Virtus's Reader
Vũ Trụ Trùm Phản Diện

Chương 991: CHƯƠNG 990: THÀNH VIÊN TỔ CHỨC CỦA VƯƠNG HẠO

Trong Tiên Linh cầu.

Rừng rậm Vô Hồi.

Đây là lãnh địa riêng của Tiểu Bạch thỏ.

Tên là Tiên Linh cầu, ngụ ý người bước vào khu rừng này có đi không về.

Cho dù Tiểu Bạch không quay về nhiều năm, cũng không có ai dám bước vào lãnh địa của nó.

Ba người Vương Hạo, Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly nhanh chóng bay qua khoảng không trên rừng rậm, lao thẳng đến trung tâm của rừng rậm.

Dọc đường đi, ba người nhìn thấy rất nhiều yêu thú hiếm có, còn có vô số tiên thảo, tiên quả, hơn nữa đẳng cấp đều đặc biệt cao.

Vương Hạo cảm khái nói:

- Thật không ngờ, thỏ nhà tôi lại giàu có như vậy, xem ra đã đến lúc tôi chế luyện Phi Thăng Đan rồi.

Triệu Y Linh không nhịn được hỏi:

- Bây giờ anh đã có thể chế luyện Phi Thăng Đan sao?

Vương Hạo rất kiêu ngạo nói:

- Đương nhiên, anh dùng mấy ngày để học tập thuật luyện đan, hiện tại chế luyện Phi Thăng Đan đan chỉ là chút chuyện nhỏ!

Khóe mắt của Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly khẽ nhìn xuống, cảm giác người này thật sự quá biết khoác lác.

Nếu thật sự chỉ cần bỏ mấy ngày đi học thuật luyện đan, liền có thể chế luyện ra Phi Thăng Đan, vậy vũ trụ Đa Nguyên sớm đã không có thánh nhân, mỗi người đều chạy đi Cực Lạc Niết Bàn.

Khóe miệng Vương Hạo khẽ cong lên, nói:

- Nhìn bộ dáng của bọn em dường như không tin tôi? Vậy nếu chúng ta đánh cược thì sao?

- Đánh cược cái gì?

Tiểu Hồ Ly hiếu kỳ hỏi.

Vương Hạo nhíu mày, nói:

- Nếu anh thua, trong vòng 3 ngày các em muốn tôi làm gì cũng được, nếu các en thua, trong vòng 3 ngày này anh muốn bọn em làm gì bọn em cũng phải đồng ý.

Trong lòng Tiểu Hồ Ly run lên bần bật, lập tức hiểu rõ kẻ xấu xa này đang có chủ ý xấu gì.

Vẻ mặt Triệu Y Linh kiêu ngạo, nói:

- Được, bọn em sẽ đánh cược với anh.

Giọng điệu Tiểu Hồ Ly sốt ruột nói:

- Sao cô lại trực tiếp đánh cược với anh Vương Hạo như vậy, nếu chẳng may hắn thật sự có thể luyện ra, vậy hắn nhất định sẽ nói ra những yêu cầu rất quá đáng.

Triệu Y Linh trợn mắt nói:

- Loại người có tính cách hư hỏng như hắn nếu không đạt mục đích sẽ thề không bỏ qua, hiện tại nếu hắn đã nghĩ đến, vậy cô vẫn trông cậy vào tương lai có thể tránh thoát sao?

Tiểu Hồ Ly có phần sững sờ, cảm giác Triệu Y Linh nói rất có lý.

Nếu trước sau đều không tránh thoát, vậy không bằng nhìn thoáng chút, đánh cược một lần, nếu quả thật thắng, các cô vẫn có thể khi dễ Vương Hạo ba ngày.

Hơn nữa nhìn từ cục diện trước mắt, phần thắng của các cô vẫn rất lớn, điều này khiến các cô căn bản không có lý do gì để từ chối.

Vương Hạo nghiền ngẫm cười nói:

- Nếu bọn em đồng ý, chúng ta cứ quyết định như vậy.

Hai cô gật đầu, nói:

- Được, cứ quyết định như vậy!

Đúng lúc này, tiếng kêu ủy khuất của Ngọc Nhi vang lên:

- Ngọc Nhi phải về nhà, Tiểu Bạch khi dễ người…

Giọng điệu của Tiểu Hồ Ly sốt ruột nói:

- Chúng ta mau đi xem thử, nếu Ngọc Nhi thật sự đã xảy ra chuyện gì, chúng ta cũng khó có thể nói chuyện với Nguyệt Ly!

Vương Hạo hiếu kỳ hỏi:

- Cô không nói đến Nguyệt Ly tôi còn suýt quên mất, cô ấy đi đâu rồi?

Triệu Y Linh trả lời:

- Nguyệt Ly đang bận lĩnh ngộ vô vi, chắc cũng sắp xuất quan.

Vương Hạo gãi cằm, lẩm bẩm nói:

- Nhóc Nguyệt Ly kia cũng đã bắt đầu lĩnh ngộ vô vi, xem ra thành viên tổ chức của tôi đã thành hình sơ bộ.

Tiểu Hồ Ly tò mò hỏi:

- Anh Vương Hạo, anh đang nói thành viên của tổ chức gì thế?

Vương Hạo mỉm cười, không trả lời.

Triệu Y Linh liếc mắt nhìn Vương Hạo, giác quan thứ sáu của nữ nhân nói cho cô biết, Vương Hạo nói thành viên tổ chức, chắc chắn là thành viên trong tổ chức hậu cung của hắn, một người chịu trách nhiệm mở rộng lãnh thổ, một người chịu trách nhiệm như quản gia kiếm tiền, một người chịu trách nhiệm cận vệ, còn có một người chịu trách nhiệm hoa trước dưới ánh trăng.

Một lát sau, ba người tìm thấy Tiểu Bạch và Ngọc Nhi.

Cảnh tượng nhìn thấy và cảnh tượng trong trí tưởng tượng của bọn họ hoàn toàn khác xa nhau, chỉ thấy Tiểu Bạch đang nằm trông một cái ổ xa hoa, hai chân bắt chéo, ăn cà rốt.

Ngọc Nhi mang vẻ mặt ủy khuất ở bên cạnh, cầm cái cuốc nhỏ xới đất, thả một củ cà rốt tiến vào trong đất, sau đó phóng một đường ánh sáng màu xanh lục về phía cà rốt.

Tiểu Bạch dương dương đắc ý, cười nói:

- Con rối nhỏ, từ hôm nay trở đi cô chính là người của thỏ bảo bảo tôi, nếu cô dám ăn vụng cà rốt của thỏ bảo bảo tôi, thỏ bảo bảo tôi chắc chắn sẽ chích máu cô, nếu cà rốt trồng xuống không thành công, thỏ bảo bảo tôi cũng sẽ chích máu cô.

Mày liễu của Triệu Y Linh hơi nhíu lại, nói:

- Ngọc Nhi sử dụng chính là kĩ năng tinh linh với mặt đất, nó có thể ban tặng sinh mạng thứ hai cho thực vật.

Vương Hạo không nhịn được cười nói:

- Làm ầm ĩ nửa ngày, hóa ra con thỏ này muốn tay làm hàm nhai!

Tiểu Hồ Ly cảm khái nói:

- Thật sự quá tàn nhẫn, để Ngọc Nhi một người thích ăn vặt tới trồng cà rốt cho cái tên nhóc này thì thôi, lại còn không cho cô ấy ăn, đây quả thực là thỏ bóc lột của tư bản hiện đại!

Triệu Y Linh quay đầu trừng mắt với Vương Hạo, không cần nói cũng biết chắc chắn con thỏ này học tập từ Vương Hạo.

- Thời tiết hôm nay thật tốt, đặc biệt thích hợp để luyện Phi Thăng Đan, tôi đi trước đây!

Sau khi nói xong, Vương Hạo lập tức biến mất.

Giọng điệu Tiểu Hồ Ly khẩn trương kêu lên:

- Anh Vương Hạo chờ em một chút, em đi làm trợ thủ giúp anh!

Triệu Y Linh bắt lấy đuôi của Tiểu Hồ Ly, nghiền ngẫm cười nói:

- Tôi tin Vương Hạo có bận rộn cũng không cần cô đi làm trợ thủ, cô vẫn nên đi theo tôi, chúng ta tiếp tục huấn luyện!

Tiểu Hồ Ly đáng thương nói:

- Chị Y Linh, hôm nay chỉ tới đây thôi được không? Em thật sự không còn chút sức lực nào!

- Không còn khí lực, cái này phải thử qua mới biết được.

Triệu Y Linh mỉm cười, lật tay lấy ra trường thương màu vàng, sau đó lập tức đâm về phía Tiểu Hồ Ly.

- A… Cứu mạng!

Tiểu Hồ Ly kinh sợ hô lên, sau đó chạy như bay trong rừng rậm, khiến một mảng lớn chim chóc giật mình.

Không lâu sau.

Vương Hạo ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn trong rừng rậm, sắp xếp chỉnh tề những nguyên liệu cần thiết để chế luyện ra Phi Thăng Đan ở bên cạnh, đồng thời lấy ra một lò bát quái, chuẩn bị mở lò chế luyện Phi Thăng Đan.

- Vù…

Vương Hạo mở miệng thở hắt ra, sau đó bấm một đạo chỉ quyết, khiến chân khí trong cơ thể phun mạnh ra ngoài, "Ầm" một tiếng, chính là ngọn lửa nóng rực bốc cháy lên trong lò bát quái.

- Có thể bắt đầu!

Chân mày Vương Hạo nhíu lại, nhanh chóng nắm lấy từng gốc tiên thảo ở bên cạnh, sau đó ném vào trong lò bát quái.

Đồng thời, Vương Hạo cũng tập trung tinh thần nhìn chằm chằm lò bát quái, sử dụng lực linh hồn khống chế độ mạnh yếu của ngọn lửa trong lò luyện đan.

Theo nhiệt độ trong lò luyện đan không ngừng tăng lên, tiên thảo được ném vào cũng bắt đầu hóa thành từng giọt chất lỏng, khi chất lỏng càng lúc càng nhiều, nó liền bắt đầu chậm rãi ngưng đọng lại, cuối cùng hình thành nên hình thức ban đầu của viên đan dược.

- Ầm ầm ầm…

Đúng lúc này, trên bầu trời mây đen rậm rạp, tia chớp Lôi Minh hiện ra.

Tiểu Bạch hiếu kỳ hỏi:

- Đây là cái gì vậy?

Ngọc Nhi cả kinh kêu lên:

- Đây là khi Thần Đan cửu phẩm ra đời mới xuất hiện lôi kiếp, chẳng lẽ có đan sư thần văn mang cấp bậc Thần Tượng xuất thế?

- Nhất định là Vương Hạo!

Tiểu Bạch kích động nhảy dựng lên, sau đó lấy ra một cái bát, nhanh chóng chạy như bay về phía lôi kiếp, chuẩn bị ăn cơm.

Hai mắt Ngọc Nhi cũng chợt sáng lên, nhanh chóng nhét mấy củ cà rốt vào miệng, sau đó vẻ mặt say sưa.

- Không thể nào!

Triệu Y Linh ngơ ngác nhìn không trung, cảm giác lần này thật sự xảy ra chuyện lớn.

Tiểu Hồ Ly đã bắt đầu lặng lẽ tính toán trên đầu ngón tay, nếu rơi vào tay Đại Ma Vương Vương Hạo trong ba ngày, đồng thời còn phải nghe lời của hắn, vậy sẽ được giải tỏa bao nhiêu tư thế…

Chương 990 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!