Vũ trụ Đa Nguyên.
Theo sự kết thúc của đại ma vương Vương Hạo, thiên tài khắp nơi đều xuất thế.
Tuy rằng bọn họ không có làm ra chuyện giống như đại ma vương Vương Hạo, hay đại sự kinh thiên động địa gì.
Nhưng theo thời gian trôi qua, bọn họ cũng rất nhanh liền trở thành thiên tài siêu cấp trong lòng người đời.
Về phần đại ma vương Vương Hạo đã từng uy chấn vũ trụ Đa Nguyên, lại có rất ít người nhắc lại.
Bởi vì thời gian xuất đạo của đại ma vương Vương Hạo quá ngắn, giống như như ngôi sao xẹt qua, khiến cho người ta không phân biệt được đâu là truyền thuyết, đâu là chuyện chân thực.
Chỉ có những người tận mắt nhìn thấy thiên tài thì bọn họ mới có tiêu chuẩn để so sánh thiên tài.
Nhưng đối với những người quan tâm Vương Hạo mà nói, các cô vẫn đang chờ đợi trăm năm sau, đại ma vương Vương Hạo lấy phong thái vương giả trở về.
…
Nước chảy hướng đông, lá rơi đều.
Thời gian trăm năm, vội vàng qua.
Vùng cấm sinh mạng vẫn như trước.
Toàn thân của Vương Hạo có ánh sáng toả ra, lơ lửng ở giữa vùng cấm sinh mạng.
Xung quanh thân thể của hắn còn có một tầng lá chắn bảo vệ, bảo vệ thân thể hắn không bị thương tổn.
Đồng thời, trên bụng của Vương Hạo còn có một con thỏ, đây là thân thể đã đúc lại của Tiểu Bạch.
Bởi xung quanh vùng cấm sinh mạng đều là năng lượng bạo động, cho nên nó chỉ có thể ở đây lẳng lặng chờ đợi Vương Hạo tỉnh lại.
Tiểu Bạch hữu khí vô lực nói:
- Thỏ bảo bảo tôi cũng thức tỉnh một tuần lễ rồi, nhưng Vương Hạo tới lúc nào mới có khả năng tỉnh lại đây?
Đúng lúc này, thân thể của Vương Hạo co giật vài cái.
Trong nháy mắt tinh thần của Tiểu Bạch phấn chấn hẳn lên, nhanh chóng leo lên trên mặt Vương Hạo, bày ra nộ dạng mỉm cười vui vẻ chờ đợi Vương Hạo thức tỉnh.
Đúng lúc này, âm thanh của hệ thống ở trong đầu Vương Hạo vang lên.
- Hệ thống thăng cấp hoàn tất, điểm vũ trụ chuyển hóa thành điểm Thần Ma, tỉ lệ một trăm triệu điểm vũ trụ bằng một điểm Thần Ma, trước mắt kí chủ nắm giữ ba ngàn vạn điểm Thần Ma, đồng thời hệ thống cũng tăng thêm công năng giao tiếp của thần sáng thế, mỗi lần sử dụng cần phải tiêu hao một trăm triệu điểm Thần Ma.
Ý thức của Vương Hạo chậm rãi khôi phục, hỏi:
- Thời gian trăm năm tới rồi sao? Mười thể chất mạnh nhất của tôi đã dung hợp hoàn tất rồi phải không?
Hệ thống đáp lại:
- Bây giờ còn cách thời điểm trăm năm ba năm nữa, hệ thống đã sớm hoàn thành việc thăng cấp, hơn nữa kí chủ chỉ phải hoàn thành công pháp thăng cấp, như vậy cũng có thể sớm hoàn thành việc dung hợp mười thể chất mạnh nhất.
- Công pháp thăng cấp?
Vương Hạo thở dài nói:
- Thiên Tôn Thần Công lại không dẫn động được thân thể của tôi sao?
Hệ thống nói:
- Không sai, Thiên Tôn Thần Công của kí chủ đã không dẫn động được cái chất trước đây chưa từng gặp, cần phải kịp thời thăng cấp mới được.
Vương Hạo gật đầu nói:
- Vậy thăng cấp đi!
- Đinh đinh, chúc mừng kí chủ sử dụng hai lần cơ hội thăng cấp cuối cùng, cộng thêm một nghìn vạn điểm Ma Thần, thăng cấp Thiên Tôn Thần Công thành công.
Một giây tiếp theo, Vương Hạo cảm giác thân thể của mình tràn ngập lực lượng, mạnh hơn trước gấp trăm ngàn lần.
Tiểu Bạch vuốt vuốt đầu thỏ, rất là nghi ngờ vì sao Vương Hạo không có tỉnh lại, rõ ràng là vừa rồi có giật mình mà?
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, năng lượng xung quanh đột nhiên bạo động, sau đó nhanh chóng bị Vương Hạo hút vào trong thân thể.
Đồng thời, một vầng sáng lấy Vương Hạo làm trung tâm nhanh chóng phát tán ra bốn phía, kéo dài đến mười vạn thước vuông mới dừng lại.
- Mẹ nó, chuyện này cũng quá kinh khủng đi?
Tiểu Bạch sợ quá đặt mông ngồi ở trên mặt Vương Hạo, vòng sáng này chính là dấu hiệu đạt tới Thần Vị, Lĩnh Vực của Thần.
Lĩnh vực của thiên tài siêu cấp tối đa cũng chỉ có một vạn thước, ví dụ như nó chẳng hạn, Lĩnh Vực Thần của nó chính là một vạn thước.
Nhưng Vương Hạo lại là mười vạn thước, có phải chuyện này có chút quá mức hay không vậy?
Không lâu sau, tất cả năng lượng trong Vùng cấm sinh mạng bị Vương Hạo hút vào trong cơ thể, khiến cho khí tức của hắn không ngừng tăng trưởng, cuối cùng thành công đột phá đến Chúng Thần Thiên cấp.
Vào lúc này, vùng cấm sinh mạng cũng biến mất, chỉ lại Vương Hạo trôi lơ lửng ở trong hư không.
Tiểu Bạch trợn mắt há hốc mồm, phát hiện Vương Hạo rất biến thái, có thể hút tất cả năng lượng khủng khiếp như vậy vào trong cơ thể.
Đúng lúc này, một giọng nói tức giận ở dưới mông Tiểu Bạch vang lên.
- Thỏ, nhấc cái mông của cậu ở trên mặt của tôi lên…
Tiểu Bạch giật mình, vội vàng cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Hạo mở mắt, vẻ mặt muốn đen bao nhiêu là có bấy nhiêu.
Vương Hạo nắm hai cái tai Tiểu Bạch lại, kéo nó từ trên mặt mình xuống.
Tiểu Bạch hài lòng kêu lên:
- Vương Hạo, cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi, thỏ bảo bảo nhớ anh muốn chết đi được!
Vương Hạo bĩu môi nói:
- Tôi thấy cậu nhớ cà rốt thì đúng hơn?
Tiểu Bạch lập tức tỏ vẻ đáng thương nói:
- Không gian Thứ Nguyên của thỏ bảo bảo đột nhiên trống không, bên trong không còn một củ cà rốt nào, tôi tỉnh lại cả tuần rồi còn chưa ăn qua củ cà rốt nào, anh thương xót thì cho tôi một củ đi!
Vương Hạo cau mày nói:
- Xem ra sau khi đúc lại thân thể, không gian Thứ Nguyên của cậu cũng bị thay đổi.
- Đúc lại thân thể?
Đột nhiên hai mắt Tiểu Bạch sáng lên.
- Có phải thỏ hiện tại bảo bảo tôi rất lợi hại đúng không?
Vương Hạo ầm ầm nói:
- Phải, rất là lợi hại, bằng không tôi đúc lại thân thể cho cậu làm gì? Chẳng lẽ để cậu sống làm linh vật à?
- Âu da, quả nhiên thỏ bảo bảo tôi đứng ở đỉnh chuỗi thức ăn của thỏ…
Tiểu Bạch hưng phấn lắc lư cái mông nhỏ.
Khóe miệng Vương Hạo hiện lên một nụ cười ý vị thâm trường, cuối cùng thỏ vàng cũng được thăng cấp, sau này có thể yên tâm sử dụng không sợ chơi hỏng.
Tiểu Bạch đột nhiên hỏi:
- Cái thân thể trước đây của thỏ bảo bảo đâu? Cậu nhanh chóng lấy ra, để cho thỏ bảo bảo lấy cà rốt bên trong ra.
Vương Hạo thở dài nói:
- Năm đó cậu bị Lục Đạo Thần Vương, Nhật Nguyệt Thần Vương giết chết, khiến tôi rất là đau buồn, tôi định chôn cậu xuống đất, nhưng lo cậu sợ bóng tối, sợ cô đơn nên đưa cậu đi hoả táng, rồi rắc tro cốt của cậu về rừng rậm, để cho ngươi một lần nữa trở lại trong vòng tay của mẹ, nhưng ai biết được càng nướng cậu lại càng thơm nên sau đó tôi có mở chai bia…
Tiểu Bạch tỏ vẻ khoa trương kêu lên:
- Ăn?
Vương Hạo khẽ xoa đầu Tiểu Bạch, thở dài nói:
- Dù sao nuôi mấy năm, cũng không thể lãng phí!
- Oa oa…
Tiểu Bạch oa oa khóc lên.
- Trời xanh ơi! Mặt đất ơi! Tại sao lại để cho Vương Hạo ăn thỏ… sau khi chết không được toàn thây cũng không tính, nhưng vì cái gì phải đổi thành một đống!
Vương Hạo đảo mắt, từ trong ba lô của hệ thống lấy ra thân thể Tiểu Bạch trước đây, không đùa với con thỏ này nữa.
- Thỏ bảo bảo biết ngay là anh đang gạt thỏ bảo bảo!
Tiểu Bạch lập tức mừng rỡ, nhanh chóng tiến lên mang thân thể trước đây của mình thu thập lại, chuyển tất cả bảo bối tàng trữ sang thân thể mới.
Vương Hạo không nhịn được nói:
- Thỏ, thi thể này giữ lại cũng lãng phí, không bằng chúng ta ăn đi?
- Xì xì…
Tiểu Bạch nhe hai cái răng cửa lên doạ Vương Hạo, sau đó nhanh chóng thu thân thể của mình vào, kiên quyết không để cho tên đại bại hoại Vương Hạo này có cơ hội.
Vương Hạo thoả mãn khẽ gật đầu, xác nhận con thỏ này, là thỏ nhà hắn không sai…
Chương 961 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]