“Công Chúa!”
Quốc Sư sợ hãi liền bay lên đón lấy Tiểu Hồ Ly.
- Công Chúa!
Tộc Thiên Hồ lập tức luống cuống lên, liền bước đến cứu chữa cho Tiểu Hồ Ly.
- Tộc Thiên Hồ đáng chết, tôi muốn các người chết không yên . . .
Đôi mắt Lâm Kiều Kiều lóe lên thứ ánh sáng sắc lạnh, lúc nãy Thiên Hồ chi chủ tự bạo khiến cho đại quân Thiên Thánh Thần Tộc, Thiên Minh Thần Tộc tổn thất thảm trọng, ít nhất cũng chết tám mươi phần trăm người, trong đó còn có một nhóm người bị trọng thương không thể chiến đấu.
- Đáng chết!
Triệu Y Linh nổi giận đùng đùng, từ bên trong cơ thể sấm chớp cuồng bạo lập tức bộc phát ra, Trường Thương Kim Sắc trong tay liền đâm về phía Lâm Kiều Kiều, ánh sáng sắc nhọn phía trên mũi thương giống như ánh sao băng rơi xuống mặt đất.
- Lại một người không biết tự lượng sức mình!
Lâm Kiều Kiều hừ lạnh một tiếng, đầu ngón tay hướng về phía Triệu Y Linh phát ra một luồng kích quang đáng sợ.
- Ầm ầm . . .
Sau khi hai luồng sức mạnh chạm vào nhau liền vang lên tiếng nổ dữ dội.
- Phụt . . .
Triệu Y Linh phun ra một ngụm máu tươi, nhưng thân thể vẫn không lùi lại, vẫn kiên trì ngăn cản đòn công kích của Lâm Kiều Kiều.
- Đây chính là Lôi Linh Thánh Thể? Thật đúng là ương ngạnh!
Đôi mắt Lâm Kiều Kiều lóe lên một tia sáng sắc lạnh, từ bên trong cơ thể năng lượng cuồng bạo lại phun trào ra.
- Cơ hội tốt!
Đôi mắt Nguyệt Ly bỗng nhiên sáng lên, liền giơ tay lên hướng về phía Lâm Kiều Kiều dùng sức một chút.
- Ầm ầm . . .
Một giây sau, từng ngọn Băng Sơn tản ra hơi thở cực hàn xuất hiện, sau đó hung hăng vọt tới bên cạnh Lâm Kiều Kiều, đưa Băng Phong của Lâm Kiều Kiều vào trong Băng Sơn to lớn.
Lâm Kiều Kiều khẽ nhíu mày, một luồng hơi thở lạnh lẽo lập tức bốc lên, Băng Sơn cũng lập tức vỡ ra vô số lỗ hổng dữ tợn.
Nguyệt Ly kêu lớn:
- Nhanh lên, tôi chống đỡ không được bao lâu nữa rồi!
- Tôi cũng chuẩn bị xong rồi!
Trên gương mặt xinh đẹp của Băng Lộ hiện lên vẻ tức giận, rút ra một cung tên màu bạc, đầu mũi tên lóe sáng liền nhắm ngay Lâm Kiều Kiều ở bên trong Băng Phong, sau đó không chút do dự bắn tên.
- Vù vù . . .
Lúc này, một luồng như ánh sáng đỏ vạch phá hư không làm vấy lên một trận cuồng phong xé ngang bầu trời.
- Không biết tự lượng sức.
Bỗng nhiên đôi mắt Lâm Kiều Kiều mở ra, một luồng hơi thở dữ dội bộc phát.
- Ầm ầm . . .
Một giây sau, tiếng nổ dự dội vang lên trên bầu trời, chỉ thấy Băng Sơn to lớn lập tức vỡ ra hóa thành từng khối Băng Tinh trôi nổi trong Vũ Trụ Đa Nguyên.
- Cái gì!
Sắc mặt của ba người Triệu Y Linh, Nguyệt Ly, Băng Lộ thay đổi, lập tức bị luồng hơi thở này đánh bay ra ngoài.
- Hừ…
Đúng lúc này, một luồng khí xé gió vang lên gấp rút.
Bỗng nhiên con ngươi Băng Lộ co rụt lại, chỉ thấy Lâm Kiều Kiều đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô, đồng thời nắm lấy cổ của cô.
- Phụt…
Băng Lộ phun ra một ngụm máu tươi, nơi cổ bị bóp không nói ra được một câu.
Lâm Kiều Kiều lạnh lùng nói:
- Một Thiên Đạo nho nhỏ mà cũng dám phóng ám tiễn với tôi!
- Buông cô ấy ra . . .
Bên trong đôi mắt của Triệu Y Linh tràn đầy vẻ phẫn nộ, Trường Thương Kim Sắc trong tay liền đâm về phía Lâm Kiều Kiều.
- Thế mà lại không chết!
Sắc mặt Lâm Kiều Kiều lập tức lạnh xuống, từ bên trong cơ thể một luồng ánh sáng kim sắc bắn về phía Triệu Y Linh.
- Ầm ầm . . .
Sau khi hai luồng sức mạnh chạm vào nhau thì một tiếng nổ dữ dội vang lên lần nữa.
- Phụt . . .
Triệu Y Linh phun ra một ngụm máu tươi, hơi thở liền hỗn loạn, cảm giác bản thân giống như một con kiến, sau đó bị một tòa Thái Sơn đụng vào.
- Chẳng lẽ chết như thế sao?
Triệu Y Linh không cam tâm, Vương Hạo đem Cực Hạn Vũ Trụ giao cho các cô nhưng kết quả các cô lại không chịu được một hiệp, thậm chí đến bây giờ Tiểu Hồ Ly còn không rõ sống chết, còn Băng Lộ cũng đã rơi vào tay Lâm Kiều Kiều.
- Không được, mình không thể chết. Nếu như mình chết thì Vương Hạo càng có lý do đi tìm cô vợ nhỏ khác…
Trên gương mặt xinh đẹp của Triệu Y Linh hiện lên vẻ thống khổ, mi tâm có một tia chớp kim sắc hiện lên, đồng thời lóe lên một tia sáng chói mắt.
Cùng lúc đó Bàn Cổ Vũ Trụ phía sau cũng lập tức được thắp sáng, một luồng hơi thở dung nhập vào bên trong cơ thể của Triệu Y Linh.
- Thế mà lại bị phá bỏ!
Đám người ở đây hơi sững sờ, chỉ thấy một phút trước Triệu Y Linh đứng bên bờ tử vong, từ Thiên Cấp Chí Tôn đột phá đến Thiên Cấp Vũ Trụ chi chủ.
- Gừ…
Đúng lúc này, một tiếng rồng kêu vang vọng đâu đây.
Đám người ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy Triệu Y Linh uy phong lẫm lẫm đứng trên đỉnh đầu một con Lôi Long kim sắc, Trường Thương Kim Sắc trong tay nhắm ngay Lâm Kiều Kiều thẳng tiến không lùi bước phóng tới.
Lâm Kiều Kiều khinh miệt nói:
- Cho dù đột phá Thiên Cấp Vũ Trụ chi chủ cũng vô dụng, Thánh giả vĩnh viễn là sự tồn tại mà cô không thể nào tưởng tượng ra được . . .
- Ầm . . .
Chưa dứt lời, thân ảnh của Bắc Hiên đột nhiên xuất hiện sau lưng Lâm Kiều Kiều, cũng không chút do dự một quyền đánh vào đầu của Lâm Kiều Kiều.
- A . . .
Lúc này, Lâm Kiều Kiều phát ra một tiếng kêu thê thảm, Băng Lộ trong tay cũng buông lỏng.
Giọng nói lạnh như băng của Bắc Hiên vang lên:
- Lúc nãy bổn Vương có nói, tộc Thiên Hồ do sư phụ của bổn Vương bảo bọc, nhưng cô lại dám khiêu khích như thế, thực sự không coi Tam Thần Sơn ra gì mà.
Mọi người đều sợ hãi rối rít lui về phía sau, cơn thịnh nộ của Bắc Hiên đã được đốt lên, tiếp theo tuyệt đối lại là một trận đại chiến kinh thiên.
Vũ Trụ Đa Nguyên.
Vương Hạo liều mạng sử dụng Không Gian Thần Thông di chuyển về nhà.
Tiểu Bạch, Ngọc Nhi ngồi trên bờ vai Vương Hạo, một đứa ăn cà rốt, một đứa ăn nhỏ bánh ngọt.
Đúng lúc này, bỗng nhiên Vương Hạo ngừng lại, tay phải vội đè lên trái tim của mình, hắn cảm nhận được hơi thở của Tiểu Hồ Ly rất yếu ớt, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ chết.
Tiểu Bạch không nhịn được hỏi:
- Vương Hạo, anh sao vậy?
Vương Hạo không trả lời, chỉ là đột nhiên hai vai run lên, một luồng sát khí dữ dội lập tức cuộn ra, khiến cho không khí xung quanh hiện lên từng luồng gợn sóng.
- Vù vù . . .
Đúng lúc này, từng luồng từng luồng khí xé gió vang lên gấp rút.
Tiểu Bạch liền lấy Kim Trúc ra đề phòng, chỉ thấy mấy trăm vị Thiên Cấp Chí Tôn, hơn mười vị Thiên Cấp Vũ Trụ chi chủ bao vây Vương Hạo.
Một người đàn ông lạnh lùng nói:
- Vạn Cổ Đệ Nhất Yêu Nghiệt quả nhiên danh bất hư truyền, thế mà có thể phát hiện ra chúng ta đang trốn ở đây . . .
- Mẹ kiếp, cái gì mà danh bất hư truyền . . .
Đột nhiên Vương Hạo gầm lên một tiếng, từ bên trong cơ thể một luồng ánh sáng đen lập tức bốc lên.
Vẻ mặt mọi người đều mù mờ, cảm giác người này thực sự không lễ phép, rõ ràng là khen hắn thế mà hắn lại mắng chửi người ta.
- Vù vù . . .
Một giây sau, từng luồng từng luồng khí xé gió vang lên gấp rút.
Mọi người đều sợ hãi, chỉ thấy từng đoá từng đoá huyết hoa không ngừng nở rộ trên bầu trời .
Mười mấy giây sau, mấy trăm vị Thiên Cấp Chí Tôn, hơn mười vị Thiên Cấp Vũ Trụ chi chủ không nghe kêu lên tiếng nào, toàn bộ đều ngủm hết.
Sau khi Vương Hạo hấp thu huyết khí của họ, tu vi nâng cấp từ Thần Vị cảnh Tứ Cấp đột phá đến Thần Vị cảnh Ngũ Cấp.
Tiểu Bạch cùng Ngọc Nhi đều mờ mịt, hoàn toàn không hiểu vì sao Vương Hạo lại tức giận như vậy.
Nhưng có một điều bọn chúng biết rõ, một khi Đại Ma Vương Vương Hạo tức giận, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng . . .
Chương 939 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]