Tiêu Huyền Diệp cảm thấy rất mông lung, nghe giọng nói của Đàm Phong trong Truyền Âm Ngọc Phù hắn không hiểu ra sao cả.
Cái gì Động Yêu, cái gì Âu-vờ là cái quỷ gì?
Bất quá hắn ngược lại đại khái nghe hiểu một chút, trả lời: “Động Yêu nghe rõ, tổng bộ mời nói!”
“Gặp mặt nói chuyện chi tiết!”
Một lát sau, trong một tửu lâu hai người ngồi đối diện nhau.
“Chưởng quầy, phải bắt đầu làm việc rồi sao?” Tiêu Huyền Diệp vẻ mặt hưng phấn, hắn tương đối có giác ngộ, vừa đến giờ làm việc liền gọi Đàm Phong là chưởng quầy.
“Đúng vậy!” Đàm Phong gật đầu: “Bất quá có chuyện phải đi làm trước đã!”
“Chưởng quầy cứ phân phó!”
“Chúng ta phải tìm được Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa đang ở đâu trước!”
“Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa?” Tiêu Huyền Diệp cũng không biết người này là ai.
“Chính là cha của Lệnh Hồ Thanh Dương.” Đàm Phong tức giận mở miệng nói, đây là tố chất nghề nghiệp gì vậy? Người nổi tiếng như vậy cũng không biết?
“Lệnh Hồ Thanh Dương?” Tiêu Huyền Diệp càng mông lung hơn, dựa vào năng lực của hắn tìm một người ở Lưu Vân Đế Quốc ngược lại rất đơn giản, nhưng hắn thật sự chưa từng nghe nói hai người này là ai, cũng không biết Đàm Phong tìm Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa làm chi!
“Vãi chưởng!” Đàm Phong cạn lời rồi, cái này cũng không biết?
“Ngươi rốt cuộc có phải người bản địa Lưu Vân Đế Quốc hay không?”
Ta đương nhiên không phải người bản địa rồi!
Ta nếu là người bản địa thì còn nói làm gì?
Bất quá Tiêu Huyền Diệp cũng biết Đàm Phong có chút thất vọng rồi, sau đó cam đoan nói: “Có gấp không a? Không gấp thì cho ta hai ngày thời gian, ta nhất định giải quyết!”
Nho nhỏ Nguyên Anh tu sĩ, hắn nếu thật muốn tìm người, bấm ngón tay tính toán là được rồi.
Nhưng nhanh quá sẽ bị hoài nghi.
“Thời gian ngược lại không gấp, mười ngày nửa tháng cũng không sao!” Đàm Phong không quan trọng lắc đầu, thật muốn để chính hắn đi tìm người, còn không biết phải tìm tới khi nào, nếu vẫn không tìm được thì chỉ có thể đổi một kế hoạch khác.
Bất quá có một Lão Tiêu Nguyên Anh hậu kỳ, dựa vào cảnh giới này của hắn hẳn là quen biết không ít người, tìm một Nguyên Anh hẳn là không khó.
“Chưởng quầy cứ yên tâm, nhất định làm được!” Tiêu Huyền Diệp cười híp mắt nói.
“Tốt, vất vả cho Nhị đương gia rồi, ta kính lễ với ngươi a, salute!”
“Tử lộ (đường chết)?” Tiêu Huyền Diệp càng ngày càng cảm thấy não Đàm Phong có vấn đề, ngày ngày nói những lời không đâu vào đâu, lung tung rối loạn!
Hai người thương thảo xong xuôi liền chia nhau hành động, Tiêu Huyền Diệp lén lút đi nghe ngóng thân phận của Lệnh Hồ Thanh Dương và Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.
Đợi đến khi nghe ngóng xong xuôi hắn mới hiểu được, hóa ra Lệnh Hồ Thanh Dương chính là thiên kiêu Lệnh Hồ gia trong lời đồn bị Tào Lệ Phong giết chết.
Cũng không biết hắn dùng phương pháp gì, dù sao ngày hôm sau hắn liền sử dụng Truyền Âm Ngọc Phù liên hệ Đàm Phong, đem vị trí của Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa báo cho Đàm Phong.
“Tốt, Nhị đương gia làm rất đẹp!”
Đàm Phong bật cười, không ngờ Lão Tiêu này cư nhiên nhanh như vậy liền tìm được người rồi, nếu đổi lại mình đi tìm ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng, nếu không tìm được thì chỉ có thể từ từ đợi, hoặc là đổi một kế hoạch.
“Chưởng quầy, tiếp theo làm thế nào?”
“Tiếp theo ta muốn tìm Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa bàn chút chuyện!”
“Vậy ta đi cùng ngươi?”
“Không cần, ngươi còn có một chuyện khác phải làm!” Ngữ khí của Đàm Phong rất nghiêm túc: “Lão Tiêu, ngươi phải nghĩ cho kỹ, chuyện này ngươi nếu làm, ngươi sẽ đắc tội Lệnh Hồ gia đấy!”
Đắc tội Lệnh Hồ gia? Tiêu Huyền Diệp không thèm để ý!
“Ngươi yên tâm đi, cùng lắm thì ta rời khỏi Lưu Vân Đế Quốc, chẳng lẽ bọn họ còn có thể truy sát tới?”
“Được rồi!” Đàm Phong không khuyên nữa, mà là nói: “Ngươi có bảo bối gì muốn không? Ví dụ như đan dược a, linh thạch a, công pháp a, thiên tài địa bảo a! Ta lần này tìm Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa làm một vụ giao dịch, ngươi có gì muốn, ta xem có thể kiếm cho ngươi một ít hay không!”
Tiêu Huyền Diệp thầm gật đầu, bất quá hắn lại không có bất kỳ thứ gì muốn, từ chối nói: “Ta thì thôi, không có gì muốn, chưởng quầy ngươi xem ngươi có gì cần dùng đến, ngươi lấy về tự mình dùng là được!”
Trong lòng hắn không khỏi có chút tò mò, chẳng lẽ tiểu tử này muốn đi gõ lừa đảo tống tiền Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa?
Lần này đến lượt Đàm Phong không biết làm thế nào cho phải, dù sao chính hắn cũng không có gì muốn.
“Được rồi, nhiệm vụ hiện tại của ngươi là đi theo bên cạnh Tào Triệu Hưng, không cần theo quá gần, chờ đợi chỉ lệnh tiếp theo của ta là được!”
“Được!” Tiêu Huyền Diệp mặc dù không biết Đàm Phong muốn làm gì, nhưng vẫn đáp ứng xuống.
Thần thức dò ra, phát hiện Tào Triệu Hưng đang ở phía sau Tụ Bảo Lâu, Tiêu Huyền Diệp không có đánh rắn động cỏ.
Đàm Phong ngắt kết nối xong liền đi về phía vị trí của Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa tự nhiên không ở trong Lưu Vân Thành.
May mắn cũng không phải rất xa, Đàm Phong ra khỏi thành cũng không cần ngồi phi thuyền, liền bay về một hướng.
Nửa ngày sau, màn đêm buông xuống, trăng đen gió lớn.
Trong rừng già, gió nhẹ thổi qua cây cối xào xạc.
Một bóng người lăng không mà đứng, thình lình chính là Đàm Phong đã khôi phục nguyên mạo.
Một thân bạch y, gió nhẹ thổi bay vạt áo.
Lúc này một bóng người từ chân trời cực tốc bay tới, hóa thành một nam tử trung niên.
Nam tử trung niên tướng mạo xuất chúng, có thể nhìn ra lúc còn trẻ nhất định cũng là một mỹ nam tử.
Bất quá lúc này sắc mặt hắn âm trầm, bởi vì hai đứa con trai của hắn đều chết rồi.
Người tới thình lình chính là Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.
“Ngươi chính là Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa?” Đàm Phong nhìn đối phương, không chút sợ hãi!
“Ngươi là... Đàm Phong?”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa kinh ngạc thốt lên, vừa rồi hắn ở trong trang viên của mình, hạ nhân mang đến một tờ giấy, trên giấy viết có manh mối hung thủ sát hại Thanh Dương, hắn không dám chậm trễ liền tới.
Để đề phòng có âm mưu, hắn dọc đường đều cẩn thận từng li từng tí, bất quá may mắn nơi này rất gần trang viên của mình, cho dù có mai phục, chỉ cần hắn trở lại trang viên là có thể lợi dụng trận pháp đối địch.
Trước khi đến hắn còn tò mò đối phương là ai, kết quả lại hoàn toàn ngoài dự liệu, cư nhiên là Đàm Phong? Đàm Phong không phải đã chết rồi sao?
Đàm Phong làm ra nhiều chuyện như vậy, hắn tự nhiên sớm đã biết tướng mạo của Đàm Phong.
“Ta cũng không phải Đàm Phong, ta là Đàm Ngũ Phong!”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa không có hứng thú tìm hiểu chuyện mấy huynh đệ bọn họ, cấp thiết mở miệng nói: “Ngươi nói ngươi có manh mối hung thủ sát hại Thanh Dương?”
Lúc này trong lòng hắn không khỏi có vài phần mong đợi, bởi vì lần trước khối Lưu Ảnh Thạch kia chính là Đàm Phong lấy ra, người này là huynh đệ của Đàm Phong nói không chừng biết chút gì đó.
“Không sai, Tứ ca ta trước đó lúc chưa chết sợ đắc tội Tụ Bảo Lâu, cho nên không dám công bố, nhưng trước khi chết hắn nói cho ta biết, nếu hắn bị Tụ Bảo Lâu hại chết thì bảo ta đem hung thủ giết chết Lệnh Hồ Thanh Dương và Lệnh Hồ Thanh Liệt công bố ra ngoài, trước đó ta đang bế quan, cho nên kéo dài tới bây giờ!”
Lời của Đàm Phong mặc dù bình thản, nhưng lọt vào tai Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa lại như sét đánh ngang tai.
“Ngươi nói cái gì?” Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa hai mắt đỏ ngầu: “Thanh Dương và Thanh Liệt đều là do cùng một người giết?”
Trước đây hắn còn lừa mình dối người, cho rằng Lệnh Hồ Thanh Liệt và Lệnh Hồ Thanh Dương là bị trận pháp giết chết, nếu là như vậy hắn ngược lại có thể chấp nhận, dù sao muốn báo thù cũng không làm được.
Nhưng hiện nay xem ra hai người đều bị cùng một người hại chết, chuyện này bảo hắn làm sao có thể chấp nhận?
“Có phải là Tào Lệ Phong không? Có phải là Tào Lệ Phong tên tiểu nhân kia không?”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa gầm thét, bởi vì khả năng là Tào Lệ Phong cao nhất.