“Đây là... Đàm Phong?”
Phùng Tử Khôn liếc mắt một cái liền nhận ra Đàm Phong, dù sao lúc trước khi Tô Thành Ngọc bị tạt phân, hắn đã đặc biệt tìm người kiếm tới lưu ảnh ngọc giản của Đàm Phong.
Lúc ấy hắn đối với Đàm Phong thế mà lại có chút bội phục, đó là chuyện mà chính hắn muốn làm nhưng không dám làm.
Hắn đối với Đàm Phong ngược lại không có thù thị, cũng không thèm để ý những cái lệnh truy nã kia, trái lại có chút... cảm kích?
Đúng vậy, nếu như không có Đàm Phong, sau này hắn còn phải bị bọn người Hàn Phi Vũ cười nhạo chuyện mình đái dầm.
Nhưng hiện tại bọn người Hàn Phi Vũ không dám cười nhạo hắn nữa, bọn hắn chỉ cần dám cười, chính mình liền dám mắng bọn hắn thối hoắc.
“Đàm Phong?” Một tên thanh niên tài tuấn bên cạnh nghe thấy lời của Phùng Tử Khôn, cũng nhìn qua.
Người này tên là Mã Kinh Hồng, không thuộc về một trong mười đại thế giới của Lưu Vân Đế Quốc.
Nhưng hiện tại Ngụy gia bị diệt, Mã gia của hắn là kẻ có khả năng nhất trở thành một trong mười đại thế lực.
Thậm chí có tin đồn thực lực nhà hắn cũng không yếu hơn mấy nhà đứng cuối trong mười đại thế lực, thậm chí còn mạnh hơn một tia.
Nhưng bởi vì mười đại thế lực kiềm chế lẫn nhau vô số năm, mọi người sớm đã quen với cục diện hiện nay, cho nên đều liên hợp chống đối Mã gia tiến vào mười đại thế lực.
Lần này Ngụy gia diệt vong, mọi người cũng không còn lý do gì để chống đối Mã gia nữa.
Không có gì bất ngờ xảy ra, Mã gia dùng không bao lâu nữa chính là một trong mười đại thế lực.
Nhất Lâu Nhất Các, Tam Tông Ngũ Gia.
Sau này Mã gia này có lẽ chính là một trong Ngũ Gia rồi.
“Thế mà đã Trúc Cơ hậu kỳ rồi?” Mã Kinh Hồng nhìn Đàm Phong kinh hãi, nhưng cũng không để vào mắt, khu khu một tên tán tu Trúc Cơ hậu kỳ mà thôi.
Mã gia sắp trở thành một trong mười đại thế lực, Mã Kinh Hồng cũng cảm thấy vinh dự, hành sự càng thêm không kiêng nể gì cả.
“Tiểu tử, lát nữa ngoan ngoãn đi theo bản công tử ra ngoài, đến chỗ Tô tiên tử dập đầu tạ lỗi đi, nhớ kỹ phải phụ kinh thỉnh tội, quỳ suốt một đường qua đó.”
Đàm Phong liếc hắn một cái, nghiêm túc nói: “Ngươi muốn tìm nàng ăn phân sao?”
“Xì...” Phùng Tử Khôn bịt miệng, cố nhịn tiếng cười.
Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, Đàm Phong này so với trong truyền thuyết còn tổn đức hơn.
Mã Kinh Hồng này vốn dĩ ái mộ Tô Thành Ngọc, lúc ấy nghe tin Tô Thành Ngọc bị tạt phân, hắn đã giận không kềm được.
Cũng may hắn không nhìn thấy bộ dáng kia của Tô Thành Ngọc, nếu không hiện tại đã sớm thay lòng đổi dạ rồi chứ?
Kết quả Đàm Phong này thế mà còn dám ngay mặt nói ra lời như vậy, cái gì gọi là tìm nàng ăn phân?
Đây là lời mà con người có thể nói ra sao?
“Ngươi... ngươi tìm chết!” Mã Kinh Hồng đang lúc ý khí phong phát, nơi nào chịu nổi loại khí này?
Xách đao trong tay, liền muốn đánh chết Đàm Phong tiết hận.
“Mã huynh chờ chút!” Một người bên cạnh ngăn hắn lại.
“Có chuyện gì?” Mã Kinh Hồng quay đầu lại, người này là người của Nhật Nguyệt Thiên Tông, trong mười đại thế lực đều là trình độ trung thượng, hắn cũng không dám tùy ý đắc tội.
“Hiện tại đang lúc dùng người, không bằng lát nữa lúc công kích trận pháp để hắn xông lên phía trước nhất!”
Trương Thiên Thu phe phẩy quạt xếp, thong thả nói, hoàn toàn là dáng vẻ của một vị phiên phiên công tử.
Nói thì êm tai, xông lên phía trước thì hầu như chính là chắc chắn phải chết.
Mã Kinh Hồng nghe vậy cũng dừng lại, suy nghĩ kỹ một chút cũng thấy có lý.
Chuyện cấp bách vẫn là phá trận trước, một tên tán tu Trúc Cơ hậu kỳ thì lúc nào xử lý chẳng được.
“Tốt, tạm thời tha cho ngươi một cái cẩu mệnh, lát nữa công kích trận pháp ngươi bắt buộc phải đứng ở chỗ nguy hiểm nhất!”
Đàm Phong lườm hắn một cái, mắng: “Ngươi có bệnh à? Của ngươi mới là cẩu mệnh đấy, còn tha cho ta một mạng? Nói cứ như thể ngươi đánh thắng được ta không bằng.”
“Tiểu tử tốt, xem ra ngươi thật sự là tìm chết rồi!”
Mã Kinh Hồng chưa nói gì, trái lại Trương Thiên Thu lên tiếng trước, nhìn ánh mắt Đàm Phong cứ như đang nhìn một người chết vậy.
Đàm Phong không kiên nhẫn nhìn Trương Thiên Thu, mắng: “Ngươi cũng có bệnh, liên quan gì đến ngươi chứ!”
“Hừ, mồm mép liến thoắng, không giữ ngươi lại được!” Mã Kinh Hồng hiện tại chỉ muốn thấy Đàm Phong chết, hắn không đợi nổi màn Đàm Phong bị trận pháp oanh sát kia nữa.
Phi thân tới, giữa đường vung ra một đạo đao khí, lại bị Đàm Phong nhẹ nhàng tránh thoát.
Sau đó một đao đâm ra, thẳng tắp đâm vào mặt Đàm Phong.
Đàm Phong không có chút phản ứng nào, ngay cả kiếm cũng không rút.
Tất cả mọi người đều cho rằng Đàm Phong đang tìm chết, nhưng chỉ có mấy người Hàn gia mới biết Đàm Phong muốn làm gì!
Hắn muốn trang bức!
Quả nhiên...
Khóe miệng Mã Kinh Hồng mang theo nụ cười giễu cợt, lúc đại đao sắp đâm trúng mặt Đàm Phong, Đàm Phong động.
Tay trái giơ lên, hai ngón tay dùng lực.
Keng!
Đại đao cứng nhắc dừng lại, cùng dừng lại còn có Mã Kinh Hồng, bao gồm cả trái tim hắn trong nhất thời cũng dường như quên mất nhảy động vậy.
Trong ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, chỉ thấy tay phải Đàm Phong chắp sau lưng, mà tay trái chỉ dùng hai ngón tay liền kẹp lấy lưỡi đao của thanh hạ phẩm linh đao của Mã Kinh Hồng.
“Làm sao có thể?”
“Hắn thế mà dùng hai ngón tay liền tiếp được một đao của Mã Kinh Hồng?”
“Hắn thật sự là Trúc Cơ hậu kỳ sao?”
“Hắc!”
Mã Kinh Hồng hét lớn một tiếng, muốn xoay chuyển đại đao, nhưng lại không nhúc nhích tí nào.
Sắc mặt hắn xanh mét, nhất thời thế mà không biết làm sao cho phải, loại chuyện này hắn vẫn là lần đầu gặp phải, không có kinh nghiệm.
Mà ánh mắt của người bên cạnh càng khiến hắn khó xử.
Nhưng Đàm Phong lại âm thầm kêu khổ, hạ phẩm linh đao vẫn là không dễ kẹp như vậy nha!
Còn về phần kẹp gãy? Thôi bỏ đi.
“Ngươi... ngươi đã dùng yêu thuật gì?”
Mã Kinh Hồng rút nửa ngày cũng không rút ra được, cuối cùng chỉ có thể đổ lỗi cho Đàm Phong thi triển yêu pháp.
“Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, ngươi nên tự tìm nguyên nhân trên người mình đi!” Đàm Phong dùng ánh mắt tiếc hắt hủi nhìn Mã Kinh Hồng.
Mã Kinh Hồng bị hắn nhìn có chút mờ mịt, yếu ớt nói: “Ý gì?”
“Bởi vì ngươi yếu a, đồ ngu!”
Đàm Phong nói xong liền buông lỏng tay, không đợi Mã Kinh Hồng lộ ra vẻ mừng rỡ, liền tung một cước ra.
Cú đá này không gây ra bao nhiêu thương tổn, nhưng cũng đá Mã Kinh Hồng văng ra xa mấy trượng.
Mã Kinh Hồng ổn định thân hình, nhận ra ánh mắt của người bên cạnh, sắc mặt hắn xanh mét.
Nhưng lại không dám xông lên nữa, nếu lại bị kẹp lấy đao thì mất mặt lớn rồi.
“Mã huynh, kẻ này có cổ quái, chúng ta cùng lên!”
Trương Thiên Thu bên cạnh nhìn ra sự quẫn bách của Mã Kinh Hồng, đề nghị.
Không đợi Mã Kinh Hồng trả lời, hắn liền xông lên.
Quạt xếp trong tay vung lên, một đạo sóng lửa trực tiếp ập về phía Đàm Phong.
Đàm Phong chụm hai ngón tay lại, vạch một cái, một đạo kiếm khí xông ra đem sóng lửa từ giữa cắt mở, kiếm khí ảm đạm đi một chút lại lần nữa xông về phía Trương Thiên Thu.
Sau đó búng ngón tay một cái, một đạo kiếm khí lại lần nữa xông về hướng Mã Kinh Hồng.
Bành!
Bành!
Liên tiếp hai tiếng trầm đục, Trương Thiên Thu cùng Mã Kinh Hồng đều lùi lại một bước.
Tuy rằng không bị thương, nhưng cũng sắc mặt khó coi.
Hai đánh một, thế mà bị người ta đơn giản như vậy liền đánh lui.
Mã Kinh Hồng đảo mắt một vòng, cao giọng nói: “Chư vị mau cùng ta đánh chết kẻ này, thời gian không còn nhiều, lát nữa còn phải công kích trận pháp đấy!”
Đám người đang xem kịch lúc này mới phản ứng lại.
Đúng vậy, thời gian không còn nhiều!
Một tên đệ tử Mã gia, hai tên đệ tử Nhật Nguyệt Thiên Tông đi đầu bước ra.
Đến bây giờ, hầu như đại bộ phận thế lực đều chỉ còn lại hai ba người.
Ba người bước ra lập tức gia nhập chiến trường, nhao nhao ra tay với Đàm Phong.