Thị nữ cung kính nhận lấy hai vật, cẩn thận từng li từng tí thu vào trong nhẫn trữ vật.
“Công tử xin yên tâm, nô tỳ nhất định làm được!”
Đàm Phong gật đầu: “Vất vả cho cô rồi, không có việc gì thì mau mang qua đó đi!”
“Rõ!”
Nhìn thị nữ bước ra khỏi phòng, trận pháp một lần nữa bao phủ cửa phòng lại.
Sở dĩ tin tưởng danh thị nữ này là có nguyên nhân, bởi vì hơn bốn mươi vạn linh thạch đều có thể giao cho nàng ta mang tới, tuy rằng là ở nội bộ Thiên Bảo Các, nhưng cũng có thể nói rõ người này nhận được sự tín nhiệm của Thiên Bảo Các.
Còn về việc nàng ta có lẽ không cùng một phe phái với Triệu Xuân Lai?
Cuối cùng ngọc giản và Lưu Ảnh Thạch sẽ được đưa tới chỗ những người khác của Thiên Bảo Các?
Không sao cả, kết quả đều như nhau, người của Thiên Bảo Các sẽ không bỏ qua cơ hội đả kích Tụ Bảo Lâu đâu.
Thậm chí lùi một vạn bước mà nói, tình huống tồi tệ nhất xảy ra, Thiên Bảo Các và Tụ Bảo Lâu cấu kết với nhau, hóa thù thành bạn.
Vậy đối với người khác mà nói là tình huống tồi tệ nhất, nhưng đối với Đàm Phong mà nói lại là kết cục tốt nhất.
“Hắc hắc, Tào Lệ Phong, đây chỉ là món khai vị thôi, sau này có thứ cho ngươi chịu đựng, còn có Tụ Bảo Lâu nữa!”
Muốn nói thế giới này người thực sự có thù với hắn có lẽ chỉ có Hồng gia cùng với Tụ Bảo Lâu.
Cho dù Xích Dương Tông cũng không tính là thù hận gì lớn.
Mà giống như Vũ Kiếm Tông, Tô gia những thứ này, Đàm Phong đối với bọn họ căn bản không nói tới thù hận.
Bởi vì từ đầu đến cuối đều là mình chiếm tiện nghi.
Nhưng Tụ Bảo Lâu không giống, mình cùng bọn họ hòa hòa khí khí làm ăn, mình không hề đắc tội bọn họ.
Nhưng bọn họ hết lần này tới lần khác nhiều lần phái người định giết mình, làm ăn cướp giết đồ của khách hàng không nói, bị khách hàng phản sát còn biến bản gia lệ phái ra người càng mạnh mẽ hơn tới.
Từ đầu đến cuối Tụ Bảo Lâu không có một câu xin lỗi, vẫn cao cao tại thượng như cũ.
Nếu không phải Đàm Phong thực lực mạnh mẽ, hơn nữa có hệ thống, mình sớm đã chết rồi.
Cùng các thế lực khác làm địch có thể nói phần lớn nguyên nhân là vì cảo sự để nhận được phần thưởng của hệ thống.
Nhưng cùng Tụ Bảo Lâu làm địch, cho dù không có phần thưởng Đàm Phong cũng sẽ làm.
Đánh sập Tụ Bảo Lâu là mục tiêu chính hiện tại của Đàm Phong.
Mà lúc này bên ngoài đấu giá hội đã tụ tập không ít người.
Xem náo nhiệt có, chờ Đàm Phong ra ngoài liền động thủ cũng có.
Mã Kinh Hồng nhìn cửa đấu giá hội ánh mắt đầy vẻ oán độc.
Hắn không nhịn được có chút mong đợi, bởi vì lát nữa liền có thể báo thù rồi.
“Đàm Phong vẫn chưa ra sao?”
Từ xa Mã Bảo Quách bay tới, mở miệng hỏi.
Ông ta vừa vặn ở trong Lưu Vân Thành, biết chuyện này nên tiện đường qua xem thử.
Cũng là để dự phòng vạn nhất, dù sao tên Đàm Phong này giống như một con chạch vậy, bao nhiêu lần đều không tóm được hắn.
“Vẫn chưa ạ!” Mã Kinh Hồng cung kính mở miệng nói.
“Hừ, lão phu vào xem thử!”
Nói xong liền đi vào bên trong.
Vừa mới bước vào trong đấu giá hội, giọng nói của ông ta liền truyền khắp toàn bộ đấu giá trường nhỏ này.
“Đàm Phong ở đâu? Vô tri tiểu nhi hôm nay ngươi chắp cánh khó thoát!”
Sự xuất hiện của ông ta thu hút sự kinh ngạc của không ít người, dù sao tu sĩ Nguyên Anh cư nhiên vì một tên tán tu Trúc Cơ nhỏ bé mà đích thân tới hiện trường.
“Cư nhiên là Mã Bảo Quách của Mã gia, nghe nói một tay tiên pháp xuất thần nhập hóa!”
“Tên Đàm Phong này cho dù hôm nay chết cũng coi như là một nhân vật rồi, cư nhiên có thể khiến tu sĩ Nguyên Anh ra tay.”
Tất nhiên Mã Bảo Quách cũng không dám động thủ ở chỗ này, nhưng kêu gào vài câu ông ta vẫn dám.
Đợi mấy người Mã gia lưu lại đây chỉ điểm cho ông ta phòng quý khách của Đàm Phong, ông ta liền đem ánh mắt giết người nhìn về phía chỗ của Đàm Phong.
Sát ý trong mắt không hề che giấu, dù sao tên Đàm Phong này đã giết mấy người Mã gia, còn phế đi đan điền của Mã Kinh Hồng.
Mối thù này không báo, thiên hạ người ta nhìn Mã gia thế nào?
Tuy nhiên hiện tại ông ta cũng chỉ dám nói mồm thôi, cộng thêm nhìn xem mà thôi.
Ông ta thậm chí không dám đem thần thức cưỡng ép quét vào trong phòng quý khách.
Một là ông ta chưa chắc đã quét vào được, hai là cũng sẽ vì vậy mà đắc tội Thiên Bảo Các.
Đàm Phong nghe lời bàn tán của mọi người, cũng đã hiểu rõ thân phận của Mã Kinh Hồng.
“Xem ra mộ tổ Mã gia các ngươi là thực sự không định giữ nữa rồi?”
Tuy nhiên hắn tạm thời không rảnh, cần phải bàn bạc kỹ hơn.
Quan sát một vòng, cảm thấy không có sơ hở gì sau đó, Đàm Phong tay trái kiếm chỉ toát ra kiếm khí dài vài tấc, không hề do dự liền đâm vào mi tâm.
Trong tình huống hắn hoàn toàn từ bỏ phòng ngự, cho dù nhục thân sau khi tu luyện Phệ Kiếm Luyện Thể Quyết càng thêm mạnh mẽ, nhưng vẫn không ngăn được kiếm khí này.
Kiếm khí xuyên đầu mà qua, cả người mất đi sinh cơ, sau đó hóa thành bạch quang biến mất không thấy gì nữa, pháp y mặc trên người cũng theo đó biến mất không thấy gì nữa.
Mà vì có trận pháp che chắn, sự biến mất của hắn không có bất cứ ai phát giác, vẫn cứ tưởng hắn vẫn ở bên trong.
Mã Bảo Quách thấy Đàm Phong không lên tiếng càng thêm tức giận vì bị hắn phớt lờ, nhưng ông ta dù sao cũng là tu sĩ Nguyên Anh, tự nhiên không thể giống như người thường mắng chửi ngoài đường.
Thấy Đàm Phong không nói lời nào, ông ta cũng tìm một chỗ ngồi xuống.
Không ít người đều âm thầm mong đợi chuyện xảy ra sau đó, dù sao Thiên Bảo đấu giá hội kết thúc sau đó liền sẽ đóng cửa đấu giá trường, tên Đàm Phong này cũng không thể mãi làm một con rùa rụt cổ.
Lý Kiến Sơn một lần nữa mở miệng nói: “Chư vị, đấu giá hội đã kết thúc, lát nữa liền sẽ đóng cửa đấu giá trường, hoan nghênh chư vị lần sau quang lâm!”
Linh thạch đã toàn bộ kết toán xong xuôi, ý tứ trong lời nói của Lý Kiến Sơn chính là tiễn khách rồi.
Không có ai rời đi, tất cả mọi người đều chằm chằm vào hướng phòng quý khách của Đàm Phong.
Lý Kiến Sơn không khỏi có chút khó xử, mang theo vẻ khó khăn nhìn về phía phòng quý khách của Đàm Phong.
Ông ta không tiện nói thẳng, bởi vì như vậy sẽ đắc tội Đàm Phong, chỉ có thể hy vọng Đàm Phong có thể hiểu ý của ông ta.
Mà lúc này Triệu Xuân Lai đang ở trong một gian trà thất nào đó cùng danh chấp sự trưởng lão kia thong thả uống trà.
Một Kim Đan cùng một Nguyên Anh uống trà nói ra rất nhiều người có lẽ không tin, dù sao giữa đôi bên thực lực chênh lệch huyền thù.
Nhưng ở Thiên Bảo Các cũng không tính là quá hiếm lạ, ở đây người biết làm ăn địa vị cũng không thấp.
Tất nhiên dù vậy Triệu Xuân Lai vẫn thấp hơn danh chấp sự trưởng lão này nửa cái đầu.
“Ngươi liền không lo lắng cho tên Đàm Phong kia sao?”
Triệu Xuân Lai lắc đầu, hai tay cầm ấm rót cho chấp sự trưởng lão một chén trà, nói: “Hắn cũng chỉ là khách hàng của ta thôi, lại không phải cha ta, hơn nữa ta cũng không cảm thấy hắn liền hoàn toàn không có cơ hội!”
“Hừ, xem ra ngươi đối với hắn rất có lòng tin nha!”
Triệu Xuân Lai còn muốn nói thêm, danh thị nữ kia gõ cửa phòng liền đẩy nửa cánh cửa phòng đi vào.
Triệu Xuân Lai không quay đầu lại, bởi vì ông ta không phải quản lý đấu giá hội, cho rằng nữ tử này không phải tìm mình.
“Triệu quản sự, đây là tên Đàm công tử kia nhờ nô tỳ mang tới cho ngài ạ!”
Nói xong liền từ trong nhẫn trữ vật đem viên Lưu Ảnh Thạch cùng ngọc giản kia giao cho Triệu Xuân Lai.
Triệu Xuân Lai ngẩn ra, không ngờ cư nhiên là tìm mình?
Không nghĩ nhiều liền nhận lấy, thần thức đầu tiên quét vào trong ngọc giản.
Rất nhanh ông ta liền đầu óc mơ hồ, trong ngọc giản là một số lời dặn dò Đàm Phong để lại, chỉ xem ngọc giản ông ta có rất nhiều thứ không thể hiểu được.
Không nghĩ nhiều ông ta đem thần thức quét vào trong Lưu Ảnh Thạch.
“Ha ha ha!”
Một lát sau Triệu Xuân Lai liền cười to thành tiếng: “Tốt lắm, xem lần này Tụ Bảo Lâu chết thế nào, lần này lại dính một thân hôi thối nha!”
Trong mắt đầy vẻ kinh hỷ.