Virtus's Reader

“Còn người đâu?”

Một lát sau một đám trưởng lão tề tụ đại điện, Xích Dương lão tổ nhìn quanh một vòng sau mở miệng nói: “Mã trưởng lão và Phác trưởng lão đâu?”

Viên Thiên Hùng biết trốn không thoát, đành phải kiên trì nói: “Mã trưởng lão... bỏ mình rồi!”

“Ngươi nói cái gì?” Ánh mắt Xích Dương lão tổ như điện, Viên Thiên Hùng bị hắn nhìn thoáng qua như thế lập tức rụt cổ lại.

“Mã trưởng lão chết rồi.”

“Ai giết? Tường tận nói nghe!” Xích Dương lão tổ không nghĩ tới mình bế quan một đoạn thời gian vậy mà chết một tên Trúc Cơ đỉnh phong.

Một lát sau, trải qua Viên Thiên Hùng giảng thuật cùng đám người bổ sung, Xích Dương lão tổ mới hiểu rõ hết thảy.

“Đàm Phong? Nho nhỏ tán tu lại dám khi dễ Xích Dương Tông ta như thế!”

Xích Dương lão tổ giận dữ, một tát vỗ vào tay vịn ghế ngồi, tay vịn không hư hao chút nào, nhưng khí thế trên người hắn lại là bỗng nhiên bộc phát ra.

Một đám trưởng lão bị khí thế Kim Đan trung kỳ ép tới liên tiếp lui hai bước, hô hấp dồn dập.

“Vậy Phác trưởng lão đâu?”

“Phác trưởng lão dẫn người đang ở dãy núi Khiếu Cảnh tìm kiếm tên Đàm Phong kia!”

Xích Dương lão tổ gật gật đầu, một tên tán tu Trúc Cơ trung kỳ nho nhỏ mà thôi, nếu không phải chuyện hắn làm quá mức làm người chú ý, hắn cũng lười chú ý.

“Lão phu đã đột phá tới Kim Đan trung kỳ, cách cục của Sóc Châu cũng nên thay đổi một chút!”

Xích Dương lão tổ thần thái sáng láng, lão tổ mấy đại tông của Sóc Châu tối đa cũng chỉ là Kim Đan sơ kỳ, hắn đã đột phá tới Kim Đan trung kỳ, như vậy cách cục bên này cũng nên thay đổi một chút.

Viên Thiên Hùng bọn người không nói lời nào, chờ đợi đoạn sau của Xích Dương lão tổ.

“Thông báo xuống dưới, đem tin tức lão phu đột phá tới Kim Đan trung kỳ lưu truyền ra đi!”

“Hơn nữa thông tri người chủ sự của các đại tông môn Sóc Châu, chiều mai đến Xích Dương Tông chúc mừng lão phu tu vi đại tiến!”

Hắn không nói rõ, nhưng người sáng suốt đều biết chúc mừng cái gì đều là giả, thương thảo cách cục Sóc Châu mới là thật.

“Ngoài ra bảo bọn Phác trưởng lão động tác nhanh lên, trên khánh điển ngày mai lão phu muốn nhìn thấy Đàm Phong, tốt nhất là sống, để người trong thiên hạ biết kết cục đắc tội Xích Dương Tông ta!”

“Vâng lão tổ!”

“Cẩn tuân lão tổ lệnh!”

Một đám trưởng lão khom mình hành lễ nói.

Tin tức của Xích Dương Tông truyền đi rất nhanh, không bao lâu toàn bộ Sóc Châu hầu như đều biết tin tức Xích Dương lão tổ đột phá tới Kim Đan trung kỳ.

Đầu đường cuối ngõ đều đang thảo luận chuyện này, có người vui vẻ có người sầu.

“Quá tốt rồi, lão tổ Xích Dương Tông chúng ta đã Kim Đan trung kỳ!”

“Ha ha ha, ta xem mấy tông khác còn dám đắc tội Xích Dương Tông chúng ta hay không?”

“Lão tổ uy vũ!”

Mấy tên đệ tử mặc phục sức Xích Dương Tông một mặt hưng phấn, đoạn thời gian này bọn hắn có thể nói là biệt khuất đến cực điểm.

Bị Đàm Phong làm cho sứt đầu mẻ trán, mất hết mặt mũi.

Chấp sự chết một tên, trưởng lão chết một tên, ngay cả chủ dược Trúc Cơ Đan đều bị trộm đi.

Đoạn thời gian này đệ tử Xích Dương Tông hành tẩu bên ngoài đều thường xuyên bị người chế giễu, hết lần này tới lần khác mình còn không có cách nào phát tác, bởi vì vừa không bắt được Đàm Phong, cũng đoạt không trở lại chủ dược.

Nhưng bây giờ hết thảy đều không giống, lão tổ đột phá tới Kim Đan trung kỳ.

Đệ tử tông môn khác ở phụ cận nhìn tư thái mấy người Xích Dương Tông trong lòng bất bình, có lòng muốn phản bác, lại phát hiện bất lực.

Chỉ có thể nhẹ nhàng thở dài một hơi, buồn bực không lên tiếng cạn một chén rượu.

“Chính là chỗ này...”

Trên không trung Khiếu Cảnh Thành, một tên lão giả lăng không xuất hiện, không ai có thể phát hiện hắn.

Thần thức quét qua toàn bộ Khiếu Cảnh Thành phía dưới, hết thảy trong thành lập tức hiện lên trong đầu.

“Cháu gái đáng thương của ta a, gia gia cuối cùng cũng tìm được con rồi!”

Sầm Vận ở trong phòng đi qua đi lại, nôn nóng bất an: “Lão tổ Xích Dương Tông cư nhiên đột phá đến Kim Đan trung kỳ rồi?”

Nàng không phải nôn nóng cho mình, nàng là lo lắng cho Đàm Phong.

Nhưng nàng lại bất lực, nàng đi hỗ trợ cũng chỉ sẽ liên lụy đối phương.

Cộc cộc cộc!

Một trận tiếng gõ cửa truyền đến.

“Ai vậy?”

“Tại hạ Sầm Tinh Hà, có việc muốn hỏi thăm cô nương!”

Ngoài cửa truyền đến một đạo thanh âm trầm thấp hồn hậu.

Sầm Vận khẽ nhíu mày.

Sầm Tinh Hà?

Chưa nghe nói qua!

“Ngươi muốn hỏi cái gì? Bây giờ hỏi là được!” Sầm Vận ngay cả cửa cũng không mở.

Sầm Tinh Hà mũi chua chua, trong lòng cảm thán: Cẩn thận như vậy, những năm này sợ là nếm qua không ít đau khổ?

“Lão phu nơi này có một viên ngọc trụy, muốn hỏi một chút cô nương có nhận biết hay không!”

Ngọc trụy?

Thần sắc Sầm Vận khẽ động, lập tức nhớ tới khối ngọc trụy có quan hệ với thân thế của mình.

Vừa âm thầm đề phòng, vừa mở cửa phòng.

Ngoài cửa là một tên lão giả râu tóc bạc trắng, thân hình cao lớn, khuôn mặt hiền lành mặc trường bào rộng rãi màu xám.

Nhìn Sầm Vận, Sầm Tinh Hà mũi chua chua suýt chút nữa rơi lệ, sợ dọa đến đối phương.

“Có chuyện gì ở chỗ này nói đi!”

Sầm Vận không để cho Sầm Tinh Hà tiến vào phòng, mặc dù cũng không biết vì sao nhìn lão giả này rất thân thiết.

“Ngọc trụy này ngươi nhận biết không?” Sầm Tinh Hà cũng không cưỡng cầu, móc ra ngọc trụy của mình.

“Đây là...” Đồng tử Sầm Vận co rụt lại, viên ngọc trụy này lại giống hệt của mình như đúc.

Về chuyện ngọc trụy ngoại trừ nàng và sư phụ nuôi dưỡng nàng lớn lên thì không có bất kỳ người nào biết.

Sầm Vận một tay đoạt lấy ngọc trụy, Sầm Tinh Hà cười cười liền buông lỏng tay ra.

Quả nhiên, giống nhau như đúc!

Sầm Vận vào tay nhìn càng thêm cẩn thận.

Mà lúc nàng nhìn ngọc trụy, Sầm Tinh Hà cũng đang nhìn nàng, nói chính xác là nhìn mặt của nàng.

“Thật giống a!”

Sầm Tinh Hà một chút liền nhìn thấu ngụy trang của nàng, thấy được chân dung của nàng.

Dung mạo của Sầm Vận đâu phải hơn hai mươi tuổi, rõ ràng chỉ có mười tám mười chín tuổi.

“Lão nhân gia, ngọc trụy này ngài lấy được từ đâu?” Sầm Vận hai mắt đẫm lệ, bí ẩn thân thế của mình một mực quấy nhiễu mình.

“Tiện cho ta đi vào nói chứ?”

“Cái này... Được rồi!”

Sầm Vận suy tư một chút chính là đồng ý, bởi vì đối phương chẳng những họ Sầm cộng thêm còn có viên ngọc trụy này.

Quan trọng nhất là cảm giác thân thiết đối phương mang cho mình, trong lòng Sầm Vận ẩn ẩn suy đoán đối phương có thể là người trong gia tộc mình.

Bất quá cho dù như thế Sầm Vận cũng lưu một cái tâm nhãn.

Sầm Tinh Hà sau khi vào nhà ngồi xuống, lập tức ung dung mở miệng nói: “Việc này nói ra thì rất dài!”

Sầm Vận lúc này cũng ngồi xuống, rót cho lão nhân gia một chén trà, lẳng lặng chờ Sầm Tinh Hà mở miệng.

“Năm đó lão phu có thể nói là thiên túng kỳ tài, ý khí phong phát, một lòng cầu đạo!”

Sầm Vận có chút nghi hoặc, sao người này còn giảng đến trên người mình rồi?

“Mãi cho đến về sau tu luyện tới cấp độ cực kỳ cao thâm mới nghĩ đến kết hôn sinh con.”

“Về sau có một đứa con trai, tên là Sầm Thuật.”

“Thuật nhi cũng là thiên túng kỳ tài, cũng là say mê tu luyện, tu luyện nhiều năm, mãi cho đến hơn hai mươi năm trước mới cùng thiên chi kiêu nữ của một đại tộc yêu nhau.” Sầm Tinh Hà nói đến chỗ này, trong ngữ khí cùng ánh mắt đều tràn đầy bi thống.

“Vào mười chín năm trước sinh hạ một bé gái!”

Sầm Tinh Hà nói đến chỗ này, hiền từ nhìn thoáng qua Sầm Vận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!