Virtus's Reader
Vừa Bắt Đầu Hai Hệ Thống, Ta Liền Xử Đẹp Một Cái

Chương 11: CHƯƠNG 8: ỚT BỘT CÓ THỂ GIẢM ĐAU SÁT TRÙNG, TA LÀ CHUYÊN GIA ĐÁ ĐŨNG QUẦN

Hồng Chấn Lâm nhìn chằm chằm Hồng Chấn Thanh, gằn từng chữ một nói: “Lão nhị, ngươi là phế vật sao?”

Hồng Chấn Thanh sắc mặt khó coi: “Đại ca có ý gì?”

“Ngươi đường đường Luyện Khí tầng năm đuổi không kịp một tên tầng ba? Ngươi không phải phế vật thì là cái gì?”

“Đại ca, huynh không biết đâu, bộ pháp của tiểu tử đó vô cùng lợi hại, đệ đoán thấp nhất cũng là Huyền cấp.” Hồng Chấn Thanh vội vàng lên tiếng giải thích.

Hồng Chấn Lâm không thèm để ý tới em trai mình nữa, tiếp đó đại hắc đạo: “Hôm qua là ai thủ vệ thiếu gia? Ra đây!”

Sớm đã có người dẫn mấy người thủ vệ Hồng Thác tối qua tới.

Mấy người vội vàng quỳ rạp xuống đất, dập đầu xuống đất.

“Lão gia tha mạng a!”

“Lão gia minh sát a!”

“Là thiếu gia bảo chúng ta tránh ra xa một chút.”

“Đúng vậy đúng vậy, là thiếu gia đang… đang, cho nên mới bảo chúng ta cút ra xa, mấy năm nay vẫn luôn như vậy mà!”

Hồng Chấn Lâm nghe vậy càng thêm chấn nộ, con trai hắn sau này không còn công năng đó nữa rồi, bọn họ còn dám ở đây nói?

Chính mình sau này cũng không có cháu nội mà bế nữa, chẳng lẽ nhân lúc mình còn trẻ sinh thêm đứa nữa?

Nói tới đây Hồng Chấn Lâm thật sự có chút động tâm.

“Đem bọn chúng ra ngoài chém hết cho ta!” Có sinh hay không là chuyện sau này, trước tiên chém mấy cái đứa phế vật không làm nên chuyện này đã.

Tên tu sĩ Luyện Khí tầng hai kia cũng ở trong đó, lại không dám phản kháng, bởi vì hắn biết phản kháng vô dụng, còn rước lấy sự hành hạ tàn nhẫn nhất.

“Cho ta lục soát toàn thành, nơi nào cũng không được bỏ qua!”

“Bắt được cái thằng tạp chủng đó, lão tử muốn đem hắn rút gân lột da!”

……

Vào đêm, Đàm Phong dừng tu luyện!

Một ngày trời hắn không phải tu luyện thì chính là nghiên cứu mấy bộ công pháp.

Trường Thanh Quyết, Ẩn Thân Thuật, Hành Vân Bộ, còn có Huyền Sát Kiếm Pháp.

Huyền Sát Kiếm Pháp là Đàm Phong tiêu tốn 80 Tệ Bỏ Chạy mua kiếm pháp Huyền cấp trung phẩm.

Lúc này Đàm Phong đang tay cầm một thanh bảo kiếm trắng muốt không tì vết, hàn khí bức người.

Rộng hai ngón tay, thân kiếm dài hơn 2 xích.

Đây chính là Hàn Sương Kiếm, tiêu tốn của Đàm Phong 50 Tệ Bỏ Chạy.

Hắn tu luyện chính là Huyền Sát Kiếm Pháp.

Sau khi mua kiếm pháp tự nhiên liền nhập môn, nhưng chỉ nhập môn thôi thì không phải điều hắn muốn.

Đàm Phong đè thấp thanh âm, phóng chậm động tác, chỉ vì không gây ra động tĩnh quá lớn, dù sao nơi này cũng là sào huyệt của kẻ địch.

Nhưng dù động tác đã phóng chậm, mỗi chiêu mỗi thức vẫn là kiếm phong lăng lệ, khiến người ta nhìn mà phát lạnh.

Đàm Phong thu kiếm nhắm mắt trầm tư, theo sự nâng cao của thể chất, hắn cảm thấy ngộ tính của mình cũng nâng cao không ít.

Trong não hải suy tư những đắc mất trong quá trình luyện kiếm.

Một lát sau mở hai mắt ra.

“Trời tối rồi, hòm hòm có thể hành động rồi!”

Lúc này sớm đã mặt trời lặn sau núi, màn đêm buông xuống.

Hiện tại tu vi Luyện Khí tầng bốn thi triển Ẩn Thân Thuật tốt hơn trước không ít.

“Ẩn Thân Thuật đối với phàm nhân đúng là tốt dùng nha!”

Đàm Phong không khỏi cảm thán, đáng tiếc sau này gặp phải tu sĩ tu vi cao thâm một chút có lẽ liền không có hiệu quả rồi.

“Nhân lúc bây giờ còn dùng được, gây họa thêm cho mấy người đi!”

Đàm Phong vẻ mặt bi thiên mẫn nhân.

Đã tới thì tới rồi, làm sao có thể tay không mà về?

Nhân lúc đêm tối, hắn lần nữa quen đường quen lối tiến về chỗ ở của Hồng Thác.

Dù nói là có thêm mười mấy tên thủ vệ canh giữ xung quanh, nhưng rõ ràng có thể thấy giới bị không hề sâm nghiêm cho lắm.

Dù sao hiện tại đại bộ phận nhân thủ đều được phái ra ngoài tìm người rồi.

Hồng Chấn Lâm nghe kể lại quá trình ngày hôm qua, đã biết hung thủ không muốn lấy tính mạng của Hồng Thác.

Cho nên thủ vệ Hồng Thác nhân thủ cũng không tính là nhiều.

Nói đi cũng phải nói lại, cái thằng tên Đàm Nhị Phong kia không muốn sống nữa sao?

Khu khu Luyện Khí tầng ba, dám xông vào Hồng phủ một lần đã là dũng khí hơn người rồi.

Một lần thành công sau đó lại xông vào lần nữa, thật sự không muốn sống nữa sao?

Ai cũng không ngờ tới Đàm Phong thật sự không sợ chết, hiện tại lại là Luyện Khí tầng bốn, hơn nữa còn có Ẩn Thân Thuật.

Ba thứ đó hắn thiếu một thứ tối nay ước chừng đều khó mà thành công.

Dần dần tiếp cận phòng của Hồng Thác, Đàm Phong hiểu không thể lặng lẽ không một tiếng động mà vào được nữa.

Hàn Sương Kiếm trong tay, trong nháy mắt rút lui Ẩn Thân Thuật Đàm Phong liền toàn lực thi triển Hành Vân Bộ, lao thẳng về phía một chỗ sơ hở.

Đó là một cái cửa sổ đóng chặt, có hai tên thủ vệ.

Một người bình thường, một Luyện Khí tầng hai.

Xoẹt!

Hàn quang lóe lên, Đàm Phong lợi nhận xuất khiếu.

“Không ổn……”

“Có……”

Bọn chúng vừa mới lên tiếng, Đàm Phong liền một kiếm chém ra.

Không thèm để ý tới thân hình đứt làm hai đoạn phía sau, hắn một phát tông vỡ cửa sổ xông vào.

Mà động tĩnh ở đây cũng thu hút sự chú ý của những người khác.

“Địch tập!”

“Bảo vệ thiếu gia!”

Đàm Phong tiến vào phòng cái nhìn đầu tiên liền thấy Hồng Thác đang nằm trên giường nhắm mắt.

Hay lắm, cả căn phòng chỉ có một mình hắn, vốn dĩ đang vô thần nhìn chằm chằm trần nhà.

Nghe thấy động tĩnh lập tức nhìn qua.

“Hu hu hu hu……”

Phát hiện là Đàm Phong, hắn nhất thời cư nhiên khóc thành tiếng.

Sở dĩ trong phòng chỉ có một mình hắn, đó là vì hắn đuổi hết mọi người ra ngoài rồi.

Bất kể nam nữ, chỉ cần ở trong phòng hắn đều cảm thấy những người đó đang cười nhạo mình.

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, Đàm Phong từ lúc vào cửa giây đầu tiên đã xông về phía Hồng Thác.

“Hồng cô nương, thật là lâu rồi không gặp nha!” Đàm Phong nhìn Hồng Thác mỉm cười nói: “Hiện tại thuận tiện là ngồi xổm hay là đứng vậy?”

Nói chuyện đồng thời chân cũng không dừng, lần nữa một cước đạp lên.

Lần này chỉ đạp một cước, dù sao đạp nhiều người ta sẽ đau.

Đem khoái lạc của mình xây dựng trên sự thống khổ của người khác là không đúng, nhưng dựa vào tố chất của Đàm Phong, hắn lại vui vẻ trong đó.

“A………”

Hồng Thác thảm thiết kêu lên, xé lòng xé phổi.

Vốn dĩ thương thế chưa lành ở vị trí đó, máu tươi lần nữa tràn ra.

Ước chừng là Hồng Thác lo lắng chạm vào vết thương, cư nhiên mặc váy.

“Suỵt…… Hồng cô nương, cái váy này của ngươi khá là đẹp mắt đấy chứ? Rất hợp với ngươi!”

Không thèm để ý tới tiếng kêu gào của Hồng Thác, Đàm Phong một phát vén váy Hồng Thác lên.

“Oa? Hồng cô nương ngươi tới tháng rồi à?”

Nói xong móc ra một gói bột màu đỏ: “Không sao, bột ớt này có thể tiêu độc giảm đau, giúp ngươi mỗi tháng đều nhẹ nhàng.”

Nhất thời Hồng Thác cư nhiên quên cả khóc, hắn hét lên: “Không…… Đừng mà, cầu xin ngươi, cầu xin ngươi……”

Cái thằng ranh này não có vấn đề đúng không? Cái thứ này mà có thể giảm đau?

Hồng Thác tuyệt vọng rồi, sao mình lại trêu chọc phải một tên thần kinh như thế này chứ?

Đàm Phong tơ hào không thèm để ý, trút hết toàn bộ xuống dưới.

Tức thì tiếng kêu gào của Hồng Thác vang dội thấu trời, giãy giụa vài cái liền đau đến ngất đi.

“Haizz, hóa ra đau bụng kinh lại khủng bố như vậy?”

Đàm Phong lắc đầu thở dài: “Cái đó không đau, mỗi tháng nhẹ nhàng nha!”

“Dừng tay!”

Thủ vệ ngoài cửa cuối cùng cũng xông vào, vừa vào liền nhìn thấy màn khủng bố này, đủ để bọn họ ghi nhớ suốt đời.

Tức thì không khỏi cảm thấy đũng quần lành lạnh.

“Nhớ kỹ, ta là chuyên gia đá đũng quần, càng là Giới Sắc Đại Sư, ngươi hỏi cha ngươi xem có cần không, ta có thể phục vụ miễn phí, ngoài ra Hồng Thác ngươi đúng là đỉnh vãi chưởng rồi!”

Đàm Phong không dám ở lại lâu, quay người liền đi.

Tên thủ vệ cầm đầu là Luyện Khí tầng ba, tơ hào không ngăn nổi Đàm Phong đang nhất tâm muốn đi.

Đàm Phong cũng không lưu lại, càng không định cày Tệ Bỏ Chạy.

Ở đây toàn là mấy tên không có tu vi hoặc tu sĩ cảnh giới thấp, cũng không cày được bao nhiêu Tệ Bỏ Chạy.

Cộng thêm hiện tại bên ngoài Hồng phủ không biết có bao nhiêu người, nếu thời gian kéo dài người bên ngoài bao vây Hồng phủ thì mình dù có Ẩn Thân Thuật cũng khó mà thoát thân, cuối cùng có lẽ còn bại lộ bí mật mình có thể phục sinh.

Nhẹ nhàng nhảy qua tường bao Hồng phủ, chạy về phía bóng tối, thi triển Ẩn Thân Thuật sau đó liền thẳng tiến Mục phủ.

Hắn tối nay muốn ở lại Mục phủ qua đêm.

“Hệ thống, ban thưởng đâu?”

“Chúc mừng ký chủ đạt được 30 Tệ Bỏ Chạy, 50 Điểm B!”

“Sao mới có 50 vậy?”

“Có 50 là tốt rồi, ngươi đã đạp một lần rồi, nếu không phải hắn cuối cùng đều đau đến ngất đi, ngươi ước chừng mới lấy được 30 thôi.”

Được rồi!

Dù sao cũng là dùng sự thống khổ của Hồng Thác đổi lấy, không thể chê bai sự trả giá của Hồng Thác được.

Tệ Bỏ Chạy: 300.

Điểm B: 50.

Đàm Phong nhìn số dư, hài lòng gật gật đầu.

Hồng Thác ngươi đúng là vất vả rồi, ngươi cứ ngủ một giấc thật ngon đi, ta lúc nào rảnh sẽ mua ít hạt dưa và ớt tới thăm ngươi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!