Ở một bên khác, Hung Minh Lão Tổ đang phong trì điện triệt mà chạy tới.
Bên cạnh hắn cũng có một người, cùng hắn hành động.
“Hung Minh huynh, thật sự có người dám không nể mặt ngươi?”
Ở Cự Long Uyên ai mà không biết hung danh của Hung Minh Lão Tổ, tên này nổi tiếng là có thù tất báo, thủ đoạn tàn nhẫn.
Hung Minh Lão Tổ gật đầu: “Đúng vậy, khu vực Tứ Kiếp Cảnh, thậm chí còn là Tứ Kiếp Cảnh chưa hoàn toàn độ kiếp thành công, lại dám không nể mặt bản tọa, đúng là tìm chết.”
Hắn nhìn về phía nam tử bên cạnh, cười nói: “Lần này lại làm phiền Tuấn Phong huynh chạy cùng ta một chuyến rồi.”
Tuấn Phong Yêu Quân phất phất tay, không thèm để ý nói: “Không sao, vừa vặn bản tọa đang rảnh rỗi, hơn nữa khoảng cách cũng không xa, cũng muốn xem thử hậu bối phương nào lại to gan lớn mật như thế.”
Thực ra trong lòng Hung Minh Lão Tổ cũng có chút cố kỵ, dù sao người kia dám không nể mặt mình, ước chừng là thật sự có chỗ dựa.
Tuy mình không sợ, nhưng thêm một người chung quy vẫn ổn thỏa hơn.
Hai người trước đó đang ngồi đàm đạo, không ngờ lại nhận được lời cầu cứu của đệ tử.
Thế là Hung Minh Lão Tổ tự nhiên xuất phát, còn Tuấn Phong Yêu Quân vậy mà cũng định góp vui cùng đi theo.
Nhưng đi đến nửa đường, thần niệm của Hung Minh Lão Tổ liền bị kích hoạt, cũng vì thế mà biết được sự hữu thị vô khủng của Đàm Phong.
Thế là Hung Minh Lão Tổ lại càng vui vẻ để Tuấn Phong Yêu Quân cùng đi.
Hóa ra ngay khi Đàm Phong mở mắt ra, Diêu Uy đã lén lút thông báo cho sư tôn mình rồi.
“Hy vọng còn kịp!” Hung Minh Lão Tổ trong lòng thầm nghĩ...
“Này, các ngươi rốt cuộc còn bao lâu nữa thì sinh con hả?”
Ở bên kia, Đàm Phong buồn chán nhìn Diêu Uy đám người.
Bụng bọn hắn từng kẻ đã trướng đến mức rất lớn, theo lý mà nói cũng nên sinh rồi.
“Sao vẫn chưa sinh nhỉ? Chẳng lẽ là phát dục chưa hoàn chỉnh?”
Đàm Phong sờ cằm, thầm nghĩ trong lòng.
“Hoặc là trong bụng là thai chết? Nếu đã vậy thì cần thụ thai lại nha!”
Nghĩ đến đây, Đàm Phong nhìn Diêu Uy đám người quát: “Này, các ngươi chia làm hai hàng.”
Mọi người không dám nói nhiều, lập tức chia làm hai hàng, sợ Đàm Phong hạ thủ độc ác.
“Rất tốt, các ngươi hướng về phía đối phương sử dụng thần thông Tống Tử.” Đàm Phong hứng thú bừng bừng.
“Hả?”
“Cái này... Tiền bối cái này không tốt lắm đâu?”
“Hửm?” Đàm Phong trợn mắt: “Vậy các ngươi muốn chết hay muốn sinh?”
Nghĩ cũng không cần nghĩ, ai mà muốn chết chứ?
Ngay cả Diêu Uy cũng nắm chặt hai nắm đấm: “Cũng được, chỉ cần kiên trì đến khi sư tôn tới, thì mọi khuất nhục đều là xứng đáng, đến lúc đó tiểu gia ta phải cho tên này biết tay.”
Ngay cả Diêu Uy đều khuất phục, những người khác tự nhiên cũng chỉ có thể nghe theo thôi.
Rất nhanh bọn hắn liền bày ra tư thế...
Ầm ầm ầm!
Đất đá phía trên không ngừng yên diệt, hai đạo thân ảnh như thần như ma mang theo uy thế vô song mà đến.
Khi cảm nhận được khí tức sinh mệnh của đệ tử mình, Hung Minh Lão Tổ đại hỷ.
“Ha ha ha, xem ra tên kia quả nhiên không dám giết đệ tử của ta, nhưng chỉ riêng việc hắn dám không nể mặt bản tọa như thế trước đó, hắn cũng phải chết.”
Hung Minh Lão Tổ đưa mắt nhìn về phía đệ tử mình, vừa vặn đối diện với biểu cảm kinh hãi và lúng túng của Diêu Uy.
Chỉ nhìn một cái, Hung Minh Lão Tổ liền nộ hỏa xung thiên.
Đệ tử này của mình toàn thân bẩn thỉu, bụng tròn vo.
Hai bàn tay kia lại đặt ở nơi không nên đặt, thậm chí còn...
Chỉ nhìn một cái, mặt Hung Minh Lão Tổ liền đen như đít nồi, lạnh lùng nhìn đệ tử mình: “Thu hồi thần thông của ngươi đi!”
“Hung Minh huynh, không ngờ đệ tử này của ngươi lại thích cái khẩu vị này nha!” Tuấn Phong Yêu Quân lông mày nhíu chặt.
Cảnh tượng này thực sự khiến hắn mở mang tầm mắt.
“Sư... Sư tôn ngài đừng hiểu lầm, cái này... cái này đều là tên này ép chúng con.”
Diêu Uy vội vàng giải thích, đồng thời vội vàng dừng lại thần thông đang phun trào.
“Chính là ngươi?” Hung Minh Lão Tổ nhìn về phía Đàm Phong: “Dám sỉ nhục đệ tử của ta như thế, hôm nay không giết ngươi, khó giải mối hận trong lòng ta.”
Đàm Phong hai tay buông xuôi: “Đệ tử này của ngươi trước đó nhân lúc ta bế quan cũng định làm như vậy, ta chẳng qua là để hắn tự thực kỳ quả mà thôi.”
Hung Minh Lão Tổ biểu cảm không đổi: “Đệ tử này của ta quả thực làm không đúng, nhưng ai bảo ngươi yếu chứ! Cho nên hôm nay ngươi tất chết.”
Tuấn Phong Yêu Quân ở bên cạnh cũng tiến lên một bước: “Đáng tiếc nha, nhìn dáng vẻ của ngươi thì Niết Bàn Đại Kiếp cũng sắp độ kiếp thành công rồi, vốn dĩ có tương lai rộng mở, không ngờ hôm nay lại phải vẫn lạc tại đây.”
Trên người hắn bộc phát ra yêu khí và uy áp mạnh mẽ, hoàn toàn nói rõ thái độ của hắn.
Thấy sư tôn đến, Diêu Uy rốt cuộc quét sạch tinh thần sa sút trước đó.
“Sư tôn, nhất định không được để hắn chết quá dễ dàng.”
Hung Minh Lão Tổ phớt lờ, hắn một chưởng oanh ra: “Chết đi!”
Tuấn Phong Yêu Quân thở dài lắc đầu: “Đáng tiếc!”
Một chưởng này ngay cả mình cũng phải cẩn thận ứng phó, một kẻ Tứ Kiếp Cảnh rơi vào trọng thương là không chạy thoát được rồi.
“Ý là mạnh thì có thể làm xằng làm bậy? Vừa vặn, ta mạnh đến mức thái quá!”
Đối mặt với một chưởng này Đàm Phong sắc mặt không chút thay đổi, hắn búng ngón tay một cái: “Định!”
Oong!
Phảng phất có dao động vô hình quét ra, Thời Không Thánh Thể của hắn uy lực đại tác.
Đây là Thời Không Thánh Thể đã triệt để lột xác sau khi trải qua Thần Anh và Niết Bàn Đại Kiếp, lại thông qua Hỗn Độn Ma Tâm cũng lột xác hai lần cung cấp năng lượng cuồn cuộn không dứt.
Trong phương không gian này bất kể là thời gian hay không gian đều triệt để dừng lại.
“Làm sao có thể?” Hung Minh Lão Tổ sắc mặt hãi nhiên cực độ, hắn không đến mức triệt để không thể cử động, nhưng tốc độ vậy mà so với phàm nhân cũng không nhanh hơn bao nhiêu.
Thủ đoạn như vậy tuy không bằng Thánh Cảnh, nhưng cũng không kém bao nhiêu rồi chứ?
Khắc này, hắn đã hiểu, tại sao đối phương lại hữu thị vô khủng.
Nhưng may mà hôm nay không chỉ một mình mình tới!
“Tuấn Phong huynh mau mau giúp ta tru sát kẻ này!”
Tuấn Phong Yêu Quân đang trong chấn kinh lập tức bừng tỉnh, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Hắn biết lần này đá phải tấm sắt rồi, đã vậy thì chỉ có thể làm thì làm cho trót.
Một kẻ Tứ Kiếp Cảnh có thể làm đến bước này chắc chắn là có chí bảo bên người, là nguy cơ cũng là cơ duyên.
Oanh!
Toàn thân hắn bộc phát ra yêu khí mạnh mẽ, định giãy giụa thoát khỏi sự trói buộc của Đàm Phong.
“Đã ngươi tranh nhau chết, vậy thành toàn cho ngươi đi!”
Đàm Phong đôi mắt sáng rực, giống như một vầng đại nhật bộc phát dưới lòng đất.
Oanh!
Một đạo cột sáng rực rỡ vô cùng, phảng phất có thể xuyên thấu hết thảy phóng lên tận trời, đánh xuyên qua đất đá sâu mấy ngàn dặm, lao thẳng vào mây xanh, thiêu đốt hết thảy.
Dưới một kích này, ngay cả Diêu Uy đám người chỉ bị lan đến cũng đều trong tiếng thét thảm thiết hóa thành tro bụi.
“Ngươi... Ngươi rốt cuộc là người phương nào?”
Tuấn Phong Yêu Quân trợn to mắt, hắn thương thế cực nặng, hầu như chỉ còn lại một bộ khung xương.
Hắn không ngờ tu vi Ngũ Kiếp Cảnh của mình ở trong tay đối phương vậy mà không có chút sức phản kháng nào.
Đàm Phong im lặng không nói, trong đôi mắt kim quang lóe lên.
Giây tiếp theo, không gian xung quanh Tuấn Phong Yêu Quân đột ngột nứt ra, giống như có một luồng sức mạnh vô hình nhưng vô song đang xé xác thân hình vốn đã tàn tạ của hắn, chỉ trong vòng nửa nhịp thở liền hóa thành tro bụi.