“Đàm huynh đệ, ngươi xem sách của ngươi có thể đổi mới nhanh một chút được không?”
Ngày hôm nay, Mục Thuần đi tới trong tiệm sách của Đàm Phong.
Vừa đến liền có chút ngượng ngùng mở miệng.
Hắn lúc đầu đối với sách của Đàm Phong không thèm để ý, kết quả theo càng ngày càng nhiều người xem, hắn lơ đãng lật ra cuốn sách lần trước.
Lần này xem xét liền trầm mê trong đó.
Kết quả xem hết rồi, lại phải từ từ đợi đổi mới.
Cái này không, trực tiếp liền tìm tới cửa.
Đàm Phong có chút khó xử nói: “Cái này cần phải có linh cảm a!”
Không phải hắn không muốn viết, mà là những ký chủ kia đều chưa phát triển đến bước tiếp theo đâu!
Cái này bảo hắn bịa thế nào?
Cuối cùng Mục Thuần chỉ có thể thất vọng rời đi.
Đàm Phong lại bắt đầu suy tư.
“Như vậy quá chậm a!”
Dựa vào thiên phú của những ký chủ kia, đoán chừng cần mấy ngàn năm thậm chí hơn vạn năm thời gian mới có thể trở thành Thánh Cảnh.
Nói cách khác, sách của hắn cũng cần phải viết lâu như vậy.
Thời gian của mình sung túc thì không sao, nhưng những người khác không được a!
Tốc độ như vậy, mười mấy năm mới được một chương, đợi ký chủ thành Thánh, người của Vân Vụ Giới không biết đã đổi bao nhiêu lứa rồi.
Chú định vô số người mang theo tiếc nuối mà chết đi.
Thật đúng là: Ngày đổi mới, gia tế chớ quên báo nãi ông a!
“Hay là... sửa đổi thời gian một chút?”
“Tăng tốc dòng chảy thời gian tại thế giới của ký chủ?”
Đàm Phong nghĩ đến đây lại lắc đầu, bản thể của hắn tự nhiên có thể làm được, nhưng những ký chủ kia phân cách các nơi, trọn vẹn hơn mười vị ký chủ, hắn căn bản chính là phân thân thiếu phương pháp.
Bỗng nhiên, mắt hắn sáng lên.
“A? Ta không cách nào tăng tốc dòng chảy thời gian của toàn bộ ký chủ, nhưng có thể làm chậm dòng chảy thời gian của Vân Vụ Giới a!”
“Như vậy, thế giới của ký chủ trôi qua mấy chục năm, mà Vân Vụ Giới đoán chừng mới trôi qua một hai năm.”
Mắt Đàm Phong càng ngày càng sáng, như vậy hắn chỉ cần thay đổi dòng chảy thời gian của Vân Vụ Giới là được rồi.
Hơn nữa cứ như vậy, thành quả của những ký chủ kia cũng có thể được Vân Vụ Giới tận dụng.
Vân Vụ Giới thì tiếp tục nghiên cứu dựa trên thành quả của các ký chủ, mà Đàm Phong thì tiếp tục tổng kết trên thành quả của bọn hắn, đẩy cái cũ ra cái mới.
“Rất tốt, cứ làm như vậy!”
Đàm Phong lẩm bẩm một mình: “Lực Hút thực chất không phải là một loại lực, nghiêm túc mà nói là sự vặn vẹo của thời không, dùng Hắc Động và Lực Hút để sửa đổi dòng chảy thời gian của Vân Vụ Giới là đơn giản thuận tiện nhất.”
Kể từ khi nắm giữ Lực Hút và Hắc Động đến nay, Đàm Phong đối với phương diện này càng ngày càng quen thuộc.
Hắn thậm chí cảm giác được, Lực Hút đã sơ bộ tiếp xúc đến không gian Tứ Duy.
Thời không vặn vẹo do Lực Hút gây ra hắn thậm chí hoài nghi vặn vẹo chính là không gian Tứ Duy.
Về phần đường hầm thời không hắn sử dụng trước đó, cũng chính là lợi dụng điểm này, để đạt tới mục đích rút ngắn khoảng cách.
Thi triển chiêu này, đầu tiên lợi dụng Hắc Động của bản thân, như vậy thời không vặn vẹo mới đủ lớn.
Mà địa điểm mục tiêu cũng cần phải có khối lượng lớn nhất định, để đem hai cái thời không bị vặn vẹo, phảng phất như cái phễu kết nối lại.
Mục đích càng xa, trọng lượng cần thiết càng lớn.
Ví dụ như Đàm Phong cũng khó có thể định vị đường hầm thời không tại một nơi trống rỗng không có vật gì trong phạm vi vài năm ánh sáng, bởi vì căn bản không có đủ khối lượng cho hắn tiến hành vặn vẹo thời không.
Đủ loại dấu hiệu, khiến Đàm Phong không khỏi bắt đầu tin tưởng không gian Tứ Duy là chân thực tồn tại.
“Mẹ nó, sẽ không phải là lúc trước ta hồ ngôn loạn ngữ với người của Thiên Yêu Giới, đều là thật chứ?”
Đàm Phong mặc dù có chút kinh ngạc, bất quá cũng không hối hận nói cho người của Thiên Yêu Giới.
Dù sao lúc trước nếu không lấy ra chút đồ vật có thể hù dọa người, làm sao có thể lừa được bọn hắn?
Bọn hắn làm sao có thể tin tưởng? Lại làm sao sẽ đánh cược một lần?
Nếu không phải như thế, chiến tranh giữa Tu Chân Giới và Thiên Yêu Giới không biết phải kéo dài bao lâu, lại sẽ có bao nhiêu người chết đi.
Hơn nữa loại chuyện này, cho dù là thật thì thế nào?
Cho một cuốn công pháp chẳng lẽ liền có thể trở thành tuyệt thế cao nhân?
Không nói cái khác, cho dù là Đàm Phong dốc hết tâm huyết dạy bảo một đồ đệ, đối phương cũng chưa chắc có thể có bao nhiêu thành tựu, thậm chí chưa chắc có thể trở thành Thánh Tôn.
“Bất quá mặc kệ thế nào, có Hắc Động và Lực Hút, ta thay đổi dòng chảy thời gian của Vân Vụ Giới liền giống như nước chảy thành sông.”
Không nói cái khác, vật chất bên trong Hắc Động gần như ở vào trạng thái tĩnh.
Thời gian cũng gần như là tĩnh.
Như vậy xem ra, bản thân Hắc Động đã cực kỳ am hiểu thay đổi dòng chảy thời gian, hoặc nói là trời sinh.
Đàm Phong nhắm mắt lại, trọn vẹn trôi qua vài ngày hắn mới mở mắt ra.
“Rất tốt, bây giờ liền là vạn vô nhất thất rồi!”
Thời gian bên trong Hắc Động cực kỳ chậm chạp, thậm chí tĩnh.
Nhưng Lực Hút cường đại cũng sẽ xé rách hết thảy bên trong, hơn nữa thời gian tĩnh cũng không phù hợp yêu cầu của Đàm Phong.
Vài ngày thời gian, hắn chính là đang giải quyết vấn đề này.
May mắn hắn luyện hóa Hắc Động, lại sáng tạo ra Lực Hút Chí Cao Pháp Tắc.
Vấn đề này giải quyết dễ dàng.
Oanh!
Một cỗ ba động vô hình từ trên người Đàm Phong tràn ngập mà ra.
Ba động này không ai có thể phát giác được, trọn vẹn bao phủ mười năm ánh sáng lấy Vân Vụ Giới làm trung tâm.
Phạm vi mười năm ánh sáng này, thời không xảy ra vặn vẹo, phảng phất như không còn ở cùng một mảnh thời không với bên ngoài nữa.
Thời gian trong phạm vi mười năm ánh sáng này bắt đầu trở nên vô cùng chậm chạp.
“Rất tốt, một so với mười!”
Bên ngoài trôi qua mười năm, mà Vân Vụ Giới mới trôi qua một năm thời gian.
Tỷ lệ này Đàm Phong không phải không làm được lớn hơn, mà là không cần thiết.
“Như vậy, Vân Vụ Giới trôi qua mấy trăm một ngàn năm, những ký chủ kia cũng không sai biệt lắm thành Thánh rồi, ý tưởng và linh cảm cung cấp cho Vân Vụ Giới cũng nhiều hơn, cũng cho Vân Vụ Giới thời gian tiêu hóa.”
“Như vậy cũng tốt, để ta mở tiệm mấy chục năm còn được, nếu để ta mở mấy ngàn một vạn năm, vậy vẫn là thôi đi!”
Vân Vụ Giới không ai biết, dòng chảy thời gian của bọn hắn đã bị lặng lẽ thay đổi.
Chuyện này, ngay cả Thánh Vương cũng không biết.
Dù sao bọn hắn căn bản cũng không có vật đối chiếu, trừ khi bọn hắn có thể rời khỏi mười năm ánh sáng bên ngoài Vân Vụ Giới mới có thể phát giác.
“Ừm, đại khái mấy trăm năm hoặc là một ngàn năm liền có thể hoàn thành, chư vị Vân Vụ Giới nỗ lực tu luyện đi! Nếu không chỉ có thể mang theo tiếc nuối mà chết.”
…………
Có một chuyện khiến người của Vân Vụ Giới vô cùng vui mừng.
Sách của Chư Thiên Thư Cục, đổi mới nhanh hơn rất nhiều rất nhiều.
“Trời ạ, tên tác giả kia uống thuốc rồi?”
“Mặc kệ hắn! Có cái xem là được rồi.”
Không chỉ có Vân Lô Đế Quốc, những nơi khác cũng thế.
Dù sao Chư Thiên Thư Cục của Đàm Phong cũng không chỉ ở Vân Lô Đế Quốc, hắn lúc trước thế nhưng là mười mấy cái phân thân, không chỉ có là vì chọn lựa người giống như Mục Tấn, càng là mở Chư Thiên Thư Cục.
Chẳng qua cuối cùng chỉ có Mục Tấn lọt vào mắt xanh của hắn.
Lại là vài năm sau, sách của Chư Thiên Thư Cục càng ngày càng hồng hỏa, thậm chí ngay cả Kiếp Cảnh đại năng cũng bắt đầu chú ý.
Đàm Phong cũng chán ghét mở tiệm, bao quát phân thân đối mặt những uy hiếp dụ dỗ kia mặc dù một tát đập chết, nhưng cũng có chút phiền muộn, cộng thêm bây giờ đã đi vào quỹ đạo.
Toàn bộ chi nhánh của hắn, trước sau nối đuôi nhau đóng cửa.
Hơn nữa ném ra từng khối từng khối bia đá.
“Những tiểu thuyết kia đều là tự động hiện lên trên những tấm bia đá này, cầm tấm bia đá này không chỉ cảm thấy phỏng tay, càng là có một loại cảm giác không ổn xông lên đầu, ai muốn thì cứ lấy đi.”
Từng tòa lại từng tòa bia đá cao chừng vài trượng bị hắn ném về phía Vân Vụ Giới.
Vô số người bắt đầu tranh đoạt, dù sao bên trong có thể xuất hiện tiểu thuyết thần kỳ như thế, định nhiên bất phàm.
Cho dù không nói cái khác, sau khi cầm tới tay, đem câu chuyện mới ra bên trong chép lại mang ra ngoài bán đều có thể kiếm không ít Vụ Linh Thạch.
Trên bia đá khắc lấy mấy chữ lớn, khiến người đời cuối cùng cũng hiểu rõ tên gọi của những tấm bia đá này.
“Tây Hồng Thị Tiểu Thuyết?” (Tiểu thuyết Cà Chua/Tomato Novel)
Lại nhìn xem một dòng chữ nhỏ bên dưới, người đời càng thêm mộng bức.
“ Đọc bản quyền, cập nhật thần tốc! ”