Một màn này khiến tất cả mọi người đều sợ ngây người.
Thực lực của Đàm Phong quả thực đã làm mới lại nhận thức của bọn họ.
"Sao có thể?"
"Hai vị Thần Tôn đều chết trong tay hắn rồi?"
"Chúng ta thật sự có thể chiến thắng hắn sao? Hắn mạnh đến mức không tưởng tượng nổi a!"
Một đám Thánh Tôn đều sinh ra ý lùi bước, đến hiện tại đã có gần bốn mươi vị Thánh Tôn chết trong tay Đàm Phong.
Bọn họ cũng không biết, người chết tiếp theo liệu có phải là mình hay không.
Tạo Hóa Thần Tôn vẻ mặt đề phòng nhìn Đàm Phong, đồng thời an ủi mọi người: "Chúng ta chưa chắc đã thua, nữ nhân Sinh Mệnh kia vẫn chưa chết."
"Cái gì? Sinh Mệnh Thần Tôn không phải nhục thân cùng thế giới trong cơ thể đều bị hủy rồi sao? Sao lại chưa chết?"
"Hả? Đây là xảy ra chuyện gì?"
Bốn phía không biết từ lúc nào vậy mà đã giăng đầy những sợi tơ màu đỏ như máu, phảng phất như pháp tắc lại giống như mạch máu.
Càng giống như huyết trùng đang nhúc nhích.
Rợp trời rợp đất, lít nha lít nhít.
Đem hết thảy đều nhuộm thành màu đỏ như máu.
"Đàm Phong ngươi thật sự rất mạnh, biểu hiện của ngươi khiến ta đối với Lực Hút càng thêm hứng thú, chỉ là ngươi quá mạnh, chúng ta muốn lấy được pháp môn cũng không dễ dàng."
Thanh âm của Sinh Mệnh Thần Tôn từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Nàng chuyển đề tài: "Đáng tiếc ngươi có mạnh hơn nữa, cũng không giết được ta."
Đàm Phong có chút kinh ngạc, hắn không ngờ tới Sinh Mệnh Thần Tôn bị mình oanh nát bấy mà vẫn chưa chết.
Sinh mệnh lực của đối phương nằm ngoài dự liệu của hắn, cũng không hổ với cái danh Sinh Mệnh Thần Tôn.
Bất quá Đàm Phong lại không chút hoảng hốt, sau khi cắn nuốt một vị Thần Tôn vừa rồi, tốc độ dung hợp phù văn lại nhanh hơn.
Hiện tại đã dung hợp được hơn một thành, hơn nữa vẫn đang không ngừng dung hợp.
Lực lượng của hắn cũng đang không ngừng tăng trưởng.
Đàm Phong nhìn thoáng qua màu đỏ như máu ngập trời, lại không hề ra tay với Sinh Mệnh Thần Tôn.
Bởi vì hắn đã biết, chính mình lúc này nếu muốn triệt để đánh chết đối phương nhất định cần phải tốn một phen tay chân, không thể dễ dàng đánh chết.
Hơn nữa những người khác còn có thể quấy nhiễu mình, so với như vậy không bằng trước tiên ra tay với những người khác, lớn mạnh lực lượng của bản thân.
"Đàm Phong chịu chết đi!"
Mạch máu đầy trời hóa thành xúc tu màu đỏ như máu hướng về phía Đàm Phong tập kích tới.
Mỗi một tấc không gian đều bị chen chúc chật ních, khiến Đàm Phong tránh cũng không thể tránh.
Đồng thời Tạo Hóa Thần Tôn cùng một vị Thần Tôn khác cũng không hề dừng lại, bao gồm cả những Thánh Tôn khác cũng vậy.
"Các ngươi thật sự cho rằng vẫn giống như trước đó sao?"
Đàm Phong hét lớn một tiếng, hắn cắn nuốt lượng lớn Thánh Tôn, thực lực lại lần nữa đề cao.
Oanh!
Hắc Động lại lần nữa xuất hiện, Đàm Phong hóa thân thành Hắc Động, xúc tu đầy trời từng tấc từng tấc sụp đổ.
Thiên địa lại lần nữa hóa thành màu đen.
Một đám Thánh Tôn lập tức đại kinh thất sắc.
"Không ổn, lực lượng của hắn lại tăng cường rồi!"
"Rõ ràng vừa rồi hắn còn chưa mạnh như vậy, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?"
Bọn họ cảm giác rõ ràng lực lượng của Đàm Phong đã lớn hơn rất nhiều, vừa rồi ở cùng một vị trí bọn họ có thể trốn ra được, nhưng hiện tại lại không thể vãn hồi mà hướng về phía trung tâm hãm sâu vào.
"Không... Trước đó có phải ngươi đã giấu giếm thực lực hay không? Lão phu sao lại không trốn thoát được chứ!"
Một vị Thần Tôn thét chói tai, lại vô năng vi lực.
Hắn động dụng hết thảy thủ đoạn vẫn như cũ không cách nào đào tẩu, cùng với trọn vẹn mấy chục vị Thánh Tôn hãm sâu vào trong Hắc Động.
Chỉ có Tạo Hóa Thần Tôn gian nan trốn thoát được, hơn nữa còn mang vẻ mặt rung động cùng sợ hãi rụt rè nhìn Hắc Động ở đằng xa.
Xung quanh hắn, chỉ còn lại hơn hai mươi vị Thánh Tôn.
Từng người lộ ra vẻ mặt sợ hãi, bọn họ vốn dĩ hơn một trăm vị Thánh Tôn, bốn vị Thần Tôn lời thề son sắt chạy tới, kết quả lại chỉ còn lại hai vị Thần Tôn, cùng với hơn hai mươi vị Thánh Tôn.
Cái này còn đánh thế nào?
Đối phương cho tới bây giờ thậm chí một chút vết thương cũng không có.
Hồi lâu, Hắc Động biến mất.
Đàm Phong lại lần nữa đứng trước mắt mọi người, y phục hắn tung bay, khuôn mặt thanh tú.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, sợ là không ai biết được đã có trọn vẹn hơn một trăm vị Thánh Tôn, hai vị Thần Tôn đã bị hắn nuốt vào trong bụng.
"Thật không tồi!"
Đàm Phong tán thán ra tiếng, nuốt xuống nhiều cường giả như vậy, tiến độ dung hợp phù văn trong cơ thể hắn đột nhiên tăng mạnh.
Hiện tại đã đạt tới bốn thành, hơn nữa vẫn đang không ngừng tiến hành.
Hắn nhìn những người còn lại, liếm liếm môi.
Hắn nhìn một đạo thân ảnh quen thuộc trong đám người, đưa tay vồ một cái.
Khoảnh khắc tiếp theo, Hạo Không Thánh Tôn liền đi tới trong tay hắn.
"Lão bằng hữu, lần này thật đúng là phải cảm tạ ngươi rồi, nếu không có ngươi ta phỏng chừng rất khó gom đủ nhiều người như vậy."
Hạo Không Thánh Tôn lúc này hồn phi thiên ngoại.
Trước mắt hắn hoa lên vậy mà trực tiếp bị Đàm Phong bắt vào trong tay, hắn biết lần này Đàm Phong là không thể nào buông tha mình.
"Đàm Phong... Thôn Thiên Thần Tôn cầu xin ngài tha cho ta một mạng!"
"Trở thành chất dinh dưỡng của ta đi!"
Oanh!
Hạo Không Thánh Tôn đột nhiên sụp đổ, hóa thành một Hắc Động cỡ nhỏ bị Đàm Phong một ngụm nuốt vào trong bụng.
Nhìn những người còn lại, Đàm Phong nhướng mày: "Các ngươi thì sao? Còn có thủ đoạn gì nữa?"
Sắc mặt những người còn lại khó coi, lại không nói ra được nửa lời tàn nhẫn.
Thậm chí ngay cả Sinh Mệnh Thần Tôn cũng không nói một lời.
Thực lực của Đàm Phong quả thực hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của bọn họ, thậm chí hoàn toàn vượt qua nhận thức của bọn họ.
Tạo Hóa Thần Tôn lên tiếng nói: "Đàm Phong, chuyện này dừng ở đây thì thế nào?"
Hắn cũng không phải mất đi hứng thú với Lực Hút, ngược lại càng thêm khao khát.
Nhưng hắn cũng hiểu rõ, hôm nay là không thể nào ép đối phương giao ra được rồi.
Thậm chí đánh tiếp nữa, chính mình cũng phải bồi táng vào trong đó.
Các Thánh Tôn khác cũng mở miệng cầu xin tha thứ.
"Đúng vậy, Thôn Thiên Thần Tôn ngài cũng không có tổn thất gì, chuyện này dừng ở đây thì thế nào?"
Đàm Phong xuy tiếu một tiếng: "Các ngươi nói đến là đến, nói đi là đi?"
"Ta lúc trước đã nói qua, một khi ta bắt đầu động thủ các ngươi một ai cũng đừng hòng trốn!"
Mọi người không khỏi nhớ tới lời nói trước đó của Đàm Phong, lúc ấy bọn họ đối với chuyện này còn khinh thường một cố, thậm chí lên tiếng châm chọc.
Hiện tại lại hối hận không thôi, bởi vì đối phương thật sự có cái thực lực này.
"Nếu đã như vậy, vậy thì thủ hạ kiến chân chương đi!"
Tạo Hóa Thần Tôn hét lớn một tiếng, thân ảnh của hắn hướng về phía Đàm Phong xông tới.
Đàm Phong lại cười như không cười: "Muốn trốn? Có thể sao?"
Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra, thứ đối phương xông tới chỉ là một cỗ phân thân, mà chân thân trong lúc bất tri bất giác đã hướng về phía sau bỏ trốn.
Nếu là trước khi khai chiến, đối mặt với tình huống này Đàm Phong chỉ có hai lựa chọn.
Hoặc là đuổi theo, buông tha những người có mặt ở đây.
Hoặc là giết chết những người có mặt ở đây, sau đó mặc kệ Tạo Hóa Thần Tôn rời đi.
Nhưng rất đáng tiếc, hiện tại phù văn của hắn đã dung hợp đến tám thành.
Lực lượng của hắn đã sớm sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Những Thánh Tôn này vô số năm tu luyện đoạt được, chí cao pháp tắc của bọn họ vân vân hết thảy đều trở thành chất dinh dưỡng để dung hợp phù văn.
Đều trở thành nhiên liệu để hắn đột phá.
"Trở lại!"
Đàm Phong hướng về phía xa đưa tay vồ một cái, một đạo thân ảnh mang theo khuôn mặt tràn đầy vẻ không thể tin nổi bay ngược trở về.
"Ngươi sao có thể mạnh như vậy? Loại thực lực này căn bản không phải Thánh Tôn có thể sở hữu, chẳng lẽ ngươi đã Siêu Thoát rồi?"
Đàm Phong nhìn Tạo Hóa Thần Tôn trong tay: "Sắp rồi, hẳn là xấp xỉ rồi!"
"Siêu Thoát rốt cuộc là cái gì?"
Giờ khắc này, Tạo Hóa Thần Tôn phảng phất như quên mất sinh tử của bản thân.
Hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm Đàm Phong, trong mắt không có chút cừu hận nào, ngược lại tràn ngập sự thành kính của người cầu đạo.
"Hẳn là Thăng Duy đi!" Đàm Phong không xác định nói.
"Ha ha ha, đáng tiếc ta theo đuổi Siêu Thoát cả một đời, đến cuối cùng lại vô duyên với Siêu Thoát, thậm chí không cách nào tận mắt nhìn thấy người Siêu Thoát đản sinh."
Tạo Hóa Thần Tôn lộ ra vẻ bi ai, nhưng sau đó liền cười to lên: "Bất quá có thể chết trong tay người Siêu Thoát cũng coi như không tồi."
Oanh!
Toàn bộ thân thể hắn nứt toác, bị Đàm Phong nuốt vào trong bụng.