“Nào, Vân huynh mời ngồi!”
Trong một tòa đình viện u tĩnh, Ngũ Hoàng tử chào hỏi Vân Lệ đang đi tới.
Cùng lúc đó Hàn Phi Vũ còn có Phùng Tử Khôn cũng ở một bên, gật đầu với Vân Lệ.
Vân Lệ vẻ mặt câu nệ ngồi xuống, nghiêm chỉnh ngay ngắn.
Ngay hôm nay hắn đột nhiên nhận được lời mời của Ngũ Hoàng tử, mặc dù không biết là nguyên nhân gì, nhưng lời của Ngũ Hoàng tử hắn cũng không thể không nghe.
Thế là cũng tới, vừa đến nơi này mới phát hiện người ở đây đều không phải người thường a!
Chưa nói đến thân phận của những người này, chỉ riêng tu vi Kim Đan kỳ của bọn họ cũng không phải mình có thể đắc tội!
“Vân huynh không cần câu nệ, hôm nay chỉ là tụ tập một chút, muốn ăn gì cứ tùy ý!”
Hàn Phi Vũ mỉm cười nói với Vân Lệ.
Còn Phùng Tử Khôn không nói gì, nhưng cũng không biểu hiện ra sự chán ghét đối với Vân Lệ.
Ngược lại mấy người đối với Vân Lệ còn có chút cảm kích, dù sao nếu không phải do Vân Lệ, bọn họ cũng sẽ không biết Đàm Tứ Phong khó dây vào đến mức nào.
Nhìn Tứ Hoàng tử, Tào Lệ Phong hiện tại xem!
Ồ, thảm nhất vẫn là Hứa Uyên!
Nếu bọn họ lúc đầu không kịp thời dừng tay, hiện tại không biết thảm đến mức nào rồi!
“Đa tạ chư vị, tại hạ cảm thấy vẫn là đứng thì hơn, ta tài đức gì mà ngồi cùng chư vị?”
Vân Lệ vẻ mặt thấp thỏm, liền muốn đứng dậy, dù sao đây chính là Kim Đan a, cùng một cảnh giới với lão tổ tông môn mình rồi!
“Bảo ngươi ngồi thì ngươi cứ ngồi, bổn cung đã gọi ngươi đến thì sẽ không để ý!”
Ngũ Hoàng tử phất phất tay, nghiêm mặt nói.
“Đa tạ Ngũ Hoàng tử, đa tạ chư vị!” Vân Lệ vội vàng chắp tay, vẻ mặt đầy cảm kích.
Bất quá cho dù như vậy hắn gần như không động đũa, chỉ thỉnh thoảng uống một ly.
Đám người Ngũ Hoàng tử thấy vậy cũng không khuyên hắn nhiều, dù sao ngồi cùng bàn với bọn họ, áp lực cũng rất lớn.
Không bao lâu liền rượu qua ba tuần, Vân Lệ không biết là đã quen, hay là uống nhiều thêm hai ly, ngược lại không còn căng thẳng như trước.
Cuối cùng vẫn là Ngũ Hoàng tử mở miệng trước: “Nói chứ, các ngươi nghe nói chuyện Đàm Phong quỷ nhập tràng chưa?”
Hàn Phi Vũ gật đầu: “Tự nhiên nghe nói rồi, bên ngoài đều khịt mũi coi thường, nhưng chúng ta cũng không phải hoàn toàn không biết gì.”
Phùng Tử Khôn cũng gật đầu: “Đúng vậy, Đàm Tứ Phong sau khi chết hóa thành lệ quỷ tự nhiên là chuyện nghìn lẻ một đêm, nhưng người khác không biết, chúng ta lại biết, dù sao cũng có tiền án, nói không chừng chính là Đàm Ngũ Phong thì sao?”
Về chuyện Đàm gia huynh đệ, chết một cái lại tới một cái bọn họ tự nhiên biết, hơn nữa một cái so với một cái càng mạnh hơn, căn cứ tin tức bọn họ nhận được sau này, Hứa Uyên cư nhiên ngay cả một chưởng của đối phương cũng không đỡ nổi, đối phương ngay cả kiếm cũng không dùng.
Phải biết Hứa Uyên chính là tu vi Kim Đan trung kỳ, chẳng lẽ Đàm Ngũ Phong này đã Kim Đan rồi?
Nói như vậy thiên phú của Đàm Ngũ Phong này cũng quá mạnh rồi chứ?
Vân Lệ không nói gì, hắn có thể nhận rõ địa vị của mình, loại thời điểm này không phải tùy tiện là có thể xen mồm vào.
Ngược lại Ngũ Hoàng tử quay đầu nhìn về phía hắn: “Vân huynh, không biết ngươi có kiến giải gì?”
“Cái này...” Vân Lệ lắc đầu, cười khổ nói: “Tại hạ kiến thức nông cạn, đâu ra kiến giải gì?”
Mặc dù Vân Lệ không nói, nhưng Ngũ Hoàng tử cũng vì vậy càng thêm thưởng thức Vân Lệ.
Thứ nhất hắn cảm kích Vân Lệ, nếu không phải Vân Lệ hiện tại mình không biết bị Đàm Phong hố thành cái dạng gì, hơn nữa Tứ Hoàng tử bị Đàm Phong hố cũng có nguyên nhân của Vân Lệ, nếu không phải Vân Lệ thì tao ngộ của Tứ Hoàng tử có thể chính là tao ngộ của mình, đến lúc đó mình cũng không biết làm thế nào, đâu có được như bây giờ xem trò cười của Tứ Hoàng tử vui vẻ như vậy?
Thứ hai cũng là Vân Lệ này biết tiến biết lui, biết chừng mực, phát hiện không đắc tội nổi Đàm gia huynh đệ lập tức liền dừng tay, đến chỗ này cũng không khoác lác, theo kinh nghiệm của Ngũ Hoàng tử, rất nhiều tán tu hoặc tu sĩ không có bối cảnh có cơ hội như vậy đã sớm khoe khoang một phen kiến thức của mình, kỳ vọng có thể gây sự chú ý của bọn họ, đâu có giống như Vân Lệ khiêm tốn như vậy?
“Cứ nói đi, hôm nay chỉ là mấy người chúng ta tụ tập thôi, tùy tiện tán gẫu, nói sai cũng sẽ không trách ngươi!”
Không biết là uống nhiều, hay là lời của Ngũ Hoàng tử cho Vân Lệ dũng khí.
Hắn cân nhắc một lát, lại hỏi ngược lại: “Chư vị cảm thấy Đàm gia mấy huynh đệ ngốc không?”
“Người khác bổn cung không biết, nhưng Đàm Tứ Phong tuyệt đối không ngốc, hơn nữa rất tinh minh, mặc dù chúng ta bình thường trêu chọc hắn đầu óc có vấn đề, nhưng đó chỉ là trêu chọc mà thôi, ai coi hắn là kẻ ngốc, kẻ đó mới là kẻ ngốc lớn nhất!”
Ngũ Hoàng tử không biết Vân Lệ nói lời này có ý gì, nhưng nhớ lại những việc làm của Đàm Tứ Phong, đó quả thực chính là tinh như khỉ, bao nhiêu người bị hắn hố thảm rồi?
Hàn Phi Vũ cũng gật đầu: “Đàm gia huynh đệ chỉ là mạch não không quá bình thường mà thôi, nhưng xác thực không ngốc!”
“Không sai!” Ngay cả Phùng Tử Khôn cũng không phản bác.
“Vậy vấn đề đến rồi!” Vân Lệ nhìn về phía mấy người: “Đã bọn họ không ngốc, tại sao mấy người bọn họ đều chết qua loa như vậy?”
“Đàm Đại Phong khoan hãy nói, Đàm Nhị Phong biết rõ phải chết, còn muốn đi đến tổ mộ Hồng gia gây sự? Cuối cùng đâm chết tại chỗ, mỹ danh nói là báo thù cho đại ca!”
“Còn về Đàm Tam Phong càng là, cư nhiên bị người ta khẩu tru bút phạt liền tự bạo? Mỹ danh nói là hắn là người thành tín, muốn lấy cái chết để chứng minh, chư vị cảm thấy Đàm gia huynh đệ có loại phẩm chất này không? Đây không phải chuyện cười sao?”
Mấy người Ngũ Hoàng tử mày nhíu chặt, thầm gật đầu.
“Cuối cùng chính là Đàm Tứ Phong, cũng là ly kỳ, hắn cư nhiên vì hai ba thanh Trung phẩm linh kiếm liền đi Tụ Bảo Lâu gây sự, theo ta được biết bản thân hắn liền có mấy chục vạn linh thạch, cần phải mạo hiểm như vậy?”
Ực một tiếng, Vân Lệ một hơi uống cạn rượu trong ly để nhuận họng, tiếp tục nói:
“Cuối cùng phương hướng hắn chạy trốn vừa vặn là sản nghiệp của Mã gia, trong đó vừa vặn có Nguyên Anh tọa trấn, cuối cùng trong tay hắn vừa vặn có quan tài của Mã gia lão tổ, chư vị không cảm thấy quá trùng hợp sao? Tất cả những thứ này cứ như là đã được thiết kế sẵn vậy!”
“Cuối cùng cư nhiên không làm bao nhiêu giãy dụa liền tự bạo rồi!”
“Chư vị hẳn là biết, dựa vào thiên phú của hắn, người Mã gia chưa chắc sẽ giết hắn, khả năng lớn hơn là thu nạp hắn vào Mã gia!”
Mấy người Ngũ Hoàng tử không nói gì, đều rơi vào trầm tư.
Trước đây chuyện của Nhị Phong, Tam Phong bọn họ chưa thấy qua, mặc dù nghe nói nhưng cảm xúc không sâu, cũng không suy nghĩ sâu xa.
Nhưng hiện nay nghe Vân Lệ nói về Đàm Tứ Phong như vậy, bọn họ cũng cảm giác được sự kỳ lạ trong đó.
Dựa vào trí tuệ của Đàm gia huynh đệ, thực sự là giải thích không thông tại sao bọn họ nhiều lần rơi vào nguy cơ hẳn phải chết?
Ngũ Hoàng tử ánh mắt có chút mờ mịt: “Nhưng như vậy đối với Đàm Tứ Phong có chỗ tốt gì? Hắn đều chết rồi a!”
“Nếu hắn chưa chết thì sao?” Vân Lệ hỏi ngược lại, ánh mắt sáng rực.
“Không thể nào!”
“Tuyệt không có khả năng này!”
“Đàm Tứ Phong tuyệt đối đã chết!”
Ba người Ngũ Hoàng tử lập tức phản bác.
Trong đó Ngũ Hoàng tử mở miệng nói: “Lúc đó bổn cung ngay tại hiện trường, tận mắt nhìn thấy Đàm Tứ Phong tự bạo bỏ mình, cho dù hắn lừa được bổn cung, hắn làm sao lừa được một đám Nguyên Anh?”
“Tại hạ không biết trên đời có bảo vật gì!” Vân Lệ do dự một lát mở miệng nói: “Có hay không một loại khả năng, Đàm Phong phục sinh rồi? Từ đầu đến cuối đều là Đàm Phong, không có Nhị Phong Tam Phong, Tứ Phong gì cả!”
“Cũng chỉ có như thế, mới có thể giải thích hoàn hảo tất cả những chuyện này!”
Ngoài ra, Vân Lệ thật sự nghĩ không ra khả năng khác!
Chẳng lẽ thật sự là Đàm Phong một nhà sinh năm? Một cái so với một cái yêu nghiệt?