Bên ngoài Vũ trụ Bàn Cổ.
Khắp nơi đều im ắng, ánh mắt tất cả mọi người nhìn chằm chằm vào Vương Hạo.
Vương Hạo trầm mặc một hồi, mới nói:
- Đều nói Đại Bằng Nhất Nhật Đồng Phong Khởi, lên như diều gặp gió chín vạn dặm, nhưng tôi cảm thấy con người không cần Đại Bằng Triển Sí, chỉ cần lót đường cao lên, như vậy có thể nhìn xuống muôn nghìn chúng sinh.
Mọi người bị dọa sợ đến nỗi trợn tròn, trong lòng liên tục mắng chửi.
Một dặm tương đương với 500 mét, chẳng phải chín vạn dặm tương đương bốn mươi lăm triệu mét sao?
Đương nhiên cái này chỉ là độ dày của đường bộ, nếu trài theo độ dài của đường lớn thì sẽ hủy diệt bao nhiêu Vũ trụ đây?
Giờ phút này danh hiệu Đại Ma Vương Diệt Thế được mọi người gán lên trên người Vương Hạo, nếu loại người này còn không thể gọi là Ma thì thế gian này không còn người tốt nữa rồi.
Âu Hoàng trợn mắt há hốc mồm, ông phát hiện bản thân đã quá lỗi thời rồi, danh hiệu Đệ Nhất Ma Đầu Vũ Trụ Đa Nguyên nhất định sẽ bị Vương Hạo vượt qua.
Vương Hạo nhàn nhạt hỏi:
- Âu Hoàng tiền bối, không biết độ dày này ngài có hài lòng không?
Âu Hoàng hài lòng gật đầu nói:
- Tốt, tốt, tốt, câu trả lời khiến bổn Hoàng rất vui mừng, bổn Hoàng sẽ tham gia.
Mọi người bị dọa toát ra mồ hôi lạnh, vị bá chủ này, ma chủ cùng nhau ủng hộ Vương Hạo, điều đó cũng mang ý nghĩa con đường báo thù này sẽ nhanh chóng xuất hiện trước mặt mọi người.
Đồng thời cũng mang ý nghĩa, Vũ Trụ Đa Nguyên lịch sử tàn khốc nhất giết chóc sẽ bắt đầu.
Ngọc Nhi vội vàng khuyên nhủ:
- Vương Hạo, hiện tại không phải lúc để trải đường, chúng ta hẳn là nghĩ cách cứu Triệu Y Linh và Nguyệt Ly ra, nếu không họ sẽ rất nguy hiểm.
Vương Hạo bình thản nói:
- Bởi vì cứu họ nên con đường này không thể không trải.
- Vì sao?
Ngọc Nhi nghi hoặc, thực sự không hiểu rõ trải đường này có liên quan gì đến việc cứu người?
Vương Hạo giải thích:
- Người phụ nữ bắt Triệu Y Linh và Nguyệt Ly đến từ Thiên Đấu Thần Tộc, Không Gian Thần Thông của bọn họ đã khắc chế tất cả ưu thế của anh rồi nên anh không có cơ hội cứu người, vì vậy chỉ có thể uy hiếp bọn họ, khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi mới có thể buộc bọn họ chủ động thả người.
Mí mắt của Bắc Hiên, Âu Hoàng khẽ giật một cái, bọn họ phát hiện tên nhóc Vương Hạo còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng.
Nếu là kẻ khác gặp chuyện này, ước chừng đã sớm nổi giận, mất đi năng lực suy nghĩ cơ bản.
Nhưng Vương Hạo còn giữ lại lý trí suy nghĩ những vấn đề này, dùng con đường báo thù để cảnh cáo Thiên Đấu Thần Tộc, khiến bọn họ đừng làm loạn.
Chỉ dựa vào tính cách này thì sau này Vương Hạo sẽ có chỗ đứng trong Vũ Trụ Đa Nguyên.
Ánh mắt của toàn bộ mỹ nữ tộc Thiên Hồ đều lóe sáng, nếu có một người đàn ông có thể hy sinh vì họ thì họ cam đoan sẽ lập tức đồng ý gả, tuyệt đối không nói thêm lời nào.
- Bây giờ đã nói xong chuyện công rồi, tiếp đó bàn đến chuyện tư đi!
Ánh mắt Vương Hạo nhìn Lâm Kiều Kiều, nắm thanh kiếm Chúa Tể ở trong tay, phía trên lóe lên sát khí khiến trái tim người khác băng giá.
Lâm Kiều Kiều ra vẻ trấn định nói:
- Vương Hạo, nếu cậu dám ra tay với tôi thì chính là đối đầu với toàn bộ Thiên Thánh Thần Tộc, tốt nhất cậu nên suy nghĩ rõ ràng!
Vương Hạo lạnh lùng nói:
- Dám đụng đến người phụ nữ của tôi, không cần nói đến chuyện đối đầu với Thiên Thánh Thần Tộc, cho dù đối đầu với toàn bộ Vũ Trụ Đa Nguyên thì tôi cũng dám.
Vừa dứt lời, trái tim của những người phụ nữ ở đây đều loạn nhịp, có chút xúc động muốn lập tức sinh con cho Vương Hạo.
Con người của Lâm Kiều Kiều bỗng nhiên co rụt lại, cảm giác chuyện này rất khó giải quyết!
Cô dẫn theo đại quân bị Thiên Hồ chi chủ diệt gần hết, không cách nào đủ số lượng để chiến thắng hắn.
Hơn nữa muốn đơn đả độc đấu, bên kia Vương Hạo, Âu Hoàng, Bắc Hiên có vẻ như không dễ đối phó, cho nên cô nghĩ rất khó để sống sót trong tình thế nguy hiểm như thế!
- Vù vù . . .
Đúng lúc này, từng tiếng xé gió vang lên gấp rút.
Vương Hạo khẽ nhíu mày, chỉ thấy Binh Sĩ Thiên Thánh Thần Tộc, Thiên Minh Thần Tộc để lại nhanh chóng chắn trước mặt Lâm Kiều Kiều, chuẩn bị cho Lâm Kiều Kiều tranh thủ thời gian trốn thoát.
Lâm Kiều Kiều cũng không dông dài, nhanh chóng hóa thành một đường Kim Quang bay về hướng khác.
- Nếu để cho cô chạy mất, thì sao tôi có thể bàn giao với Tiểu Hồ Ly?
Vương Hạo hừ lạnh một tiếng, dường như phù quang lược ảnh mãnh liệt bắn ra, thanh kiếm Chúa Tể đang rũ xuống nhanh chóng hướng lên, một đường Kiếm Quang kinh khủng lập loè trực tiếp bay về phía Lâm Kiều Kiều.
- Vì Lâm tiểu thư, giết!
Binh Sĩ của Thiên Thánh Thần Tộc, Thiên Minh Thần Tộc kêu to một tiếng, ôm lấy quyết tâm dù phải chết cũng sẽ đánh giết Vương Hạo.
Thiên Huyền Tướng Quân kêu lên:
- Quân Thiên Hồ báo thù vì công chúa!
- Giết!
Quân Thiên Hồ phát ra từng âm thanh giết chóc, mặt mũi tràn đầy phẫn nộ hướng về phía quân lính còn sót lại của Thiên Thánh Thần Tộc, Thiên Minh Thần Tộc.
- Ầm ầm . . .
Một giây sau, tiếng nổ cuồng bạo vang lên, trong nháy mắt từng luồng ánh sáng đỏ rực như lửa bao phủ bầu trời.
Bắc Hiên khẽ lắc đầu nói:
- Thật sự chiến đấu kiểu này không chút thú vị!
Âu Hoàng gật đầu nói:
- Không sai, vẫn là trước tiên sai thủ hạ đi trải đường, sau đó đi tìm Thiên Đấu Thần Tộc chơi đùa!
Bắc Hiên lại cười nói:
- Lần này cũng sẽ không chỉ có Thiên Đấu Thần Tộc, hơn 30 vị Thánh giả bị Vương Hạo giết chết, truyền nhân của bọn họ khẳng định sẽ tụ tập cùng một chỗ.
Âu Hoàng thản nhiên nói:
- Tụ tập như thế nào, chẳng lẽ bổn Hoàng sẽ sợ bọn họ hay sao?-
Bắc Hiên cười to nói:
- Không có nói ngài sợ, chỉ là bổn Vương không ngờ, lần đầu tiên chúng ta hợp tác lại gặp được đại chiến cấp bậc này!
Âu Hoàng có chút ghét bỏ nói:
- Ngài không cần tự mình đa tình, bổn Hoàng cũng không phải là muốn hợp tác với ngài, tất cả đều là vì sau này Vương Hạo luyện chế Phi Thăng đan!
Bắc Hiên có chút ngoài ý muốn nói:
- Chuyện lừa gạt ma quỷ này mà ngài cũng tin hả?
- Đây là yêu nghiệt cái thế ngài mãi mãi nhìn không thấu, đâu ai biết sau này hắn có thể luyện chế Phi Thăng đan hay không? Coi như là đầu tư trước đi!
Âu Hoàng xuất thần nhìn Vương Hạo đang đại sát tứ phương .
Bắc Hiên trầm mặc, cảm thấy Âu Hoàng nói rất có lý!
- Vù vù…
Đúng lúc này, một luồng kiếm quang chiếu sáng khắp nơi, một tiếng reo vang lên trên bầu trời.
Mọi người ngẩng đầu nhìn chỉ thấy trên tay Vương Hạo cầm thanh kiếm Chúa Tể đánh về phía Lâm Kiều Kiều, một luồng Kiếm Khí mãnh liệt từ trên thân kiếm bắn ra, giống như bão tố nhanh chóng bao phủ khắp nơi.
Đôi mắt của Lâm Kiều Kiều bỗng nhiên co rụt, không dám chủ quan, nhanh chóng phóng ra từng đường từng đường Phù Văn kim sắc vờn quanh thân.
Khóe miệng Vương Hạo ngợi lên một nụ cười lạnh nói:
- Phòng ngự trước mặt Đệ Lục Kiếm của tôi, ai cho cô tự tin như thế?
Vừa dứt lời, một luồng năng lượng kỳ lạ bao phủ xung quanh, giống như có thể khiến người ta quên mọi phiền não.
Đệ Lục Kiếm, cực quang lóe lên!
- Đây là . . .
Con người của Bắc Hiên, Âu Hoàng bỗng nhiên co rụt lại, chỉ thấy bỗng nhiên mọi người bất động, ngay cả từng đường gợn sóng nổi lên trên bầu trời cũng đứng im bất động, tựa như bị người ta phong ấn vậy.
- Phụt…
Sau không 0.1 giây, bốn đường huyết hoa ở trên bầu trời nở rộ, chỉ thấy gân tay gân chân của Lâm Kiều Kiều đều bị Vương Hạo đánh gãy, máu tươi như cột máu phun ra ngoài.
Sắc mặt Vương Hạo bình tĩnh nói:
- Cô đả thương Tiểu Hồ Ly nhà tôi, khiến cô không rõ sống chết, cô nói thử xem tôi nên đối phó với cô thế nào đây?
Trên mặt Lâm Kiều Kiều hiện lên vẻ kinh hoàng, chỉ dựa vào Đại Ma Vương Vương Hạo có thể nghĩ ra dùng hàng ngàn mảnh vỡ Vũ Trụ trải đường, chân đạp thiên hạ chúng sinh, suy nghĩ một chút cũng biết kết cục của cô bi thảm đến mức nào . . .
Chương 942 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]