Virtus's Reader

Sao Dữ Dằn Thế?

Ngũ Hoàng tử nghe thấy lời của Tứ Hoàng tử, trong lòng khẽ động.

Lắc đầu thở dài, nói: “Haiz, ta đã nhiều lần muốn trả thù hắn, nhưng ngặt nỗi hoàn toàn không tìm thấy cơ hội nha!”

Tứ Hoàng tử thấy Ngũ Hoàng tử bộ dạng này không khỏi có chút khinh thường, đường đường là Ngũ Hoàng tử, bị một tên tán tu chỉnh mà ngay cả báo thù cũng không làm được?

Quả thực nực cười, làm mất mặt hoàng thất!

“Ngũ đệ à, hôm nay ngươi không báo thù thì sau này e là không còn cơ hội đâu!”

Trong mắt Tứ Hoàng tử, kiếp nạn hôm nay của Đàm Phong là dù thế nào cũng không trốn thoát được.

Cho dù không chết cũng sẽ bị những đại thế lực này bắt lại từ từ sỉ nhục.

Về chuyện của Đàm Phong hắn cũng có nghe qua, nhưng không nhiều.

Khiến hắn ấn tượng sâu sắc nhất là truyền thuyết Đàm Phong lĩnh ngộ kiếm ý, nhưng loại truyền văn này hắn lại khịt mũi coi thường.

Khu khu tu sĩ tán tu Trúc Cơ hậu kỳ mà lĩnh ngộ được kiếm ý? Đây không phải thiên phương dạ đàm thì là cái gì?

Hắn hiện tại Kim Đan trung kỳ còn chưa chạm được tới rìa của kiếm ý.

Những kẻ thề thốt khẳng định Đàm Phong nắm giữ kiếm ý chẳng qua là mấy tên phế nhân bị phế đi đan điền mà thôi.

Mà Hàn Phi Vũ, Phùng Tử Khôn, đám người Thiên Bảo Các lại chưa từng nói Đàm Phong lĩnh ngộ kiếm ý.

Trong mắt Tứ Hoàng tử chính là bọn người Mộ Dung Trúc vì để bản thân dễ chịu sau thất bại mà nói dối thôi.

Nhưng hắn không biết là bọn người Hàn Phi Vũ sở dĩ không nói ra thật ra là cố ý.

Một là để thế nhân tưởng rằng bọn người Mộ Dung Trúc vì giữ thể diện mà nói dối.

Hai là để thế nhân xem thường Đàm Phong, để nhiều người đắc tội Đàm Phong hơn.

Về chuyện Đàm Phong lĩnh ngộ kiếm ý, bọn họ chỉ nói với thế lực đứng sau mình.

Ngũ Hoàng tử nghe thấy lời Tứ Hoàng tử, càng thêm sầu khổ.

“Haiz, xem ra mối thù này cả đời này không báo được rồi!”

Thấy Ngũ Hoàng tử bộ dạng này, Tứ Hoàng tử càng thêm khinh miệt.

Trong mắt hắn, Ngũ Hoàng tử này chính là bị truyền văn về Đàm Phong dọa cho vỡ mật rồi.

Không nhịn được mở miệng nói: “Hay là để Tứ ca gọi Đàm Phong qua đây, bảo hắn xin lỗi ngươi?”

Bàn tính của Tứ Hoàng tử gõ rất vang, trong mắt hắn mình gọi một tên tán tu qua đây chẳng phải là chuyện một câu nói sao? Ai dám từ chối?

Hơn nữa còn có thể khiến Ngũ Hoàng tử thấp hơn mình một bậc, càng có thể thể hiện phong thái làm huynh trưởng của mình.

“Cái này...” Ngũ Hoàng tử cảm kích nhìn Tứ Hoàng tử, nhưng trong lòng sớm đã nở hoa.

Theo tính cách của Đàm Phong, đừng nói là gọi hắn qua đây, mời hắn qua hắn còn chưa chắc đã qua.

Đàm Phong không qua sẽ đắc tội Tứ Hoàng tử, hai người sẽ kết thù, tuyệt diệu!

Ngũ Hoàng tử chắp tay: “Đa tạ Tứ ca, nhưng ngàn vạn lần không được để Đàm Phong biết ta ở đây, nếu không hắn nhất định sẽ không qua đâu!”

Tứ Hoàng tử gật đầu, quả thực, Đàm Phong có thù với Ngũ Hoàng tử, nếu để Đàm Phong biết Ngũ Hoàng tử ở đây thì nhất định sẽ không qua.

Nhưng bọn họ lại không biết Đàm Phong sớm đã biết Ngũ Hoàng tử ở đây rồi.

“Tứ ca hiểu, Ngũ đệ yên tâm, khẩu khí này Tứ ca nhất định trút giận thay ngươi!” Tứ Hoàng tử vỗ ngực.

Nói xong quay đầu nhìn về phía thị nữ bên cạnh, phân phó: “Nghe rõ chưa? Đi đi!”

“Rõ!” Thị nữ khom người, liền lui ra ngoài.

Ngũ Hoàng tử thấy thế càng thêm vui mừng, không phải giả vờ.

Mà là danh thị nữ vừa rồi hắn quen biết, tên là Mộc Ngữ Cầm.

Thiên phú chỉ kém một bậc so với những thiên kiêu như Hàn Phi Vũ, hiện tại đã là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.

Hơn nữa tướng mạo xinh đẹp, không kém những thiên chi kiêu nữ là bao.

Đây không phải là quan trọng nhất, quan trọng nhất là thiên phú và dung mạo đã cho nàng ta sự tự tin rất lớn.

Hơn nữa sau lưng có Tứ Hoàng tử làm chỗ dựa, làm người tương đương cao ngạo.

Gặp những người có thân phận thì còn đỡ, gặp những tu sĩ thân phận hèn mọn nàng ta cực kỳ làm khó dễ, ngạo khí mười phần.

Nghe nói có liên quan đến trải nghiệm trưởng thành của nàng ta, nhưng cụ thể Ngũ Hoàng tử cũng không hiểu rõ lắm.

Nhưng có một chuyện hắn có thể đoán được, đó là nàng ta tuyệt đối sẽ không cho Đàm Phong sắc mặt tốt, mà cái tính nóng nảy của Đàm Phong cũng vậy.

Đàm Phong yên tĩnh ở trong phòng quý khách, lặng lẽ chờ đợi linh thạch kết toán.

Cũng không kích hoạt trận pháp, hắn chính là hưởng thụ loại cảm giác người khác nhìn mình không thuận mắt nhưng lại không làm gì được mình.

Đột nhiên, cửa phòng bị người thô lỗ đẩy ra.

Cùng lúc đó một đạo âm thanh lạnh lùng mang theo vẻ cao cao tại thượng truyền tới: “Chủ tử nhà ta muốn gặp ngươi, lập tức đi theo ta!”

Đàm Phong quay đầu nhìn lại, mắt sáng lên, cư nhiên là một mỹ nữ.

Nhưng mỹ nữ trong mắt hắn cũng giống như hồng phấn khô lâu.

Táo tợn nhìn chằm chằm người tới, Đàm Phong mở miệng nói: “Mỹ nữ cô là ai vậy?”

Mộc Ngữ Cầm cảm nhận được ánh mắt của Đàm Phong, còn có ngữ khí không chút để tâm kia.

Nàng ta không khỏi giận dữ, là người của Tứ Hoàng tử, đừng nói là những tán tu này, ngay cả thiên kiêu của những đại thế lực kia cũng không dám vô lễ như Đàm Phong.

Lạnh lùng nói: “Câm miệng, còn nhìn nữa ta móc mắt ngươi ra!”

Nghe nàng ta nói vậy, Đàm Phong cũng không chiều chuộng.

Nhìn chằm chằm vào phần háng của nàng ta, mở miệng nói: “Tới ngày hả? Sao dữ dằn thế?”

Mộc Ngữ Cầm nhất thời không phản ứng kịp, cho đến khi nhìn thấy ánh mắt của Đàm Phong nàng ta mới hiểu ý của hắn.

Trực tiếp tức nổ phổi, cư nhiên vô sỉ như vậy?

“Ngươi tìm chết!” Nàng ta nhìn Đàm Phong nghiến răng nghiến lợi nói, khí tức quanh thân chấn động.

Nếu không phải ở trong Thiên Bảo Các nàng ta nhất định phải dạy cho Đàm Phong một bài học.

Còn nói Đàm Phong rất mạnh? Nàng ta cho rằng đó là lấy sai đồn sai!

Mình cùng hắn đồng cảnh giới, cho dù không địch lại cũng không đến mức dễ dàng bại trận.

Còn về lời đồn Đàm Phong lĩnh ngộ kiếm ý? Nàng ta càng không tin.

Đàm Phong thấy nàng ta như vậy, cũng không cảm thấy kỳ quái.

Dù sao con người rất khó có tự tri chi minh, luôn có một loại lòng tin mù quáng.

Giống như trước khi xuyên không, khối người cảm thấy nếu mình học hành tử tế có thể thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu nào đó.

Khối người cảm thấy mình ra đời nhất định có thể kiếm được bao nhiêu tiền.

Khối tác giả cảm thấy mình viết sách nhất định có thể nổi tiếng.

Kết quả khi mọi chuyện đã ngã ngũ mới phát hiện lòng tin của mình nực cười đến nhường nào.

Còn về việc để người khác tin mình lĩnh ngộ kiếm ý?

Vậy thì giống như có người nói với bạn, một học sinh tiểu học đã nắm vững kiến thức đại học vậy, bạn có tin không?

Mộc Ngữ Cầm không biết suy nghĩ trong lòng Đàm Phong, nàng ta cảm thấy Đàm Phong sở dĩ không sợ mình chính là vì hắn không biết người đứng sau mình là ai.

Quả nhiên là tán tu kiến thức nông cạn.

Nàng ta cố nén nộ hỏa, mở miệng nói: “Tứ Hoàng tử muốn gặp ngươi, đây là phúc khí của ngươi, mau đi theo ta!”

Tứ Hoàng tử? Trong lòng Đàm Phong bừng tỉnh, vừa rồi ở cùng Ngũ Hoàng tử phỏng chừng chính là Tứ Hoàng tử rồi nhỉ?

Hắn tìm ta làm gì?

Thấy biểu cảm của Đàm Phong, Mộc Ngữ Cầm tưởng Đàm Phong bị danh tiếng của Tứ Hoàng tử dọa sợ.

Không khỏi một lần nữa ngẩng cao đầu, giống như một con thiên nga trắng kiêu ngạo.

Quát: “Còn không mau mau đi theo ta, chậm trễ ngươi gánh tội không nổi đâu!”

“Không đi!” Đàm Phong lắc đầu.

Đi làm gì? Thêm chuyện sao? Linh thạch tới tay mình liền có thể kích hoạt trận pháp, sau đó lợi dụng trận pháp che mắt, tự sát trốn đi rồi.

Đi tới bên kia làm sao tự sát?

Hơn nữa, hắn bảo mình đi, mình liền đi, mình không cần mặt mũi sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!