống tế đàn.
Ầm ầm…
Một giây sau, tiếng nổ rung trời vang lên, chỉ trông thấy từng đường cong màu đỏ xuất hiện trong tế đàn.
Thân thể Vương Hạo đột nhiên chấn động, nhanh chóng xếp.
Mà đường cong màu đỏ hóa thành một luồng năng lượng mãnh liệt, điên cuồng tràn vào cơ thể Vương Hạo.
Ngay sau đó, những năng lượng này như nước sông vỡ đê, điên cuồng hòa vào máu thịt, khiến cho mật độ thân thể thay đổi.
Bịch bịch…
Đúng lúc này, một loạt tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Thánh Thiên hồ ngẩng đầu nhìn lên, thì trông thấy Tiểu Bạch mang theo năm người Lăng Tiểu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong và Cô Dương đi ra lỗ đen, theo sát là ba trăm vạn binh sĩ Thiếu Soái quân.
Lăng Tiêu nhìn xung quanh một vòng, nhịn không được cảm khái.
- Sư đệ chính là sư đệ, đến đâu cũng sống được thoải mái.
Hai người Tiền Vạn Dương và Trần Diệu gật đầu liên tục. Bọn họ phát hiện chỉ có thể đi theo Vương Hạo, thì sóng mới bay lên cao. Còn rời đi Vương Hạo, thì chỉ có thể nhìn sóng của người khác.
Lăng Tiêu mở miệng nói:
- Sư đệ đang tu luyện, mọi người không cần quấy rấy đệ ấy, nhanh đi kế thừa quân hồn Sát Thần quân đi.
Ba trăm vạn binh sĩ Thiếu Soái quân cũng không dài dòng, trực tiếp xếp bằng trên quảng trường.
Ầm ầm ầm…
Một giây sau, từng tiếng vỡ vụn vang lên, chỉ thấy ba trăm vạn tượng binh mã vỡ ra, từng tia sáng màu trắng xuất hiện như sao chổi, sau đó nhanh chóng hòa vào cơ thể binh sĩ Thiếu Soái quân.
Thân thể binh sĩ Thiếu Soái quân đột nhiên chấn động. Một luồng năng lượng không tên đang phun trào trong cơ thể họ, còn có những ký ức giết địch đang hiện lên như chiếu phim ở trong đầu họ.
Khiến bọn họ biết Sát Thần quân mạnh mẽ chiến đấu như thế nào.
…
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, cơ bắp trên người Vương Hạo nhô lê, sức mạnh cũng tăng theo, quanh thân tỏa ra sát khí, quả thật có thể so với hung thú thượng cổ.
Hít hà…
Vương Hạo thở ra một hơi, chậm rãi mở mắt ra. Trong đôi mắt thâm thúy như bầu trời đêm lóe lên ánh sáng.
Trong mắt Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi lộ ra vẻ hoảng sợ. Bây giờ, Vương Hạo đạt được truyền thừa của Sát Thần. Điều này mang ý nghĩ Thánh giả đa nguyên vũ trụ không may.
Vương Hạo nắm chặt nắm đấm, lẩm bẩm nói:
- Cơ thể trở nên mạnh mẽ, cảm thấy chỉ dựa vào sức mạnh cơ thể, cũng có thể bóp nát cường giả Thần Vị cảnh.
Tiểu Bạch nhảy lên vai Vương Hạo, hưng phấn kêu lên:
- Vương Hạo! Chúng ta đi giết thánh đi.
Vương Hạo đứng đậy, hét lên:
- Thiếu Soái quân, các ngươi chuẩn bị xong chưa.
Ầm ầm…
Một giây sau, đất đai rung động dữ dội, tứng vết nứt dữ tợn không ngừng lan ra xung quanh.
Ba trăm vạn Thiếu Soái quân bỗng nhiên mở mắt. Một luồng sát khí rung trời nhanh chóng hội tụ trên hư không, rất nhanh hình thành một Bạch Hổ đang giương nanh múa vuốt.
Rống…
Bạch Hổ ngẩng đầu gào lên, vang vọng toàn bộ bảo tàng Sát Thần.
Thiếu Soái quân quỳ trước mặt Vương Hạo, cuồng nhiệt hét lên:
- Máu địch dính vào người, chiến ý lay trời.
Ừng ực…
Thánh Thiên hồ và Ngọc nhi nuốt nước miếng, mồ hôi trên trán chảy xuống.
Từ giây phút này, bảo tàng Sát Thần chắc chắn máu chảy thành sông. Hôm nay, tên của Vương Hạo nhất định sẽ vang vọng đa nguyên vũ trụ, trở thành kẻ khiến người ta nghe đến đã sợ mất mật…
Chương 924 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]