Tĩnh, một mảnh tĩnh mịch, không có một ai lên tiếng!
Đám người của các thế lực lớn khoanh tay trước ngực, muốn xem trò cười của Đàm Phong.
Dưới sự can thiệp của bọn họ, không ai dám gọi giá, hơn nữa thứ đồ chơi này đối với người không cần mà nói, mua về cũng vô dụng!
Về phần những thiên kiêu bị phế đi đan điền kia, tuy rằng trong lòng khát khao, nhưng bọn họ cũng không thể vứt bỏ cái mặt già này được. Bây giờ mà dám ở đây gọi giá, chẳng khác nào công khai tuyên bố sau này mình phải ăn nước miếng của Đàm Phong.
Đừng nói là bọn họ không bỏ được cái mặt này, cho dù bọn họ không quan tâm, thế lực đứng sau cũng không cho phép bọn họ làm ra loại chuyện mất mặt như vậy.
Bọn họ thiên về hướng sau khi ra ngoài giết chết Đàm Phong, đoạt lấy nhẫn trữ vật của hắn, đến cuối cùng thật sự không còn cách nào mới ăn cái quả Mộc Linh Quả buồn nôn này, chứ không phải là tiến hành đấu giá ở đây.
Thấy không có người lên tiếng, sắc mặt Đàm Phong cũng không tốt lắm, cứ thế này thì kế hoạch cảo sự của mình coi như thất bại, không những không có phần thưởng mà còn lỗ vốn.
Trời đất chứng giám, Đàm Phong thật sự chưa từng bỏ cái quả Mộc Linh Quả này vào trong miệng, tất cả đều là lừa người thôi.
Ánh mắt nheo lại, Đàm Phong sắc mặt phát tàn, đưa ra một quyết định.
Thấy vẫn không có người tiến hành gọi giá, không chỉ Lý Kiến Sơn cuống lên, mà ngay cả Triệu Xuân Lai ở bên cạnh cũng cuống theo.
Vốn dĩ còn tưởng rằng có thể bán được giá tốt, kết quả hiện tại rất có khả năng bị ế hàng.
Lý Kiến Sơn không thể không một lần nữa mở miệng nói: “Mười vạn linh thạch, có ai đấu giá không?”
“Hắc hắc, cứ để nó ế đi, để Đàm Phong tiểu nhi giữ lại mà chôn cùng!”
“Hắn muốn kiếm linh thạch? Vậy phải xem hắn có cái mạng đó hay không đã!”
Thấy không có người gọi giá, không ít người của các thế lực lớn nhao nhao lên tiếng giễu cợt.
Thật sự là dạo gần đây bọn họ quá nghẹn khuất, ngặt nỗi cho đến tận bây giờ vẫn không trả thù được Đàm Phong.
Thấy có thể gỡ lại một ván, không khỏi có chút đắc ý quên hình.
“Mười vạn linh thạch!”
Ngay khi Lý Kiến Sơn chuẩn bị tuyên bố đấu giá thất bại, một đạo âm thanh vang lên.
Một hòn đá làm kinh động ngàn tầng sóng, câu nói này vượt ra ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Dưới dâm uy của mấy đại thế lực, cư nhiên có người dám đấu giá? Không muốn sống nữa sao?
“Ai? Tìm chết à?”
Vô số người tìm theo hướng âm thanh nhìn sang, sau đó ngẩn ngơ.
Âm thanh rõ ràng là truyền ra từ trong phòng quý khách của Đàm Phong, hiện tại bọn họ cuối cùng cũng nhớ ra, âm thanh vừa rồi rõ ràng chính là giọng Đàm Phong.
Tất cả mọi người không khỏi ngớ người, Mộc Linh Quả này không phải là của Đàm Phong sao? Hắn tự mình tham gia đấu giá làm cái quái gì?
“Đàm Phong này bị ngốc rồi sao?”
“Hắn cảm thấy đấu giá thất bại thì mất mặt, nên tự mình mua lại à?”
“Vậy thì càng ngốc hơn.”
Lý Kiến Sơn thấy thế cũng sửng sốt, mở miệng nói: “Đàm công tử, ngài đây là...”
“Yên tâm, ta đột nhiên muốn giữ lại nên đấu giá về thôi, yên tâm phí thủ tục ta vẫn trả đủ!” Đàm Phong không quan tâm phất phất tay.
Lý Kiến Sơn nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, ở chỗ bọn họ không có quy định chủ nhân vật phẩm không được tham gia đấu giá, chỉ cần trả phí thủ tục như thường là được.
Hơn nữa bọn họ càng mong đợi tất cả mọi người đều làm như vậy, tự mình cung cấp vật phẩm, tự mình lại đấu giá về, sau đó đấu giá trường rút tiền hoa hồng.
Loại đồ ngốc như Đàm Phong này càng nhiều càng tốt.
“Mười vạn linh thạch lần thứ nhất!”
Không có người lên tiếng.
“Mười vạn linh thạch lần thứ hai!”
Vẫn không có người lên tiếng, bọn họ đều không nghĩ ra nguyên nhân Đàm Phong làm như vậy.
“Mười vạn linh thạch lần thứ ba, chúc mừng Đàm công tử đã đấu giá được cực phẩm Mộc Linh Quả!”
Nói xong liền lập tức có một thị nữ bưng Mộc Linh Quả đi về phía phòng quý khách của Đàm Phong.
Đàm Phong không có ở bên trong chờ, mà là tung người bay thẳng lên đài đấu giá.
“Đây là mười vạn linh thạch, hiện tại Mộc Linh Quả này thuộc về ta, tiền hoa hồng cụ thể sau này tính sau, hiện tại ta chỉ là một người tham gia đấu giá bình thường thôi!”
Đàm Phong vừa nói vừa ném cho Lý Kiến Sơn một cái túi trữ vật, thuận tay cầm lấy Mộc Linh Quả trong tay.
Thấy Lý Kiến Sơn gật đầu, Đàm Phong dõng dạc nói: “Đã nói đây là thứ ta dự định tự mình ăn, nhưng nghĩ đến còn có rất nhiều người cần dùng, ta mới mang ra đấu giá.”
“Kết quả lòng tốt bị coi như lòng lang dạ thú.”
“Ta nghĩ là vì tốt cho các ngươi, kết quả các ngươi cư nhiên ghét bỏ nước miếng của ta?”
Không ít người nghe Đàm Phong nói, trực tiếp trợn trắng mắt.
Biết người ta ghét bỏ nước miếng của ngươi, ngươi còn bỏ vào trong miệng ngậm?
Đến tận bây giờ còn nói năng đường hoàng như vậy, thật sự không cần mặt mũi sao?
“Nếu các ngươi không cần vậy thì thôi!” Đàm Phong nói xong giơ Mộc Linh Quả trong tay lên, một ngụm cắn xuống.
Nước quả kèm theo linh khí bắn tung tóe ra ngoài, lại bị Đàm Phong thu hồi lại, cùng với nửa miếng Mộc Linh Quả cuối cùng bị nuốt vào trong bụng.
“Oa, sướng!”
Đàm Phong quái khiếu một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ thèm thuồng chưa thỏa mãn.
“Không...”
Người phản ứng lại đầu tiên là đám người Mộ Dung Trúc bị phế đi đan điền, bọn họ không phải không cần cái Mộc Linh Quả này, mà là không muốn đấu giá dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người.
Nếu hiện tại đấu giá được, sau này đan điền khôi phục nhất định sẽ có người cười nhạo bọn họ.
Dự định của bọn họ là đợi Đàm Phong bước ra khỏi đấu giá hội sau đó sẽ tập kích, cuối cùng Mộc Linh Quả tới tay ít nhất cũng có một cái bảo đảm.
Nhưng hiện tại Đàm Phong cư nhiên trực tiếp ăn luôn, dự định của bọn họ cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Đầu óc hắn có vấn đề à?
Đan điền của hắn lại không có vấn đề, cho dù Mộc Linh Quả này là của chính hắn, hắn đấu giá như vậy cũng cần phải chi trả một phần mười phí thủ tục cho Thiên Bảo Các.
Đó là một vạn linh thạch, hắn hoàn toàn có thể không lên tiếng, đợi đấu giá thất bại, đợi đấu giá hội kết thúc, sau đó có thể không tốn một phân một hào nào lấy lại Mộc Linh Quả.
Nhưng hắn cứ khăng khăng muốn trả một vạn linh thạch phí thủ tục, chỉ để lấy lại Mộc Linh Quả sớm hơn.
Hắn làm vậy vì cái gì? Chỉ để ăn Mộc Linh Quả ngay trước mặt mọi người sao?
Không ít thiên kiêu thần sắc căng thẳng, nguy cơ đan điền không thể khôi phục một lần nữa ập tới.
Giây phút này bọn họ cảm thấy cho dù phải ăn nước miếng của Đàm Phong cũng chẳng có gì to tát cả!
Hơn nữa, cho dù Đàm Phong không ăn Mộc Linh Quả, cho dù ra tới bên ngoài cũng còn phải tranh giành với mấy đại thế lực khác nữa!
Chi bằng ở đây tiêu tốn linh thạch đấu giá cho xong.
Khi để lỡ mất cơ hội bọn họ mới hối hận, nhưng đã không thể cứu vãn.
“Đàm Phong... Ngươi làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì?” Có người quát hỏi.
Đàm Phong khó hiểu nhìn về phía người này, nhún vai: “Đã nói trước đó là định giúp người làm niềm vui, nhưng các ngươi không lĩnh tình thì ta chỉ đành tự mình ăn thôi!”
“Xong rồi, xong đời rồi!”
“Khốn kiếp!”
Mấy danh thiên kiêu sắc mặt xanh mét, lại không có cách nào, vốn định rời đi luôn, dù sao trong buổi đấu giá này đã không còn thứ bọn họ cần nữa.
Nhưng thấy Đàm Phong vẫn chưa đi, bọn họ chỉ có thể ở lại, bọn họ muốn báo thù Đàm Phong.
Bất kể là ngăn cản Đàm Phong đấu giá, hay là lát nữa giết chết Đàm Phong.
Đấu giá hội vẫn đang tiếp tục, nhưng không khí lại rất trầm muộn, chỉ có từng đạo ánh mắt muốn giết người nhìn về phía Đàm Phong.
“Buổi đấu giá lần này kết thúc, cảm ơn sự ủng hộ của chư vị!” Đến cuối cùng Lý Kiến Sơn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không ít người bắt đầu đứng dậy, định xem kịch hay.
Đúng lúc này Đàm Phong bay ra ngoài, miệng phồng lên, nói: “Khoan đã, ta còn có đồ vật muốn tiến hành đấu giá!”
Nói xong xòe lòng bàn tay ra, “Oẹ” một tiếng, đem thứ trong miệng nhổ ra lòng bàn tay.
Hẳn là một viên Mộc Linh Quả, bên trên đầy nước miếng, còn kéo sợi nữa!