Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 945: CHƯƠNG 944: RUN CẦM CẬP MẤY CÁI LÀ ĐƯỢC RỒI

Vũ Trụ Đa Nguyên.

Một con đường báo thù tâm kinh đảm hàn khiến người đời xuất thế dày đặc trên bầu trời.

Nó được tạo thành từ vô số mảnh vỡ Vũ Trụ, độ dày đạt đến chín vạn dặm, từ Vũ Trụ Bàn Cổ thẳng tới đại bản doanh của Thiên Đấu Thần Tộc, khoảng cách rất dài, khiến người đời khiếp sợ!

Điều khiến cho người ta cảm thấy rung động là con đường này là do Tam Thần Sơn, Đại liên minh Vũ Trụ Hủy Diệt còn có tộc Thiên Hồ, Thiếu Soái Quân toàn lực ra tay chế tạo, tận dụng cao thủ chỉ cần năm ngày đã làm xong.

Tuyệt đối được xưng tụng là kỳ tích xưa nay chưa từng có cũng là biểu tượng uy chấn của Vũ Trụ Đa Nguyên.

Bàn Cổ Vũ Trụ.

Không Gian Thiên Mệnh.

Nơi này hội tụ cao thủ khắp nơi của Vũ Trụ Bàn Cổ, Tứ Đại Chí Tôn, tam đại kỳ nhân, Sở Thiên Bá, còn có Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu, Tần Phong, Cô Dương, thành viên của Thiếu Soái Quân.

Vương Hạo ngồi xếp bằng trên mặt đất, quanh thân tản mát ra hơi thở dao động mãnh liệt.

- Ầm..

Đúng lúc này, trong cơ thể Vương Hạo truyền đến một âm thanh kinh hãi nặng nề, hơi thở lập tức đạt đến một độ cao khác, điều này cũng chứng tỏ tu vi của Vương Hạo thành công đột phá từ Thần Vị cảnh Lục Cấp lên Thần Vị cảnh Thất Cấp.

Khóe mắt mọi người khẽ giật một cái, Yêu Nghiệt này chỉ bế quan năm ngày, thế mà lại đột phá, có cho người khác con đường sống không vậy?

Vương Hạo mở hai con mắt đen như mực ra, thu hơi thở tứ tán xung quanh thân về trong cơ thể.

Tiền Vạn Dương tiến lên nói:

- Lão Đại, con đường báo thù xây xong rồi!

Vương Hạo nhẹ gật đầu, sau đó bấm ngón tay tính toán, phát hiện qua năm ngày hai người Triệu Y Linh và Nguyệt Ly không có bất kỳ nguy hiểm nào, ngược lại bởi vì bên này hắn hành động rình rang như thế nên khiến cho Thiên Đấu Thần Tộc không dám làm loạn, chỉ có thể mỗi ngày chiêu đãi họ ăn ngon uống sướng.

Trần Diệu nói:

- Lão Đại, Thiên Đấu Thần Tộc phái người đến nghị hòa, anh thấy thế nào?

Vương Hạo nói khẽ:

- Con đường đã bày xong, cậu cảm thấy cần thiết phải nghị hòa sao?

Trần Diệu liên tục lắc đầu, làm ra động tĩnh lớn như vậy, nếu không có hành động gì vậy sau này ai còn coi hắn ra gì?

Lâm Mộng Mộng muốn nói lại thôi nói:

- Anh họ, hiện tại bọn họ bị thủ đoạn của anh dọa sợ vỡ mật rồi, khẳng định sẽ dùng hai chị dâu làm lệnh bài cứu mạng, sẽ không dễ dàng cho chúng ta cứu người ra đâu.

Vương Hạo nghĩ nghĩ, mở miệng nói:

- Chúng ta có Ám Linh Thánh thể trên tay, không sợ không cứu được người.

Tiền Vạn Dương thăm dò hỏi:

- Lão Đại, không phải anh muốn luyện chế dược tề Táng Thiên sao?

Vương Hạo gật đầu nói:

- Không sai, tôi định dùng dược tề Táng Thiên hạ độc bọn họ, sau đó cứu người ra.

Lăng Tiêu không nhịn được nói:

- Sư Đệ, thiên phú của em cho tới bây giờ không có gì để nghi ngờ, có thể đẳng cấp Dược tề sư của em có vẻ như mới đi đến Dược Tôn Thất Cấp, cho dù phối hợp với vận may của em thì cũng không chế biến ra Dược tề Táng Thiên có thể hạ độc Thánh giả!

Vương Hạo khoát tay áo nói:

- Những cái này đều là chút lòng thành, chỉ cần run cầm cập nhiều hơn nữa là được rồi!

Vừa dứt lời, mọi người trợn mắt há hốc mồm, trong lòng chửi thầm, từ lúc nào Dược tề Sư thăng cấp biến thành run cầm cập rồi, không phải là đầu óc có vấn đề gì chứ?

Ba người Lăng Tiêu, Tiền Vạn Dương, Trần Diệu ngốc trệ ngồi yên tại chỗ, trong đầu lập tức hiện lên khoảng thời gian ở trên Dược Thần Hào, Vương Hạo liên tục run cầm cập hai cái, thành công từ Ngũ Cấp Dược Đế đột phá lên Thất Cấp Dược Tôn.

Vương Hạo kêu hệ thống, hỏi thăm cách chế biến ra dược tề hạ độc được Thánh giả Táng Thiên, cầ phải có đẳng cấp Dược Tề Sư như thế nào.

Hệ thống trả lời:

- Dược Tề Sư là sản phẩm Huyền Cấp Vũ Trụ, bọn họ cần trải qua phụ trợ của công nghệ ca mới có thể luyện dược tề tinh thành Đan Dược, mà ở Địa Cấp Vũ Trụ có thể trực tiếp luyện ra Đan Dược, những người này được gọi là Luyện Đan Sư. Về phần Thiên Cấp Vũ Trụ không chỉ có thể luyện thành Đan Dược mà còn có thể cho phép dung nhập Pháp Tắc vào luyện chế thành Thần Đan, những người này được xưng gọi là Thần Văn Đan Sư, mà chủ nhân muốn hạ độc được Thánh giả cần phải trở thành Thần Tượng cấp Thần Văn Đan Sư.

Vương Hạo gật đầu nói:

- Vậy thì đổi đi!

- Leng keng, chúc mừng chủ nhân cấp cho năm trăm tỉ điểm Vũ Trụ mua truyền thừa của Thần Tượng cấp Thần Văn Đan Sư, bắt đầu thể hồ quán đỉnh!

- Chờ đã! ? Năm trăm tỉ? Hiện tại rốt cuộc tôi có bao nhiêu điểm Vũ Trụ?

Vương Hạo vội vàng hỏi.

Hệ thống trả lời:

- Rất nhiều, rất nhiều, chủ nhân có thể yên tâm mua sắm!

Vừa dứt lời, thân thể Vương Hạo bắt đầu run rẩy, trong đầu đủ loại công hiệu Dược Tài, kỹ xảo Luyện Đan toàn bộ đang tràn vào trong óc.

- Mẹ kiếp, thật sự bắt đầu run rồi!

Lăng Tiêu không nhịn được nói tục một tiếng.

Tiền Vạn Dương kinh ngạc nói:

- Không thể nào! Lão đại thật sự dự định tăng lên đẳng cấp Dược Tề Sư?

Trần Diệu thở một hơi nói:

- Có phải hay không, đợi chút nữa sẽ biết!

Đúng lúc này, Tiểu Bạch từ trên vai Vương Hạo nhảy xuống, sau đó từ trên người Vương Hạo lấy ra Tiên Linh Cầu lung lay, làm cho người sở hữu Ám Linh Thánh Thể, Hắc Diệu, còn có người sở hữu Bạch Hổ Thánh Thể, Bạch Quang.

Đám người Lăng Tiêu nghi hoặc nhìn nhau, thật sự không hiểu sao con thỏ này lại tự giác như thế?

- A…

Một giây sau, một tiếng kêu thê thảm vang lên.

Mọi người ở đây không nhịn được giật mí mắt một cái, chỉ thấy Tiểu Bạch mặt mày hớn hở ôm lấy một cây lớn gấp mấy lần ống kim, sau đó hung hăng đâm vào trong cơ thể Hắc Diệu bắt đầu rút máu.

- Đường đường là một người đàn ông mà la như bị thọc huyết heo vậy, châm này không tính, chúng ta tiếp tục!

Tiểu Bạch đầy vẻ khinh bỉ, sau đó lại móc ra một cây lớn hơn ống kim tiếp tục ghim vào rút máu.

Trong lòng mọi người không nhịn được xoắn cả lên, rốt cục cũng sao con thỏ này lại tự giác như thế, thì ra là do rảnh rỗi nên nhàm chán, học Vương Hạo rút máu chơi.

Hắc Diệu kinh hoảng kêu lên:

- Vương Hạo Đại Gia, lúc đầu là em có mắt không biết Thái Sơn, xin anh tha thứ em một lần, một lần thôi, sau này em cam đoan con chó trung thành với anh nhất, van xin anh đó.

- Đã nói đừng ồn ào, lại còn dám nghe lời của thỏ con bảo bối này vào tai này ra tai kia, châm này không tính, phải phạt một châm nữa!

Tiểu Bạch tức giận móc ra hai ống kim lớn.

- Không muốn, không muốn . . .

Hắc Diệu hét rầm lên, thân thể không ngừng giãy dụa, muốn rời xa con thỏ này, hiển nhiên tất cả thứ này đều là phí công, cuối cùng vẫn là bị Tiểu Bạch lấy đủ loại lý do rút máu.

Thời gian không dài, Vương Hạo tiếp nhận xong Thần Tượng Thần Văn Đan Sư truyền thừa, mà Hắc Diệu cũng đã hấp hối, hiển nhiên nhanh không được!

- Thật là vô dụng!

Tiểu Bạch nhếch miệng, giao mười ba ống kim đựng đầy máu cho Vương Hạo.

Mí mắt của mọi người khẽ giật một cái, có cảm giác muốn đập chết con thỏ này, bị rút ra mười ba nhánh huyết còn nói vô dụng, vậy nhánh huyết bọn họ dốc sức rút ra thì gọi là cái gì?

- Nếu đã vô dụng thì tước đoạt đi!

Vương Hạo nhanh chóng phóng ra một đường chỉ quyết, dùng sức hướng lên bầu trời.

Một giây sau, một vòng Thái Dương Kim Sắc xuất hiện, bắt đầu điên cuồng tước đoạt Hắc Diệu Ám Linh Thánh thể và Bạch Quang Bạch Hổ Thánh Thể.

Thời gian không còn nhiều, hơi thở của Hắc Diệu và Bạch Quang hoàn toàn không còn, hiển nhiên cũng đã mất đi tất cả.

Vương Hạo nghĩ nghĩ, ở trong lòng bàn tay ngưng tụ hai Nguyệt Lượng trong sáng, sau đó ném vào bên trong Vũ Trụ Bàn Cổ đen kịt một cái, đưa Bạch Hổ Thánh Thể cho cha hắn, Ám Linh Thánh thể cho mẹ hắn.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Vương Hạo đứng dậy, nói khẽ:

- Đi thôi! Chúng ta nên xuất phát rồi…

Chương 944 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!