Virtus's Reader
Vừa Bắt Đầu Hai Hệ Thống, Ta Liền Xử Đẹp Một Cái

Chương 1141: CHƯƠNG 1097: ĐƯA THAN SƯỞI ẤM TRONG NGÀY TUYẾT RƠI CŨNG PHẢI LO BỊ CHẾT CÓNG A!

Một chiếc phi chu lái vào trong Vân Lô Đế Quốc.

Chiếc phi chu này vô cùng to lớn, tản ra từng trận uy áp, xem xét liền biết không phải phàm phẩm.

Ầm ầm!

Phi chu không chút kiêng kỵ lái vào trong biên giới Vân Lô Đế Quốc.

Hoành hành không sợ, coi một đám tướng sĩ như không có gì.

Thậm chí đem không ít tướng sĩ cản đường trực tiếp đâm đến vỡ nát.

Nhưng dù vậy, đối mặt với tiếng quát lớn của tướng sĩ Vân Lô, thậm chí sự ngăn cản của tướng quân Vụ Vương cảnh, tòa phi chu này cũng không có động tĩnh gì, thậm chí ngay cả một người cũng không có ra mặt.

Không hề để Vân Lô Đế Quốc vào trong mắt.

Thái độ không coi ai ra gì như thế cũng khiến tướng sĩ Vân Lô Đế Quốc tức giận không nhẹ, thậm chí ngay cả một tên tướng quân Vụ Vương cảnh cũng suýt chút nữa cắn nát răng hàm sau.

“Khốn kiếp, đám khốn kiếp này rốt cuộc là lai lịch gì? Vì sao lại không coi ai ra gì như thế?”

Tướng quân nghiến răng nghiến lợi, lại căn bản không dám đi lên chất vấn, thậm chí cản đường.

Bởi vì hắn vừa rồi ỷ vào thực lực Vụ Vương cảnh của mình, muốn ép ngừng đối phương.

Kết quả phi chu lại căn bản không có dừng lại, thẳng tắp đâm vào trên người mình, trực tiếp liền trọng thương.

Vèo!

Bên cạnh hắn xuất hiện một người, một thân trường bào màu vàng sáng, kim long bên trên sống động như thật, phảng phất như sống lại.

Một cỗ uy nghiêm gần như làm người ta ngạt thở từ trên đạo thân ảnh này truyền ra.

Tướng quân thấy thế lập tức đại hỉ, cung kính nói: “Gặp qua bệ hạ!”

“Ừm!”

Vân Lô Quốc Chủ gật đầu, sau đó nhìn về phía phi chu đang lái về phía xa.

Sắc mặt hắn vô cùng khó coi, đây là không cho mình chút mặt mũi nào a!

“Đám người này lai lịch ra sao?”

Tướng quân lắc đầu: “Khởi bẩm bệ hạ, thuộc hạ hoàn toàn không biết gì cả, bọn hắn càng là không coi ai ra gì, ngay cả một câu cũng không nói với chúng ta.”

Vân Lô Quốc Chủ lâm vào trầm mặc, hắn bắt đầu hồi ức gần đây đắc tội người nào.

Nhưng lại cảm thấy đối phương không phải tới báo thù.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn ngưng tụ, nhìn thấy một cái ấn ký trên đầu thuyền.

Vẻn vẹn một chút, hắn liền đồng tử co rụt lại.

“Dĩ nhiên là Linh Hải Đằng Gia?”

Giờ khắc này, hắn cảm giác được áp lực khó có thể hình dung.

Mặc dù nhiều năm như vậy, hắn đã đột phá đến Vụ Hoàng cảnh, nhưng đối mặt Đằng gia vẫn như cũ giống như sâu kiến.

“Linh Hải Đằng Gia vì sao tới Vân Lô Đế Quốc ta?”

“Bọn hắn rốt cuộc muốn làm gì?”

Vân Lô Quốc Chủ đầy đầu dấu chấm hỏi, hắn không ngờ tới mình một cái Vân Lô Đế Quốc nho nhỏ lại đưa tới sự chú ý của nhân vật bực này.

Không kịp nghĩ nhiều, hắn một bước bước ra, đi tới một bên phi chu.

Mở miệng cung kính nói: “Tại hạ Vân Lô Quốc Chủ, gặp qua chư vị đại nhân, không biết chư vị đại nhân có cần trợ giúp gì không?”

“Cút!”

Một tiếng quát lớn vang vọng chân trời, đồng thời một cỗ khí tức không yếu hơn Vân Lô Quốc Chủ bộc phát ra.

Vô số người vì đó chấn kinh, cư nhiên có người dám nhục nhã Quốc Chủ như thế?

Một đám tướng sĩ lập tức rút ra binh khí, mà những bình dân bách tính kia cũng là cực kỳ phẫn nộ.

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Vân Lô Quốc Chủ, chờ đợi mệnh lệnh của hắn.

Vân Lô Quốc Chủ hai nắm đấm siết chặt, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài.

Ôm quyền, xoay người rời đi.

Từ cỗ khí tức vừa rồi kia hắn đã cảm ứng được thực lực của đối phương, chính là Vụ Hoàng trung kỳ.

Thực lực như vậy nhất định là thành viên hạch tâm của Đằng gia.

Nếu không phải thành viên hạch tâm Đằng gia thì càng đáng sợ hơn, nhất định là bảo hộ dòng chính Đằng gia.

Nhân vật như vậy, đừng nói mình mới Vụ Hoàng sơ kỳ, cho dù là Vụ Hoàng viên mãn cũng phải cân nhắc một hai.

Trong phi chu, một lão giả lắc đầu cười khẽ: “Xem ra người này đã đoán ra lai lịch của chúng ta, ngược lại là hiểu tiến lui.”

Hắn chính là người vừa rồi quát lớn Vân Lô Quốc Chủ.

Đồng thời hắn cũng là Hộ Đạo Giả của Đằng Tiêu, bảo hộ Đằng Tiêu không bị cường giả cao cảnh giới đánh giết.

Dưới tình huống bình thường Đằng Tiêu tranh đấu với tu sĩ cùng cảnh giới, hắn đều sẽ không xuất thủ.

Dù cho bị thương cũng sẽ không xuất thủ, trừ khi đứng trước nguy cơ sinh tử.

Đằng Tiêu để trần nửa người trên, trái ôm phải ấp, hai bên đều là nữ tử dung mạo tuyệt mỹ.

Hắn có chút tiếc nuối nói: “Ngược lại là đáng tiếc, nếu hắn không biết thân phận của chúng ta, hoặc là nuốt không trôi khẩu khí này trực tiếp động thủ, như vậy chúng ta hủy diệt tiểu quốc bực này cũng danh chính ngôn thuận, sinh tử của Mục Tấn kia tự nhiên cũng không thành vấn đề, đến lúc đó ai cũng không lời nào để nói.”

“Bất quá cũng không sao cả, chẳng qua là nhiều thêm một chút tiếng xấu mà thôi, tiếng mắng chửi của một đám sâu kiến buồn cười biết bao?”

Đằng Tiêu ý hứng lan san phất phất tay: “Tiện tay mà làm, thất bại cũng không ngại sự tình, như vậy thì trực tiếp hành động đi!”

Một cây cờ lớn được dựng lên trên phi chu, bay phần phật.

Mấy hơi thở sau, phi chu bỗng nhiên gia tốc, không bao lâu liền biến mất trong tầm mắt.

Chỉ để lại mọi người hai mặt nhìn nhau.

“Đó là... Cờ xí của Linh Hải Đằng Gia?”

“Trời ạ, thật hay giả?”

Dân chúng Vân Lô Đế Quốc, bao quát một đám tướng sĩ lập tức cảm giác được toàn thân phát lạnh.

So với Đằng gia, Vân Lô Đế Quốc bọn hắn liền phảng phất như một con kiến hôi vậy.

Mà Đằng gia kia liền giống như cự long bay lượn chân trời, hắt hơi một cái bọn hắn liền phải bị tiêu diệt.

“May mắn, may mắn Quốc Chủ vừa rồi không có xúc động!”

“Quốc Chủ thật sự là quá anh minh, may mắn vừa rồi không có nổi lên xung đột.”

Trước đó bọn hắn còn oán trách Quốc Chủ quá túng (nhát gan), bây giờ lại là từng người vô cùng may mắn.

Kém một chút, bọn hắn đều phải chết ở chỗ này.

“Bệ hạ, may mắn ngài vừa rồi không có làm việc theo cảm tính!”

Tên tướng quân kia vẻ mặt bội phục, nếu đổi lại là người khác, vừa mới đột phá đại cảnh giới không bao lâu liền có người tới cửa khiêu khích, đoán chừng đã sớm nhịn không được.

Quốc Chủ không để ý tới đối phương cung duy, ngược lại tò mò nói: “Đường đường Đằng gia vì sao tới cái nơi chó ăn đá gà ăn sỏi này của chúng ta chứ?”

Điều này khiến hắn trăm mối vẫn không có cách giải.

Tướng quân nhìn phương hướng phi chu biến mất, không xác định nói: “Bọn hắn... Phương hướng của bọn hắn hình như là Hưng Lăng Thành?”

“Hưng Lăng Thành?”

Trong lòng Quốc Chủ khẽ động, trong đầu hắn phảng phất sáng lên đèn flash.

“Hưng Lăng Thành? Hưng Lăng Thành có cái gì?”

“Linh Mục Vương?”

“Chẳng lẽ bọn hắn là hướng về phía Linh Mục Vương mà đi?”

Trong nháy mắt hắn nghĩ tới rất nhiều, tên Vụ Hoàng trung kỳ vừa rồi rất có thể là bảo hộ thiên kiêu Đằng gia mà đến.

Như vậy, nhất định là hướng về phía đôi mắt của Linh Mục Vương Mục Tấn mà đi.

Dù sao nhiều năm như vậy, liên quan tới đôi mắt của Linh Mục Vương Mục Tấn đã sớm truyền đi xôn xao.

Nếu không phải Linh Mục Vương thực lực không tệ, ngăn trở không ít người, đoán chừng đôi mắt đã sớm bị người ta móc.

Cho dù không bị người ta cấy ghép, đoán chừng cũng sẽ bị người ta cầm đi nghiên cứu.

“Thì ra là thế, người Đằng gia vừa rồi là cố ý thu hồi cờ xí, càng là cố ý chọc giận trẫm, chính là vì có thể danh chính ngôn thuận ra tay, nhằm vào toàn bộ Vân Lô Đế Quốc.”

Nghe Quốc Chủ lẩm bẩm một mình, tướng quân ở một bên cũng phản ứng lại.

Hắn nhẹ nhàng thở dài: “Thì ra là thế, xem ra Linh Mục Vương lần này là chết chắc rồi!”

Hắn cùng Mục Tấn từng gặp mặt mấy lần, coi như có chút giao tình.

Thậm chí Mục Tấn còn được Quốc Chủ phong làm Tuần Sát Sứ của mấy tòa thành lớn bao quát Hưng Lăng Thành.

Cũng bởi vậy Mục Tấn ở trình độ nhất định cũng nhận được sự che chở của Vân Lô Quốc Chủ.

“Chết chắc rồi?”

Vân Lô Quốc Chủ cười thần bí: “Cái đó cũng chưa chắc a!”

Trong mắt hắn cười trên nỗi đau của người khác, người khác không biết, hắn thế nhưng là rõ ràng.

Chuyện Cống Vương Phủ lúc trước rốt cuộc là ai làm?

Chính là điếm chủ Chư Thiên Thư Cục Đàm Phong a!

Bản lĩnh bực này, đoán chừng Kiếp Cảnh đều làm không được a?

Mà Mục Tấn là ai? Là con nuôi của Đàm Phong a!

Tuy nói như thế, nhưng Vân Lô Quốc Chủ cũng không dám trăm phần trăm xác định, càng không có ý định dính vào.

“Loại sóng to gió lớn này, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi cũng dễ dàng bị chết cóng a!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!