Tiêu tốn 2000 Điểm B mua một viên Tiên Thiên Hỗn Độn Đạo Kim.
Lớn hơn một chút so với viên 1500 Điểm B.
Vận chuyển bí pháp.
Cũng không biết là nguyên nhân do hệ thống hay là tính đặc thù của Đạo Kim, Đàm Phong đem thần thức cùng chân khí của mình quán chú vào trong đó, không bao lâu liền luyện hóa thành công.
Sau đó lại dùng chân khí luyện hóa các vật liệu khác, chân khí cùng Kiếm Ý dưới sự gia trì của bí pháp giống như lò luyện dung luyện các loại vật liệu.
Vân Tinh Thạch vốn to bằng nắm đấm dần dần trở nên chỉ còn cỡ ngón tay út.
Bao gồm các vật liệu khác cũng thế, về phần Ngân Tinh Tinh Kim bởi vì bản thân đã đủ tinh luyện nên thể tích ngược lại chỉ giảm bớt một nửa.
Sau khi tất cả vật liệu đều tinh luyện, Đàm Phong liền bắt đầu luyện chế Kiếm Hoàn.
Mà lúc Đàm Phong bế quan, bên ngoài đã nổ tung.
Tề chấp sự của Tụ Bảo Lâu chết rồi, Mã trưởng lão của Xích Dương Tông cũng đã chết.
Hai người đều là tu vi Trúc Cơ đỉnh phong, nghe nói người xuất thủ là một tên kiếm tu.
Ngoài ra còn có hai tên Trúc Cơ hậu kỳ cũng đã chết.
Bốn người đều là sau khi truy sát Đàm Phong tiến vào dãy núi Khiếu Cảnh thì tử vong.
Trong lúc nhất thời đầu đường cuối ngõ đều là tiếng nghị luận.
Có người nói là tu sĩ ngoại lai gây nên, có người nói là kiếm tu bản địa xuất thủ.
Cũng có người nói là Đàm Phong làm, bất quá cái suy đoán này tất cả mọi người đều khịt mũi coi thường.
Dù sao Đàm Phong cũng mới tu vi Trúc Cơ trung kỳ, tuy nói hắn ở Tụ Bảo Lâu cùng Tề Hoài Nhân đối một chiêu không phân cao thấp, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy là Tề Hoài Nhân không dùng toàn lực.
Nếu như nói chỉ chết một người còn có thể là Đàm Phong đánh lén đắc thủ, nhưng trọn vẹn bốn người làm sao có thể mỗi lần đều đánh lén thành công còn có thể toàn thân trở ra?
Ngoại trừ việc này Tiền Thắng Bảo của Tụ Bảo Lâu lại là sứt đầu mẻ trán.
Danh dự của Tụ Bảo Lâu cấp tốc hạ xuống, thứ nhất chuyện Đàm Phong bị làm khó dễ ở Tụ Bảo Lâu sớm đã truyền khắp.
Thứ hai Đàm Phong làm ăn với Tụ Bảo Lâu kết quả lại bị chấp sự của Tụ Bảo Lâu bán đứng, mặc dù không nói rõ, nhưng cũng là bởi vì Tề Hoài Nhân dẫn đến thân phận Đàm Phong bại lộ.
Đến cuối cùng chấp sự của Tụ Bảo Lâu còn âm thầm tiến về, định đục nước béo cò.
Trải qua chuyện này rất nhiều người làm ăn với Tụ Bảo Lâu đều không thể không lưu một cái tâm nhãn.
Ngoại trừ việc này chuyện làm cho Tiền chưởng quầy phiền não còn có một kiện.
“Tiền chưởng quầy, chủ dược Đàm Phong bán đều là trộm từ Xích Dương Tông ta, ngươi có phải hay không nên cho một câu trả lời?”
Phác Khiếu Thiên mặt không biểu tình nhìn chằm chằm Tiền Thắng Bảo, lần này đàm phán với Tụ Bảo Lâu là Phác Khiếu Thiên chủ động xin đi giết giặc mà đến.
Dù sao con trai mình trong chuyện này cũng có trách nhiệm rất lớn.
“Phác trưởng lão, Tụ Bảo Lâu chúng ta giao dịch công bằng, đã Đàm Phong có thể cung cấp chủ dược như vậy chúng ta tự nhiên muốn nhận lấy, chẳng lẽ mỗi lần thu hàng đều phải điều tra một phen trước? Cũng không thể bởi vì là hắn trộm của các ngươi cho nên Tụ Bảo Lâu chúng ta liền phải vật quy nguyên chủ a?”
Tiền Thắng Bảo uống một ngụm nước trà, tiếp lời nói: “Nếu nói như vậy, như vậy tất cả bảo bối cướp được ở Tu Chân Giới đều phải vật quy nguyên chủ rồi?”
Phác Khiếu Thiên nhíu mày, Tiền Thắng Bảo này nói chuyện quả thật là không chê vào đâu được, nước tát không lọt.
Bất quá hắn cũng không hi vọng xa vời có thể không trả giá đắt mà lấy về chủ dược.
“Tại hạ cũng không phải nói không cho quý lâu kiếm tiền, nhưng đã chủ dược vốn là của chúng ta, ta hi vọng các hạ có thể cho cái giá ưu đãi nhất, dù sao ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy!”
Tiền Thắng Bảo không nói lời nào, lâm vào trầm tư.
Đúng vậy, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.
Đương nhiên, cho dù mình hoàn toàn không nể mặt Xích Dương Tông, Xích Dương Tông cũng không dám làm gì.
Nhưng làm ăn sợ nhất đắc tội người, đặc biệt người này còn là khách nhân, người ta về sau không quang minh chính đại đối phó mình, âm thầm ngáng chân cũng phiền toái vô cùng.
Đây cũng là nguyên nhân hắn không hi vọng Xích Dương Tông biết, một khi biết chính là nảy sinh sự cố.
Cuối cùng Phác Khiếu Thiên mang theo hài lòng rời đi, mà Tiền Thắng Bảo lại một mặt đau lòng.
Trước đó hội đấu giá cũng không bán hết tất cả Trúc Cơ Đan, nhưng bây giờ còn có chút ít, mà chủ dược còn hơn phân nửa.
Nhưng Xích Dương Tông hôm nay đi một chuyến này, để cho mình vốn dĩ có cơ hội kiếm hai ba vạn linh thạch, bây giờ biến thành chỉ kiếm khoảng một vạn.
“Đáng chết, Tề Hoài Nhân tên ngu xuẩn kia!”
“Tự mình muốn chết thì thôi, còn muốn liên lụy lão tử!”
Tiền Thắng Bảo một mặt tức giận móc ra ngọc phù truyền tin vội vàng tiến hành báo cáo hết thảy, tuy nói cái nồi này vốn cũng không phải của mình, nhưng cũng phải đem cái nồi ném ra ngoài trước.
“May mắn, chúng ta không đi!” Vân Lệ một mặt đắc ý.
“May mắn may mắn!” Vương Tử Di cũng là vỗ vỗ bộ ngực, một mặt nghĩ mà sợ.
Nếu như tối hôm qua bọn hắn cũng đi theo tham gia náo nhiệt, như vậy Trúc Cơ chết ở dãy núi Khiếu Cảnh có thể cũng không chỉ bốn người.
Mặc dù không biết là ai động thủ, nhưng Trúc Cơ đỉnh phong đều gánh không được, huống chi Trúc Cơ sơ kỳ bực này như mình.
“Không thể ngờ được hắn cư nhiên đã Trúc Cơ trung kỳ!” Hồng Lăng cũng ở một bên, ngữ khí có chút thổn thức.
“Đúng vậy a, lần trước gặp hắn vẫn là Luyện Khí tầng 9.”
“Hắn đến tột cùng là thể chất gì a? Tu luyện thế nào?”
Vân Lệ cùng Vương Tử Di cũng là một mặt thổn thức.
So với hai người thổn thức, trong lòng Hồng Lăng cũng có chút nghĩ mà sợ.
Chuyện Hồng gia nàng đã biết, lúc nhận được tin tức nàng cũng chỉ ung dung thở dài.
Cũng may lúc ấy không có nghĩ cùng Hồng gia cùng tồn vong, nếu không mình bây giờ đoán chừng đều lạnh, đâu còn có thể đột phá đến Luyện Khí tầng 9 hiện tại.
Không chỉ có nàng, Vân Lệ lúc này cũng có chút nghĩ mà sợ, may mắn lúc trước bị Đàm Tam Phong làm cho sợ hãi, về sau mới không có lựa chọn cùng Đàm gia huynh đệ cứng rắn đến cùng.
“Đúng rồi, Vương sư tỷ, tỷ sau đó định đi nơi nào du lịch a?”
Đây là một thói quen của tông môn bọn hắn, sau khi đột phá Trúc Cơ người trẻ tuổi bình thường đều sẽ lựa chọn ra ngoài lịch luyện.
Không chỉ có tông môn bọn hắn, hầu như Trúc Cơ kỳ của Thanh Tiêu Hoàng Triều đều như thế.
Trúc Cơ kỳ ở bên ngoài cũng có năng lực tự vệ nhất định, mà công pháp và tài nguyên của Sóc Châu đều tương đối cằn cỗi.
Muốn tu vi nâng cao một bước, thiên địa lớn hơn cũng sẽ có cơ hội lớn hơn.
Bao gồm trưởng lão cùng Kim Đan lão tổ của các đại tông môn đều là năm đó xông pha ở bên ngoài, khi cảm giác bản thân không có hi vọng hoặc là mất đi tâm liều mạng mới có thể lựa chọn trở về.
“Ta định đi Lưu Vân Đế Quốc!” Vương Tử Di thần sắc nghiêm túc.
“Cái gì?” Vân Lệ có chút kinh ngạc, phải biết bọn hắn ở Thanh Tiêu Hoàng Triều còn có thể làm một thiên tài, nhưng đến Lưu Vân Đế Quốc rất có thể liền mẫn nhiên chúng nhân (chìm nghỉm giữa đám đông).
“Nếu như muốn làm một thiên tài, ở lại Thanh Tiêu Hoàng Triều cố nhiên là tốt, nhưng muốn trùng kích Kim Đan, như vậy thì nhất định phải đi tới thiên địa lớn hơn!”
Vương Tử Di thản nhiên nói, nhưng ánh mắt lại rất kiên định.
“Được rồi, ta suy nghĩ một chút, chúng ta đến lúc đó cùng đi!” Vân Lệ mặt lộ vẻ do dự, làm quen thiên tài hắn xác thực không tiếp thụ được hào quang biến mất.
“Cũng không biết Đàm Phong có đi hay không?” Hồng Lăng ở một bên ung dung nói.
Lời vừa nói ra Vân Lệ cùng Vương Tử Di đều là giật mình, mặc dù cùng Đàm Phong không quen, nhưng chỉ nhìn tốc độ tu luyện của Đàm Phong còn có một kiếm hắn đối đầu Tề Hoài Nhân kia, liền biết thiên phú cùng chiến lực của hắn đều không yếu.
“Nếu như hắn đi Lưu Vân Đế Quốc có lẽ cũng là một thiên tài a?”
Khác với Vương Tử Di suy nghĩ, Vân Lệ nghĩ là một chuyện khác.
“Cũng không biết hắn đi Lưu Vân Đế Quốc tính tình có thu liễm hay không? Nếu như không thu liễm lại sẽ náo thành cái dạng gì? Bao lâu sẽ bị giết chết?”
Hồng Lăng cùng Vương Tử Di nghe, trong lòng cũng không khỏi bắt đầu huyễn tưởng.
Nói như vậy cũng rất thú vị a!