Chương 963: Ngươi Có Thể Gọi Ta Là Phụ Thiên Tôn
“Chỗ dựa?” Vân Lệ buồn cười nhìn Đằng Nguyên: “Tả hộ pháp đúng là một chỗ dựa của chúng ta, nhưng chỗ dựa lớn nhất của chúng ta không phải là Tả hộ pháp a!”
Tần Văn Đức cũng nhìn Đằng Nguyên: “Chỗ dựa lớn nhất của chúng ta là công ty a, ngươi dám đắc tội Cảo Sự Công Ty sao?”
“Cái gì Cảo Sự Công Ty? Bổn tọa không sợ trời không sợ đất!”
Đến lúc này, Đằng Nguyên cũng càng lúc càng mất kiên nhẫn, cái gì mà Cảo Sự Công Ty chó má, mình nghe còn chưa từng nghe qua.
Nói xong liền định ra tay, sau đó liền nhìn thấy một màn khiến hắn ngơ ngác.
Tả hộ pháp lần nữa đứng chắn trước mặt hai người Vân Lệ.
“Ngươi... ngươi có ý gì?” Đằng Nguyên chất vấn, đối phương không phải đã buông tay mặc kệ rồi sao?
“Cái gì mà có ý gì? Ta bảo vệ bọn họ a!”
“Ngươi... vừa rồi ngươi không phải nói bọn họ không phải thủ hạ của ngươi sao?”
Tả hộ pháp nghiêm túc gật đầu: “Bọn họ đúng là không phải thủ hạ của ta a, bọn họ là người của bộ phận Văn Ngu trong công ty, một người trong đó còn là bộ trưởng, xét theo chức vị thì hắn còn cao hơn ta đấy!”
Đằng Nguyên tức giận không thôi, theo hắn thấy thì Tả hộ pháp chính là đang tiêu khiển mình.
“Được được được, vậy hôm nay ngươi và ta liền đại chiến một trận, cái gì Cảo Sự Công Ty chó má, cái gì Liên Minh Kỳ Lân chó má, nghe còn chưa từng nghe qua, đừng tưởng có thể hù dọa được bổn tọa.”
Keng!
Đằng Nguyên rút ra Thác Hải đao, chỉ thẳng vào Tả hộ pháp: “Để bổn tọa nhìn xem, cái công ty chó má gì đó của các ngươi lợi hại đến mức nào.”
Theo hắn thấy, kẻ mạnh nhất của thế lực này ước chừng cũng chỉ là Tả hộ pháp trước mắt thôi, dù sao thế lực này mình cũng chưa từng nghe nói tới.
“Ồ? Là ai muốn nhìn xem thực lực công ty chúng ta a?”
“Chỉ sợ sau khi ngươi biết được sẽ sợ đến chết khiếp đấy nhé!”
Giọng nói khinh thường từ bốn phía truyền đến, cùng lúc đó không gian vỡ vụn từng mảng lớn, lộ ra những khe nứt không gian đen ngòm.
Vù vù vù!
Từng tiếng xé gió vang lên, chừng hơn trăm đạo thân ảnh giáng lâm xuống vùng không gian này, khiến vô số người phải ghé mắt nhìn sang.
“Hả? Bọn họ ngồi là... xe lăn?”
“Còn nữa, dáng người của bọn họ rất giống Tả hộ pháp a, chẳng lẽ là...”
Người tới toàn bộ đều ngồi xe lăn, từng người dáng người vạm vỡ, mặc âu phục thắt cà vạt, trên đầu còn đeo kính râm.
Hai cánh tay của bọn họ đều dị thường so với người thường, cánh tay thô to nhẹ nhàng đặt trên tay vịn xe lăn.
Nhưng điều khiến mọi người khiếp sợ nhất là... thực lực của những người này!
“Hít...”
“Thấp nhất đều là Nguyên Anh kỳ, Thần Hợp Cảnh càng là có tới năm sáu vị nhiều như vậy.”
Thực lực như vậy ở khu vực lân cận này có thể xưng là tồn tại vô địch rồi.
Cầm đầu là một thân ảnh nhìn qua có vẻ hàm hậu thành thật, hắn ngồi trên xe lăn, bắt chéo chân.
“Chính là ngươi, muốn kiến thức một chút thực lực của công ty?”
Sắc mặt Đằng Nguyên khó coi, nhìn cách ăn mặc của người tới, hắn liền hiểu rõ những người này là cùng một bọn với Tả hộ pháp kia.
“Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm a!”
Đến lúc này, nếu không nhận túng thì đoán chừng phải chết.
Ngô Thấp Đệ đứng dậy, hắn nhìn Đằng Nguyên: “Chúng ta chỉ là Liên Minh Kỳ Lân Tống Tử mà thôi, là một bộ phận trực thuộc công ty, không cách nào cho ngươi kiến thức được sự lớn mạnh của công ty, nhưng cho ngươi kiến thức một chút một góc của tảng băng chìm thì vẫn được.”
Thân thể tráng kiện của hắn mang lại cho người ta một loại áp lực vô hình, cho dù chỉ có Thần Hợp sơ kỳ, nhưng áp lực mang lại lại vượt qua cả Đằng Nguyên đang ở Thần Hợp trung kỳ.
Nhìn Ngô Thấp Đệ, Tần Hồng Ảnh không khỏi nhíu mày.
Hắn luôn cảm thấy người này khá quen mắt, tên tiểu tử này không phải là tên tiểu tử lúc trước lêu lổng cùng Vân Lệ sao?
Bây giờ vậy mà đã Thần Hợp sơ kỳ rồi?
Mấy tên nhóc này những năm nay rốt cuộc đã trải qua những gì?
Tần Hồng Ảnh lập tức cảm thấy những năm nay mình dường như sống uổng phí rồi.
“Sớm biết vậy lúc trước đã đi cùng bọn họ!”
Đến lúc này, Đằng Nguyên đâu còn không biết mình đá trúng thiết bảng rồi.
Không ngờ kẻ thù chỉ mới Hóa Thần cảnh của con trai mình vậy mà còn có một người ông nội Hóa Thần, còn có một đệ tử Hóa Thần cảnh.
Hơn nữa còn dính dáng đến một thế lực có cái tên kỳ quặc nhưng thực lực lại cường đại.
Nghĩ tới đây, Đằng Nguyên hung hăng trừng mắt nhìn con trai mình một cái.
Sau đó nhìn về phía Ngô Thấp Đệ: “Dám hỏi tôn tính đại danh của đạo hữu? Chuyện ngày hôm nay là tại hạ lỗ mãng, không biết hai người này là thủ hạ của ngươi.”
Nhìn vị trí đứng của Ngô Thấp Đệ hắn liền có thể biết thân phận người này bất phàm, càng là người chủ sự.
Lúc này Đằng Nguyên đã không còn quan tâm có mất mặt hay không nữa, chừng năm sáu vị Thần Hợp Cảnh, thậm chí có hai ba người còn mạnh hơn mình, không cúi đầu chẳng lẽ muốn tìm chết sao?
“Ta là minh chủ Liên Minh Kỳ Lân Tống Tử trực thuộc Cảo Sự Công Ty, tên là Ngô Thấp Đệ, ngươi có thể gọi ta là...” Ngô Thấp Đệ khoanh hai tay trước ngực, ngạo nghễ nói: “Phụ Thiên Tôn!”
“Phụ Thiên Tôn?”
“Cái danh hiệu này...”
Mọi người tại hiện trường đều vẻ mặt ngơ ngác, căn bản là không có chút ấn tượng nào, hơn nữa cảm thấy cái tên này khá là kỳ quặc.
“Phụ Thiên Tôn? Quả nhiên là hắn!”
“Hắn chính là Phụ Thiên Tôn mà bên trên phái tới lần này?”
Trong bóng tối, vài tên Thần Hợp Cảnh vẻ mặt kinh ngạc nhìn Ngô Thấp Đệ.
Đối với danh hiệu Phụ Thiên Tôn này bọn họ cũng chỉ biết sơ sơ, nghe nói đối phó Yêu tộc khá là có một bộ, thế là người bên trên liền phái hắn tới.
“Hắn mới Thần Hợp sơ kỳ, nhìn qua ngoại trừ hai cánh tay dị thường so với người thường ra, dường như cũng chẳng có gì ghê gớm a?”
“Chẳng lẽ thực lực của hắn rất mạnh?”
“Đã hắn hiện thân rồi, chúng ta có phải cần ra nghênh đón một chút hay không?”
Đến lúc này, bọn họ nếu không hiện thân nữa thì không còn gì để nói.
“Không, theo ta được biết đây là lần đầu tiên Phụ Thiên Tôn trở về Đông Vực sau bao nhiêu năm, cộng thêm lại là người trẻ tuổi, chúng ta vẫn là cứ để hắn ra vẻ ta đây trước đã!”
Không ít người tán đồng gật đầu, ai cũng từng trẻ qua, tự nhiên biết suy nghĩ của người trẻ tuổi.
Loại chuyện trang bức ra vẻ này đối với người trẻ tuổi mà nói là khá quan trọng, nếu mình xuất hiện lúc này đoán chừng còn khiến đối phương phản cảm.
“Phụ Thiên Tôn?” Đằng Nguyên đầu đầy sương mù, cái tên này hắn nghe còn chưa từng nghe qua.
Ngô Thấp Đệ lại lạnh lùng nhìn hắn một cái: “Hơn nữa ngươi lầm một điểm, bọn họ không phải thủ hạ của ta, bọn họ một người là huynh đệ của ta, một người khác lại là sư huynh cùng chung hoạn nạn với ta, ngươi ra tay với bọn họ là muốn chết sao?”
“Hít...”
Đằng Nguyên hít sâu một hơi khí lạnh, quay đầu nhìn về phía bọn người Vân Lệ.
Hai tên tiểu tử này vậy mà còn có thân phận như vậy? Thảo nào bọn họ không có sợ hãi gì.
“Đúng rồi...”
Trong lòng Đằng Nguyên chấn động: “Sư huynh đệ?”
Hắn nhìn về phía Ngô Thấp Đệ, trong lòng mạc danh cảm thấy kinh hoảng: “Tên này đều đã Thần Hợp sơ kỳ rồi, hơn nữa còn là minh chủ liên minh gì đó, thủ hạ quản lý mấy tên Thần Hợp Cảnh, vậy sư tôn của bọn họ?”
“Hít...” Bàn tay cầm Thác Hải đao của Đằng Nguyên không khỏi run rẩy một chút, sống lưng phát lạnh.
Mà lúc này, tại Thanh Sơn Tông thuộc Thanh Tiêu Hoàng Triều xa xôi, một lão già vẻ mặt hèn mọn hắt hơi một cái.
“Mẹ kiếp, là ai đang mắng lão phu sau lưng? Nếu để lão phu biết được thì hắn chết chắc rồi.”
“Hừ, lão phu tu vi Trúc Cơ viên mãn, lượng thứ cho mấy tên tiểu nhân này cũng không dám đắc tội ta ngay trước mặt.”