Tiên Linh cầu.
Rừng rậm Vô Hối.
- Không được, em thật sự đã đến cực hạn!
Tiểu Hồ Ly hoàn toàn không còn hình tượng nữ thần nằm trên mặt đất thở hổn hển, biểu hiện ra bộ dạng mệt mỏi vô lực.
- Vậy được rồi! Hôm nay chúng ta sẽ dừng ở đây!
Triệu Y Linh thở dài, thật sự không biết nên nói Tiểu Hồ Ly cái gì mới tốt.
Rõ ràng có tu vi chủ vũ trụ Thiên cấp, nhưng ngay cả Thiên cấp Chí Tôn cũng không đánh nổi, cũng coi như là chuyện lạ trong vũ trụ Đa Nguyên.
Đương nhiên, điều này không có nghĩa Tiểu Hồ Ly chính là một bình hoa, bởi lực mị hoặc của cô vô cùng cường đại.
Nếu đối phương là nam nhân, cho dù là thánh giả cũng sẽ bị cô hàng phục dễ dàng.
Nhưng một khi đối phương là nữ nhân, như vậy cô chỉ có nước chạy trốn.
Vậy nên, vì đề phòng loại chuyện lúng túng này xảy ra, cô nhất định phải kích phát ra tất cả chiến lực của Tiểu Hồ Ly.
Tuy nhiên dựa theo tình huống trước mắt, lúc này cần phải tạm dừng.
- Thật vậy sao? Quá tốt!
Tiểu Hồ Ly nhận niềm vui bất ngờ, quát to, sau đó nhanh chóng bò dậy từ dưới đất chạy như bay về phía phòng ngủ của mình, quyết định sau khi trở về phải nhanh chóng tắm một cái.
- Đáng chết, lại bị con hồ ly giảo hoạt này lừa gạt!
Triệu Y Linh tức giận tới mức trực tiếp giậm chân, quyết định huấn luyện ngày mai nhất định phải tăng lên gấp bội.
- Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, một tiếng nổ kinh thiên hoàn toàn bao trùm thiên địa.
Hai người Triệu Y Linh và Tiểu Hồ Ly nhanh chóng quay đầu nhìn, chỉ thấy sấm sét màu vàng lan tràn trên trời cao vô biên, sau đó chín con Lôi Long màu vàng cực kỳ khổng lồ chậm rãi hiện lên.
Thể tích khổng lồ giống như núi cao kia, khiến cư dân trong Tiên Linh cầu phải nằm rạp trên mặt đất.
Nhất là uy áp phát ra từ chín con rồng lớn màu vàng, càng khiến trong không trung phát ra từng đợt sóng chấn động, giống như bọn chúng đang nhìn tất cả sinh linh trên thế gian này bằng nửa con mắt, khiến cả thiên địa đều hơi run rẩy.
Đồng thời, vẫn có từng đạo pháp tắc điên cuồng vọt vào Tiên Linh cầu từ bên ngoài, sau đó điên cuống phóng về phía Vương Hạo.
Tiểu Hồ Ly cả kinh kêu lên:
- Lẽ nào lần này anh Vương Hạo đã thành công!
Đôi mày lá liễu củaTriệu Y Linh nhíu lại, gật đầu nói:
- Chắc không sai, chúng ta mau đi nhìn xem!
Tiểu Hồ Ly khẽ gật đầu, sau đó cùng Triệu Y Linh nhanh chóng chạy như bay về phía Vương Hạo.
…
Trên bầu trời.
Chín con Lôi Long màu vàng không ngừng bốc lên.
Vẻ mặt Vương Hạo vẫn bình tĩnh ngồi xếp bằng ở trên đá lớn, lò bát quái trước người hắn tản ra vô vàn sóng khí nóng rực, một mùi đan mê người cũng phát ra từ trong lò luyện đan.
Tinh thần của Tiểu Bạch lập tức tỉnh táo, nhanh chóng bò dậy từ bên cạnh Vương Hạo, trực giác nói cho nó biết, lò đan dược này chắc chắn có gì đó không ổn.
Nhưng sau khi Tiểu Bạch xoa xoa cái bụng tròn vo của mình, lập tức đau khổ tố Vương Hạo này thật sự rất xấu, cho nó ăn hơn mười lò phế đan, bây giờ nó căn bản ăn không vô đan dược thành phẩm này.
- Ngưng!
Hai mắt Vương Hạo chợt mở, sau đó nhanh chóng bấm ra một đạo chỉ quyết với lò bát quái.
Lúc này, trong thiên địa điên cuồng phun ra pháp tắc sôi trào, nhanh chóng ngưng tụ thành từng phù văn thần bí, sau đó nhanh chóng chiếu vào trong lò bát quái luyện đan.
Đồng thời, theo ngọn lửa không ngừng xông đốt, thiên tài địa bảo trong lò luyện đan cũng dần dần dung hợp lại với nhau.
Đồng thời chất lỏng cũng bắt đầu chuyển hóa thành bụi phấn, từ bột phấn lại dung hợp thành đan dược, cuối cùng dung nhập pháp tắc, tập trung thành phù văn thần bí.
- Chính là hiện tại, mở ra!
Hai mắt Vương Hạo chợt mở, hắn phi thân nhảy một cái tới trước lò bát quái, sau đó giơ bàn tay lên dùng sức nặng nề vỗ một cái lên lò bát quái.
- Ầm…
Một giây tiếp theo, một tiếng chuông thanh thúy vang vọng thiên địa.
Tiểu Bạch vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một đường ánh sáng màu vàng nhanh chóng bay ra từ trong lò bát quái, sau đó chạy thục mạng về phía ngoài rừng rậm Vô Hối.
- Chạy đi đâu!
Vương Hạo hừ lạnh, một không gian di chuyển xuất hiện trước ánh sáng màu vàng, sau đó không chút do dự nắm ánh sáng màu vàng ở trong tay.
- Ong ong…
Đúng lúc này, một tiếng dao động cực lớn vang lên.
- Hừ…
Chân mày Vương Hạo nhíu lại, chỉ thấy bàn tay hắn đột nhiên đung đưa kịch liệt, rõ ràng Phi Thăng Đan muốn tránh thoát khỏi bàn tay hắn.
- Một viên đan dược nho nhỏ cũng dám phản kháng, thật đúng là đâm đầu vào chỗ chết!
Vương Hạo hừ lạnh, một khí tức cực kì mạnh mẽ trong lập tức tràn vào lòng bàn tay từ trong cơ thể hắn.
- Ong ong…
Một giây tiếp theo, Phi Thăng Đan trong tay phát ra một tiếng rên rỉ, giống như chấp nhận số mệnh, lại giống như đang cầu cứu, dù sao nó cũng đàng hoàng lại.
Tiểu Bạch nhanh chóng nhảy lên trên vai của Vương Hạo, mừng rỡ kêu lên:
- Mau cho thỏ bảo bảo tôi nhìn xem!
Vương Hạo mỉm cười, chậm rãi mở lòng bàn tay ra, một miếng đan dược toàn thân trắng như ngọc, tròn xoe, xuất hiện trong lòng bàn tay.
Trên thân đan dược vẫn có rất nhiều điểm nhỏ màu vàng, nhìn kỹ sẽ phát hiện ra đó là một ít phù văn thần bí màu vàng.
Tiểu Bạch nhìn đan dược trắng như ngọc này, không nhịn được chảy nước bọt, sau đó nhảy lên trên bàn tay Vương Hạo, dùng sức ngửi, trên gương mặt liền hiện lên vẻ say sưa.
Sau khi Tiểu Bạch sờ sờ cái bụng tròn vo của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xìu xuống.
- Đây chính là Phi Thăng Đan, bây giờ cậu ăn vào sẽ bị no chết, hay là cậu chờ đến lúc đạt tu vi thánh giả rồi hẵng ăn!
Vương Hạo khẽ xoa đầu Tiểu Bạch thỏ, sau đó thu Phi Thăng Đan vào trong một cái bình ngọc.
- Ngao…
Đúng lúc này, chín con Lôi Long màu vàng bay lượn trên bầu trời phát ra từng tiếng rồng ngâm, sau đó thể tích khổng lồ giống như núi cao kia nhanh chóng lao xuống mặt đất.
Tiểu Bạch bị dọa giật mình, hỏi:
- Có chuyện gì xảy ra vậy?
Chân mày Vương Hạo nhíu lại, nói:
- Phi Thăng Đan thuộc về cửu phẩm Thần Đan, loại đan dược này nắm giữ ý thức sinh mạng, vậy nên mỗi khi cửu phẩm Thần Đan xuất thế, thiên địa đều sẽ cho nó một cơ hội sinh tồn.
Tiểu Bạch chợt nói:
- Ý cậu nói những con Lôi Long này tới để cứu viên đan dược?
Vương Hạo gật đầu, nói:
- Đúng vậy!
- Vèo vèo…
Đúng lúc này, chín tiếng xé gió gấp gáp vang lên.
Vương Hạo ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy móng vuốt lớn của chín con Lôi Long màu vàng mang theo vô vàn tia sấm sét nhanh chóng chộp về phía hắn.
- Hừ, có mấy tia sét mà cũng dám làm càn trước mặt ta!
Vương Hạo hừ lạnh, nhanh chóng lấy Chúa Tể Kiếm ra, kiếm ý vô cùng sắc bén lập tức tỏa ra khắp nơi, khiến toàn bộ thiên địa đột nhiên trở nên vô cùng thâm trầm.
Khi hai người Triệu Y Linh, Tiểu Hồ Ly đi tới hiện trường, chỉ thấy Vương Hạo vung Chúa Tể Kiếm lên, hàng nghìn hàng vạn đường kiếm quang theo đó xuất hiện trong hư không.
Đồng thời, trên mỗi đường kiếm quang đều ẩn chứa khí tức vô cùng mạnh mẽ, kiếm quang đi qua nơi nào, trong không trung lập tức dâng lên từng đợt chấn động mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được.
Phá Thiên Cự Kiếm Quyết, kiếm thứ năm, kiếm hóa hàng nghìn hàng vạn!
Tiểu Hồ Ly che miệng, cả kinh kêu lên:
- Thật là lợi hại, năng lượng ẩn chứa trong mỗi đường kiếm này đều có thể giết chết một người Thiên cấp Chí Tôn!
Trên gương mặt xinh đẹp của Triệu Y Linh cũng hiện lên chút ửng đỏ, trái tim nhỏ càng đập loạn, hiện tại, cô cũng mặc kệ Vương Hạo lợi hại tới mức nào, bởi vì sự lợi hại của Vương Hạo đã được công nhận. Hiện tại, cô chỉ muốn biết Vương Hạo sẽ làm chuyện xấu gì với cô, hơn nữa còn trong ba ngày…
Chương 992 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]