Nam tử cầm đao, đường đường là tu vi Trúc Cơ viên mãn, lúc này lại sợ hãi biến sắc.
Chỉ vì một kiếm của Đàm Phong, kẻ được cho là Trúc Cơ trung kỳ vung ra.
Không dám đối đầu trực diện, nghiêng người một cái hiểm hiểm tránh thoát.
Oanh... Xoẹt!
Kiếm khí chém xuống mặt đất, để lại một vết kiếm sâu hoắm.
Nam tử cầm đao mồ hôi đầm đìa, nhìn lão giả bị chẻ làm đôi từ giữa, lại nhìn vết kiếm phía sau, lúc này cơ thể đều không nhịn được mà run rẩy.
Đây?
Đây là thứ mà một Trúc Cơ trung kỳ có thể làm được sao?
Không đúng...
"Ngươi là Trúc Cơ hậu kỳ?"
Lúc Đàm Phong động thủ, không hề sử dụng Liễm Khí Thuật, cuối cùng cũng bị nam tử cầm đao phát hiện ra tu vi thực sự.
Nhưng thứ khiến nam tử cầm đao sợ hãi không phải là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của đối phương, mà là một kiếm vừa rồi quá mức kinh diễm.
Nói là Kim Đan thi triển ra cũng không ngoa.
Không ai động thủ, nam tử cầm đao nhìn Đàm Phong đầy vẻ kiêng kỵ, trong ánh mắt còn mang theo một tia sợ hãi.
Mà bốn tên Trúc Cơ đỉnh phong kia càng thêm bất kham, hai chân đều có chút run rẩy.
Lão giả kia đường đường là tu vi Trúc Cơ viên mãn, vậy mà mới chạm mặt đã bị hắn giết chết.
Không chỉ có vậy, giết người xong còn đánh nát một đạo đao khí.
Nếu không phải nam tử cầm đao chạy nhanh, có lẽ cũng đã bước theo vết xe đổ của lão giả.
Không, không phải nam tử cầm đao chạy nhanh, mà là một kiếm kia căn bản không phải nhắm vào hắn.
Hắn chỉ bị vạ lây mà thôi.
"Ực!"
Mấy người nuốt một ngụm nước bọt.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Nam tử cầm đao cảnh giác nhìn Đàm Phong, trầm giọng nói.
"Ta á? Ta chính là Đàm Phong a!" Đàm Phong vừa nói, vừa chuẩn bị động thủ.
"Khoan đã!" Một tên Trúc Cơ đỉnh phong mặt mày nhọn hoắt lên tiếng: "Chúng ta nước giếng không phạm nước sông, cùng nhau mở trận pháp ra thì thế nào?"
"Ngươi đừng tưởng ta không biết, một chiêu vừa rồi của ngươi không phải dùng bảo bối thì cũng là thi triển cấm pháp, đánh tiếp đối với mọi người đều không tốt!"
Mấy người nghe vậy đều bừng tỉnh gật đầu, thảo nào tên Đàm Phong này lại mạnh như vậy.
Xem ra chỉ có khả năng này thôi.
Nếu không một tán tu Trúc Cơ hậu kỳ làm sao có thể làm được?
Nhìn như vậy thì không cần quá sợ hãi, dù sao hắn có thể có bao nhiêu bảo bối? Lại có thể thi triển cấm pháp bao nhiêu lần?
Chẳng lẽ hắn thật sự có bản lĩnh giết hết tất cả mọi người ở đây sao?
"Vậy sao?"
Đàm Phong cười cười: "Cấm pháp? Bảo bối?"
Ngón giữa và ngón áp út bàn tay trái của Đàm Phong khép lại, hướng về phía người này điểm một cái.
Cạch!
Một đạo kiếm khí dài vài tấc bắn ra, nhanh như chớp.
"Cái gì?"
Nam tu mặt nhọn vừa kinh vừa giận.
Kinh là người này lại dám xuất thủ, giận là người này lại dám coi thường mình, ngay cả kiếm cũng không rút ra.
Không kịp phản ứng, hoành kiếm chắn trước người.
Phanh!
Phụt...
Cự lực từ trên kiếm truyền đến, hai tay tê rần ngay cả kiếm cũng cầm không vững, thanh kiếm trong tay hung hăng va đập vào người, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.
Cũng may kiếm khí do Đàm Phong dùng ngón tay điểm ra va chạm vào không bao lâu liền tan biến, nếu không người này không chết cũng phải lột một lớp da.
"Không thể nào!"
Khuôn mặt nam tử mặt nhọn tràn đầy vẻ không thể tin nổi, mình vậy mà ngay cả một đạo kiếm khí bắn ra từ kiếm chỉ cũng không đỡ nổi?
Trên đời này thật sự có tu sĩ Trúc Cơ mạnh như vậy sao?
Cho dù có thì cũng không nên gặp ở nơi như thế này a!
Cùng chung suy nghĩ với hắn còn có mấy người ở đây, ánh mắt nhìn Đàm Phong tựa như đang nhìn một con mãnh thú hồng hoang vậy.
Không còn vẻ khinh miệt như trước nữa.
Nhưng Đàm Phong lại không có nửa điểm đắc ý, ngược lại hơi nhíu mày.
Lẩm bẩm nói: "Cái kiếm chỉ này yếu vậy sao?"
Đây không phải hắn nói dối, mà là thật sự cảm thấy có chút yếu.
Mình tùy tiện một kiếm là có thể đánh chết Trúc Cơ viên mãn, nhưng gần như dốc toàn lực một đạo kiếm chỉ vậy mà ngay cả trọng thương Trúc Cơ đỉnh phong cũng không làm được.
Đáng ghét, trang bức thất bại rồi!
Nghe Đàm Phong lẩm bẩm, sắc mặt mấy người ở đây càng đen hơn.
Ngươi trang bức cũng không cần phải trang bức như vậy chứ?
"Thực lực của các hạ tại hạ khâm phục, nhưng trận pháp này ở đây, không cần thiết phải đánh sống đánh chết, không có sự giúp đỡ của chúng ta, ngươi muốn phá vỡ trận pháp đi vào cũng gần như không thể!"
Nam tử cầm đao chắp tay, nói ra quan hệ lợi hại.
Muốn vào trận pháp thì cần sự giúp đỡ của bọn họ, cho nên hắn gần như đã nói thẳng: Đàm Phong nếu muốn vào thì không thể giết bọn họ.
"Chỉ cái trận pháp rách này?"
Đàm Phong xùy cười một tiếng, lộ vẻ khinh thường.
Nghe tiếng xùy cười của Đàm Phong, sắc mặt mấy người cũng không tốt, có tâm muốn bật lại, nhưng sợ bị chém nên chỉ có thể im lặng.
Nhưng trong lòng lại sớm đã chuẩn bị sẵn tâm lý xem trò cười của Đàm Phong.
Đàm Phong không nói nhảm, hai tay cầm kiếm, chân khí cuồn cuộn tràn vào Lưu Quang Kiếm trong tay.
Đồng thời âm thầm vận dụng kiếm ý.
Trong chớp mắt thân kiếm quang mang đại tác, ánh sáng chói mắt khiến mấy người đều phải nheo mắt lại.
Giơ kiếm chém thẳng xuống.
Oanh!
Một đạo kiếm khí tựa như ngưng luyện thành thực chất, tuy chỉ dài nửa trượng, nhưng năng lượng ẩn chứa trong đó lại khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thấy tim đập chân run.
Kiếm khí dưới ánh mắt kinh hãi tột độ của mọi người hung hăng chém vào trận pháp.
Kẽo kẹt kẽo kẹt!
Chỉ một cái chớp mắt, kiếm khí liền cùng trận pháp ầm ầm nổ tung.
Trận pháp biến mất.
"Không thể nào!"
"Hắn làm sao có thể dễ dàng phá vỡ trận pháp như vậy?"
Mấy người còn lại nhìn trận pháp đã biến mất, đều thất thần một trận.
"Mau trốn!"
Nam tử cầm đao hô to một tiếng, liền bắt đầu bỏ chạy.
Không phải hắn tốt bụng, mà là nhiều người bỏ chạy thì cơ hội của mình cũng nhiều hơn một chút.
"Mau trốn a, ở lại chính là tìm chết a!"
"Nhanh, chia nhau ra trốn!"
Không ai ngu ngốc chạy về phía hang động Linh Nguyên Trì, vào đó chính là tìm chết.
"Trốn thoát sao?"
Đàm Phong đã sớm dự liệu được bọn họ sẽ bỏ chạy, sở dĩ không giết bọn họ từ trước là vì bọn họ có trốn được hay không mình cũng chẳng quan tâm.
Quan trọng hơn là, bọn họ căn bản không thể thoát khỏi lòng bàn tay của mình.
Lúc bọn họ vừa hành động thì Đàm Phong cũng động thủ.
Ảnh Lưu Kiếm Pháp thi triển, dưới sự gia trì của Hư Không Kiếm Thể, từng đạo kiếm khí tựa như muốn hòa vào hư không vậy.
Không chỉ tốc độ vượt xa sức tưởng tượng của mấy người, mà ngay cả quỹ đạo của kiếm khí bọn họ cũng không thể phân biệt được.
Phụt phụt phụt!
Liên tiếp ba tên Trúc Cơ đỉnh phong mất mạng, một tên Trúc Cơ đỉnh phong khác cũng trọng thương ngã gục, Đàm Phong tiện tay bồi thêm một kiếm.
"Nhanh mà chậm vãi!"
Đàm Phong nhìn tên Trúc Cơ viên mãn kia, lúc mình giết bốn người, hắn cũng mới chỉ chạy được vài trượng.
Không phải hắn chạy chậm, mà là Đàm Phong giết quá nhanh.
Tuy dạo này không bị truy sát mấy, nhưng Huyễn Ảnh Lưu Tung Bộ cũng đã sớm tiểu thành.
Huyễn Ảnh Lưu Tung Bộ cấp Địa hạ phẩm, dưới sự gia trì của Hư Không Kiếm Thể, lướt qua không trung tựa như một cái bóng không có hình thể vậy.
Nhẹ nhàng đuổi kịp nam tử cầm đao, đi song song với hắn.
"Sao có thể?"
"Ta không cam lòng a!"
Nam tử cầm đao hét lớn, trong ánh mắt tràn đầy sự không cam lòng.
Người này sao có thể mạnh như vậy? Tốc độ lại còn nhanh đến thế?
Đây là tán tu sao? Toàn bộ thiên kiêu cùng cảnh giới của Lưu Vân Đế Quốc phỏng chừng đều không chịu nổi ba kiếm của hắn.
Mà loại người này lại để mình đụng phải.
Xoẹt!
Kiếm quang lướt qua, cái đầu mang đầy sự không cam lòng rơi xuống đất.
Mà sự phản kháng của hắn cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Cơ thể không đầu cũng vì mất đi sự khống chế mà cắm đầu ngã xuống.
Đàm Phong nhanh tay lẹ mắt, một phát cướp lấy nhẫn trữ vật, nhìn cũng không thèm nhìn cái đầu và thi thể sắp rơi xuống đất kia.