Virtus's Reader
Vừa Bắt Đầu Hai Hệ Thống, Ta Liền Xử Đẹp Một Cái

Chương 191: CHƯƠNG 167: SỰ NGHI HOẶC CỦA HOÀNG PHỦ CHƯƠNG

Vài chiếc phi chu bay về phía Lưu Vân Thành.

Có những chiếc bay về tông môn, gia tộc của mình, đặc biệt là những thế lực có đệ tử môn hạ bị phế bỏ đan điền lại càng gấp gáp hơn.

Bọn họ cần tranh thủ thời gian tu phục đan điền bị phá hủy, thời gian kéo dài càng lâu thì hậu quả càng nghiêm trọng.

Chiếc phi chu mà Đàm Phong đang ngồi lúc này cũng thuận buồm xuôi gió, không gặp chút sóng gió trắc trở nào.

Nhưng rốt cuộc hắn vẫn chậm hơn bọn người Tụ Bảo Lâu, Thiên Bảo Các, hoàng thất Lưu Vân rất nhiều.

Dù sao phi chu mà hắn ngồi nói theo cách thông tục thì chỉ là loại dân dụng, tốc độ làm sao sánh bằng phi chu của những thế lực lớn kia, thậm chí là phi chu do Nguyên Anh đích thân điều khiển.

Khi hắn đến Lưu Vân Thành thì màn đêm đã buông xuống, không tốn bao nhiêu công sức Đàm Phong đã tiến vào bên trong Lưu Vân Thành.

Trong lúc Đàm Phong đang tìm khách sạn để nghỉ chân.

Bên trong Thiên Bảo Các.

“Triệu quản sự, Các chủ bảo ngài bây giờ đi gặp ngài ấy!”

Một tỳ nữ cắt ngang dòng suy tư của Triệu Xuân Lai, hắn giật mình tỉnh lại nhưng cũng không dám nổi cáu.

Vừa đứng dậy vừa khách khí hỏi: “Không biết Các chủ tìm ta có việc gì?”

“Nô tỳ không biết!” Tỳ nữ lắc đầu.

Triệu Xuân Lai thầm thắc mắc trong lòng, không biết Hoàng Phủ Chương tìm mình có chuyện gì?

Là phúc hay họa đây?

Mang theo tâm trạng thấp thỏm, Triệu Xuân Lai đi theo tỳ nữ lên tầng cao nhất của Thiên Bảo Các.

Vừa nhìn đã thấy bóng dáng của Hoàng Phủ Chương, đồng thời còn có vài tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

Triệu Xuân Lai biết bọn họ, đều là những kẻ có thiên phú khá tốt trong thế hệ Trúc Cơ, nói chính xác hơn là nhóm xuất sắc nhất.

Nhưng không phải bọn họ đã đi bí cảnh Ngụy gia rồi sao?

Trở về thì thôi đi, sao lại còn gọi cả mình tới?

Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi? Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến mình chứ!

“Ra mắt Các chủ!” Triệu Xuân Lai chắp tay hành lễ với Hoàng Phủ Chương.

“Ra mắt Triệu quản sự!”

“Ra mắt Triệu quản sự!”

Mấy tên tu sĩ Trúc Cơ kia cũng chắp tay hành lễ với hắn.

Hoàng Phủ Chương gật đầu, lên tiếng: “Lần này gọi ngươi tới là vì chuyện của Đàm Phong, trong Thiên Bảo Các chúng ta có lẽ chỉ có ngươi là quen thuộc với hắn nhất!”

Vừa rồi Hoàng Phủ Chương đã nghe mấy tên Trúc Cơ kỳ kể lại quá trình trong bí cảnh, đối với lời khẳng định chắc nịch của bọn họ rằng Đàm Phong đã lĩnh ngộ Kiếm Ý, nhất thời hắn cũng không dám chắc chắn.

Mặc dù mấy người này đều là những kẻ trung thành tuyệt đối, nhưng chuyện này thực sự quá mức hoang đường.

Quả thực giống như chuyện nghìn lẻ một đêm, một tên tán tu Trúc Cơ hậu kỳ nho nhỏ mà lại lĩnh ngộ được Kiếm Ý?

Đúng là ảo ma mở cửa cho ảo ma, ảo ma đến tận nhà rồi.

Vì vậy hắn mới gọi Triệu Xuân Lai tới, định nghe thử ý kiến của Triệu Xuân Lai.

Nếu Đàm Phong thực sự nắm giữ Kiếm Ý, vậy thì nhất định phải cố gắng kết giao.

Cho dù không thể kết giao thì cũng tuyệt đối không thể đắc tội người ta giống như Tụ Bảo Lâu.

“Đàm Phong?” Triệu Xuân Lai sửng sốt, mặc dù trí nhớ của tu sĩ Kim Đan kỳ rất tốt, nhưng mỗi ngày hắn tiếp xúc với biết bao nhiêu người, suýt chút nữa đã quên mất cái tên thiếu niên xách kiếm lên gặm kia rồi.

“Đúng vậy!” Hoàng Phủ Chương gật đầu: “Đàm Phong hiện giờ đã là Trúc Cơ hậu kỳ, nếu ta nói hắn đã lĩnh ngộ Kiếm Ý, ngươi có tin không?”

“Không thể nào!” Triệu Xuân Lai nghe vậy, không thèm suy nghĩ liền phủ nhận ngay.

Theo hắn thấy, loại vấn đề này mà phải vắt óc suy nghĩ thì đúng là sỉ nhục trí thông minh của chính mình.

Giống như có người bưng cho ngươi một đĩa cứt làm từ cứt, bảo với ngươi đây không phải là cứt, bảo ngươi ăn đi.

Nếu ngươi thực sự phải suy nghĩ trong đầu xem mình có nên ăn hay không, vậy thì chính là ngươi không tin tưởng vào mắt và mũi của mình rồi.

Triệu Xuân Lai cảm thấy chưa đủ, lại nhấn mạnh thêm: “Chuyện này tuyệt đối không thể nào!”

Trong lòng hắn không khỏi thắc mắc, Các chủ bị làm sao vậy? Không lẽ lại tin vào loại lời nói nhảm nhí này sao?

Hắn lén nhìn cái đầu của Hoàng Phủ Chương với ánh mắt kỳ quái, hình như cũng đâu có vết thương nào đâu!

Hoàng Phủ Chương không để ý đến ánh mắt của Triệu Xuân Lai, quay sang nói với mấy tên thiên kiêu Trúc Cơ kỳ: “Các ngươi kể lại một lần nữa cho Triệu quản sự nghe đi!”

“Vâng!”

“Vâng, Các chủ!”

Mấy người cung kính chắp tay vâng lệnh, sau đó bắt đầu kể lại.

Nhưng trước đó bọn họ đều chưa từng gặp Đàm Phong, cho nên cũng chẳng có gì nhiều để kể.

Chỉ kể lại chuyện xảy ra trước Uẩn Đan Các, xung đột giữa hai bên, đặc biệt là trận đại chiến cuối cùng.

Đàm Phong rơi vào thế hạ phong ra sao, rồi chiến lực tăng vọt thế nào, bao gồm cả tia kiếm mang nhàn nhạt trên thanh Lưu Quang Kiếm.

Lại kể đến phản ứng và lời nói của Mộ Dung Trúc.

Đến cuối cùng mấy người mới dừng lại, chắp tay xong liền không nói thêm gì nữa.

Còn Triệu Xuân Lai thì nhíu chặt mày, từ lời miêu tả của mấy người này, thực lực của Đàm Phong quả thực khủng bố tột cùng, e rằng Kim Đan bình thường cũng không phải là đối thủ của hắn.

Và trong lời kể của bọn họ, Đàm Phong cũng thực sự rất giống như đã lĩnh ngộ Kiếm Ý, không có vẻ gì là giả dối.

Nhưng mọi thứ đều quá mức hoang đường, khiến hắn không thể nào chấp nhận được.

Trúc Cơ hậu kỳ mà lại lĩnh ngộ Kiếm Ý rồi?

Để cho những tu sĩ Nguyên Anh còn chưa lĩnh ngộ được Kiếm Ý biết giấu mặt vào đâu?

Triệu Xuân Lai day day trán, hắn hoàn toàn không có chút manh mối nào.

“Trước đây ngươi không phải từng tiếp xúc với Đàm Phong sao? Hắn có điểm gì đặc biệt không?” Hoàng Phủ Chương lên tiếng hỏi.

Triệu Xuân Lai ngẩng đầu nhìn trần nhà, xoa cằm lẩm bẩm: “Đặc biệt?”

Mắt hắn chợt sáng lên, nhớ lại cảnh Đàm Phong ăn kiếm.

“Đúng rồi, lúc trước ta gặp hắn, hắn mới chỉ là Trúc Cơ trung kỳ, nhưng hắn không chỉ gặm được trung phẩm pháp kiếm, mà còn dám nuốt xuống bụng, kết quả lại chẳng bị làm sao cả!”

Đột nhiên hắn lại nhớ ra điều gì đó, bổ sung thêm: “Ngoài ra thì đầu óc của hắn có thể hơi... ừm... khác người, đúng, khác người!”

Hắn nhớ lại cảnh Đàm Phong lúc đó gặm mất một khúc kiếm, còn đưa thanh pháp kiếm dính đầy nước bọt cho mình bảo muốn mời mình ăn.

Đó căn bản không phải là chuyện mà một người bình thường có thể làm ra được.

Hoàng Phủ Chương không biết trong lòng hắn đang nghĩ gì, lúc này mắt cũng sáng lên: “Mới Trúc Cơ trung kỳ mà đã dám nuốt trung phẩm pháp kiếm?”

Đừng nói là Trúc Cơ trung kỳ, ngay cả Kim Đan sơ kỳ cũng phải cẩn thận từng li từng tí, hơn nữa còn chẳng có chút lợi lộc gì.

Nói xong hắn ngẩng đầu nhìn mấy tên thiên kiêu Trúc Cơ kỳ bên cạnh, hỏi: “Bây giờ các ngươi có dám ăn trung phẩm pháp kiếm không?”

Mấy người sắc mặt trắng bệch, điên cuồng lắc đầu.

Đầu óc có vấn đề mới đi ăn.

Cho dù bây giờ bọn họ đã là Trúc Cơ viên mãn, ăn trung phẩm pháp kiếm tuy không chết được, nhưng chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì.

Bây giờ bọn họ đã xếp Đàm Phong vào hàng ngũ những kẻ tàn nhẫn, tuyệt đối không thể trêu chọc.

Hoàng Phủ Chương vuốt râu: “Nói như vậy thì khả năng Đàm Phong nắm giữ Kiếm Ý lại càng lớn hơn rồi!”

Mấy tên Trúc Cơ kỳ nhìn thấy dáng vẻ này của Hoàng Phủ Chương, trong lòng cũng không khỏi có chút áy náy, giá như lúc đó lấy Lưu Ảnh Thạch ra quay lại cảnh của Đàm Phong thì tốt biết mấy.

Lúc đó bọn họ cũng muốn quay, nhưng khi ấy Đàm Phong đã giết đến đỏ cả mắt, bọn họ sợ Đàm Phong quay sang đối phó với mình nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Đúng rồi, Hàn Phi Vũ của Hàn gia có lẽ hiểu rõ về Đàm Phong hơn!” Một tên tu sĩ Trúc Cơ trong số đó lên tiếng.

Hoàng Phủ Chương gật đầu: “Không sai, hắn vốn có thù oán với Đàm Phong, kết quả lúc đó hắn lại không hề ra tay, hoặc là hắn biết Đàm Phong rất mạnh, hoặc là hai người đã hóa giải ân oán.”

“Dù là trường hợp nào cũng chứng tỏ hắn hiểu rõ Đàm Phong hơn.”

“Bây giờ xem ra giống như hắn biết Đàm Phong rất mạnh, cho nên mới chủ động hóa giải ân oán hơn!”

Mấy người chìm vào im lặng, xem ra có cơ hội phải đến chỗ Hàn Phi Vũ dò la một phen mới được.

Đúng lúc này, tỳ nữ kia lại bước vào, khom người nói: “Các chủ, có tin tức của Đàm Phong rồi!”

“Ồ? Tìm thấy Đàm Phong rồi sao?” Hoàng Phủ Chương mừng rỡ.

“Không phải, là Hàn Phi Vũ đã tăng thêm một vạn rưỡi linh thạch tiền thưởng truy nã!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!