“Đồ đần, có bản lĩnh thì ngươi giết chết ta đi!”
Đàm Phong quản cũng không thèm quản, nói xong liền đi ra phía ngoài.
“Tiểu tử, ngươi thật sự là muốn chết a!” Tu sĩ béo gắt gao đi theo Đàm Phong, hắn định vừa ra khỏi hội đấu giá liền động thủ đoạt bảo, sau đó cao chạy xa bay.
“Đáng chết!” Trưởng lão Xích Dương Tông chửi thầm một tiếng cũng đi theo, chỉ cần ra khỏi hội đấu giá hắn sẽ tìm cơ hội động thủ, hắn cũng không tin một tán tu Trúc Cơ trung kỳ có thể thoát khỏi lòng bàn tay của mình.
Một đám người vây quanh Đàm Phong đi ra phía ngoài, vô số người mắt bốc lục quang.
“Tiểu tử xem ngươi chết như thế nào!”
Tề Hoài Nhân trốn ở chỗ tối nhìn xem, vừa rồi hắn cũng là đầu óc nóng lên, không nghĩ nhiều liền đem thân phận của Đàm Phong bại lộ.
Như vậy mình muốn độc chiếm liền rất khó khăn, bất quá vấn đề cũng không lớn, dù sao mấy món bảo vật Đàm Phong mua được đều khiến không ít người động tâm.
Mình có nói hay không thì cũng sẽ có người động thủ với hắn, còn không bằng nói ra để đục nước béo cò.
Tề Hoài Nhân thay đổi một bộ hắc bào, che khuất khuôn mặt trốn ở chỗ tối cũng đi theo ra ngoài.
Nhìn đại môn phía trước, tu sĩ béo âm thầm vận chuyển chân khí, thời khắc chuẩn bị động thủ.
Mặc dù trong Khiếu Cảnh Thành mấy đại tông môn quy định không cho phép động thủ, nhưng vấn đề không lớn.
Đại môn rất lớn, một đám người không phân trước sau liền đi tới trên đường phố Khiếu Cảnh Thành.
Khi người khác còn đang xoắn xuýt có nên động thủ ở Khiếu Cảnh Thành hay không, hai tay tu sĩ béo giấu trong tay áo như hai viên đạn pháo oanh về phía Đàm Phong: “Chết đi!”
Xoẹt!
Một đạo kiếm quang sáng lên, nhanh như tia chớp.
Tu sĩ béo ngay cả kiếm quang cũng không thấy rõ liền cảm giác cổ đau xót, tiếp theo nhìn thấy một cái thi thể không đầu.
Tên Đàm Phong kia đang từ trên cái thi thể không đầu kia tháo xuống nhẫn trữ vật.
“Đây là ta?”
“Làm sao có thể?”
Trong ý thức của tu sĩ béo chỉ hiện lên hai vấn đề này liền lâm vào bóng tối vô tận.
“Tát Nhật Lãng!”
“Giết người rồi!”
Người đi đường thấy một màn này nhao nhao sắc mặt đại biến, hoảng loạn chạy ra xa.
“Hắn lại dám dẫn đầu động thủ?”
“Thật mạnh, tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ lại không đỡ được một kiếm của Trúc Cơ trung kỳ?”
“Cho dù có khả năng là thừa dịp bất ngờ, nhưng cũng rất mạnh rồi.”
“Thật to gan, lại dám ở Khiếu Cảnh Thành động thủ giết người!” Lão giả Xích Dương Tông kia mặc dù giật mình, nhưng trong lòng lại vui vẻ, như vậy mình có thể danh chính ngôn thuận động thủ, sau đó đồ vật trên người Đàm Phong đều là chiến lợi phẩm của mình.
“Còn xin Mã trưởng lão tru sát kẻ này!”
“Mã trưởng lão, kẻ này cùng hung cực ác, làm phiền rồi!”
Sau lưng mấy tên đệ tử Xích Dương Tông cũng không ngu, lúc này nên để trưởng lão nhà mình động thủ, sau khi đánh giết Đàm Phong thì tất cả tài sản của Đàm Phong đều là của Xích Dương Tông.
“Tốt, lão phu hôm nay liền thay trời hành đạo!”
Mã trưởng lão nói xong liền một cỗ liệt diễm dũng mãnh lao về phía Đàm Phong.
Lúc bọn hắn nói chuyện Đàm Phong đã đem nhẫn trữ vật của tu sĩ béo thu xong.
Mắt thấy liệt diễm đập vào mặt, lập tức ngự không bay lên, bay về phía ngoài thành.
“Tiểu tặc chớ chạy!”
Mã trưởng lão vội vàng tung người đuổi theo, trong miệng nói như vậy, nhưng trong lòng lại nở hoa.
Chạy đi ra ngoài tốt a, ở trong thành cho dù đánh chết tên khốn kiếp này, chiến lợi phẩm cuối cùng còn có thể sẽ bị tranh chấp.
Ở bên ngoài trực tiếp đánh chết là được rồi.
Lúc hắn đuổi theo, một đám tu sĩ Trúc Cơ kỳ phía sau cũng đi theo.
Trong chốc lát các loại độn quang nổi lên, lướt qua trường không.
Một bóng người áo đen cũng đi theo, chính là Tề Hoài Nhân.
“Vân sư đệ, chúng ta có muốn đuổi theo hay không?” Vương Tử Di nhìn Đàm Phong bọn người bay xa, quay đầu nhìn về phía Vân Lệ.
“Chúng ta đừng lội vũng nước đục này!”
Vân Lệ lắc đầu, Đàm Phong người kia quỷ kế đa đoan, đi theo còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu!
“Bất quá hắn tu luyện cũng quá nhanh rồi chứ? Lần trước gặp hắn vẫn là Luyện Khí tầng 9!”
Đàm Phong một đoàn người trước sau bay ra khỏi Khiếu Cảnh Thành.
Mà khoảng cách giữa Đàm Phong cùng Mã trưởng lão lại càng ngày càng gần.
“Tiểu tử, thúc thủ chịu trói đi!”
Mã trưởng lão nhìn khoảng cách càng ngày càng gần, vẻ mặt dữ tợn.
Ra khỏi Khiếu Cảnh Thành hắn đã có thể muốn làm gì thì làm.
“Đuổi kịp ta rồi nói sau!”
Đàm Phong cười khẽ một tiếng, tiếp theo tốc độ tăng vọt.