Hai người sau khi chia tay, Đàm Phong liền ra khỏi thành tìm một nơi tu luyện, dù sao thế giới này thực lực là số một, có thực lực mới có thể cảo sự tốt hơn.
Về phần Tiêu Huyền Diệp thì tiếp tục ở lại Lưu Vân Thành nghe ngóng tin tức thu thập tình báo.
Nhưng trước đó Tiêu Huyền Diệp còn có một chuyện muốn làm.
“Vân sư huynh, sư đệ ta tới được một tháng rồi, huynh cũng không dẫn ta đi chơi!” Ngô sư đệ một mặt sống không còn gì luyến tiếc.
“Ngươi muốn đi thì ngươi đi, đều Trúc Cơ rồi còn suốt ngày nghĩ đến chuyện này!” Vân Lệ không vui nói.
“Hừ, huynh ít ra vẻ đi, huynh bắt được dây của Ngũ hoàng tử, thường xuyên ra ngoài tụ hội uống rượu gì đó, làm chuyện xấu cũng không ai biết, đáng thương sư đệ ta ở đây bị sư tỷ nhìn chằm chằm, chuyện gì cũng không làm được!”
“Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, đi thanh lâu còn phải sư huynh dẫn ngươi đi? Trước kia ở Bình Giang Thành nể tình ngươi chưa đi qua, ta mới dẫn ngươi đi một chuyến, kết quả lại không ngờ cư nhiên bị Đàm Phong hố một vố!”
Vừa nhớ tới chuyện trước kia Vân Lệ liền không vui, dù sao dưới trăng dắt chim đi dạo cũng không phải chuyện gì đáng để hồi ức.
Hai người đang ở trong phòng nhàn nhã trò chuyện.
Bỗng nhiên Ngô sư đệ nhớ tới cái gì: “Đúng rồi, Vân sư huynh, có chuyện ta vẫn luôn muốn hỏi huynh!”
“Chuyện gì?”
“Chính là huynh tại sao phải móc phân vậy?” Ngô sư đệ một mặt cổ quái.
“Cái gì?” Vân Lệ trợn tròn mắt, mình lúc nào móc phân rồi?
“Vân sư huynh đều đến lúc này rồi, huynh còn giả vờ sao?” Ngô sư đệ hồ nghi nhìn về phía Vân Lệ: “Hiện tại bên chỗ chúng ta sớm đã truyền khắp rồi, nghe nói huynh trước đó ở một cái thôn nào đó trộm phân, bị dân làng bắt quả tang, sau đó huynh để lại tên của mình, cuối cùng những dân làng kia đặc biệt xây cho huynh một cái hố xí, chỉ cho phép một mình huynh móc phân, còn lập bia cho huynh nữa kìa!”
“Cái gì?” Vân Lệ nghe vậy "teng" một tiếng đứng bật dậy.
Hắn trong nháy mắt liền hiểu ra rồi, tất cả chuyện này nhất định là Đàm Phong gán ghép cho mình.
“Khốn khiếp, tuyệt đối là Đàm Phong tên khốn kiếp kia, tên khuyết đức đó bị bắt được, kết quả để ta gánh tội thay hắn?”
Vân Lệ nghiến răng nghiến lợi, hèn chi Đàm Phong sở hữu nhiều phân như vậy, hóa ra là đi trộm khắp nơi.
Trước kia hắn còn ở Khiếu Cảnh Thành đã có nghe qua danh hiệu đạo tặc trộm phân, không ngờ có một ngày danh hiệu đạo tặc trộm phân này lại bị đội lên đầu mình.
“A? Sư huynh không phải huynh sao?” Ngô sư đệ một mặt kinh ngạc: “Ta còn tưởng huynh cải tà quy chính, muốn học Đàm Phong chứ!”
“Đi đi đi, ai thèm cải tà quy chính? Học Đàm Phong là sợ chết quá sớm sao?”
Nói xong liền đứng dậy đuổi Ngô sư đệ ra ngoài: “Đi đi đi, ta muốn tĩnh tĩnh (yên tĩnh)!”
Hắn phát hiện nói chuyện với tên Ngô Thấp Đệ này sớm muộn gì cũng tức chết.
Ngô sư đệ một mặt uất ức đứng dậy đi ra khỏi cửa phòng, quay đầu lại nói: “Lâm Tĩnh sư tỷ ở ngay vách tường, có cần ta gọi tỷ ấy qua đây không?”
“Cút!” Vân Lệ gầm lên một tiếng, một cước đá bay hắn ra ngoài.
Ngô sư đệ phủi phủi mông, gãi gãi đầu: “Đây không phải chính hắn nói muốn Tĩnh Tĩnh sao?”
Đóng cửa phòng lại, Vân Lệ đau thương che mặt.
“Hỏng bét, đạo tặc trộm phân lại chính là mình?”
“Tên khốn này tại sao phải gán ghép cho ta chứ? Có phải vì tên của ta có hai chữ, gọi lên đỡ tốn sức không?”
Đang lúc Vân Lệ uất ức, một đạo âm thanh vang lên bên tai hắn.
“Tiểu hữu đang vì chuyện gì mà sầu não vậy?”
“Ai?”
Vân Lệ rùng mình, ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào trên chiếc ghế bên cạnh bàn đã ngồi một người trung niên diện mạo thanh cù.
Trong nháy mắt Vân Lệ liền nghĩ rất nhiều, tu vi của người này tuyệt đối không phải thứ mình có thể đắc tội.
Vội vàng đứng dậy, cung cung kính kính hành một lễ: “Bái kiến tiền bối!”
“Không cần đa lễ, ngồi xuống đi!” Tiêu Huyền Diệp mỉm cười gật gật đầu.
“Vãn bối đứng là được rồi!”
Vân Lệ không dám ngồi xuống, ai biết đối phương là tính cách gì?
“Bảo ngươi ngồi thì ngồi.” Tiêu Huyền Diệp trừng mắt.
“Vâng!”
Vân Lệ ngoan ngoãn ngồi xuống, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.
“Biết ta tìm ngươi chuyện gì không?” Tiêu Huyền Diệp cười híp mắt nhìn Vân Lệ.
“Cái này...” Vân Lệ ngẩn ra, hoàn toàn không ngờ đối phương cư nhiên hỏi ra một câu hỏi như vậy, nhất thời không biết trả lời thế nào.
“Có phải vì Đàm Phong không?”
Suy đi tính lại hắn cảm thấy chỉ có Đàm Phong là có khả năng nhất, nếu không dựa vào thực lực cùng bối cảnh của mình không thể nào dẫn tới sự chú ý của nhân vật cỡ này.
Trong mắt Vân Lệ, người trước mắt này rất có khả năng là Nguyên Anh.
Bởi vì Kim Đan không thể thần không biết quỷ không hay liền tiến vào phòng của mình, còn về Nguyên Anh trở lên hắn cảm thấy không thể nào.
Nhưng cho dù là Nguyên Anh cũng không phải thứ mình có thể tiếp xúc, cho nên khả năng lớn nhất chính là nhắm vào Đàm Phong mà tới.
Còn về đối phương là ai, Vân Lệ cũng không rõ ràng, nhưng hắn suy đoán chắc là người của các đại thế lực, có thể là phong tỏa tin tức của Ngũ hoàng tử xuất hiện sơ hở, dẫn đến người khác biết được sự tồn tại của mình.
Nhưng chuyện này cũng không đúng nha, trong mắt thế nhân Đàm Phong đều đã chết rồi, ai còn hứng thú với hắn?
Chẳng lẽ là người của Tụ Bảo Lâu? Dù sao Hứa Uyên cũng đã từng nói chuyện mộ tổ Mã gia là do Đàm Phong làm.
“Không tồi, tiểu tử ngươi ngược lại thông tuệ!” Tiêu Huyền Diệp gật gật đầu.
“Tiền bối, thực không dám giấu giếm, vãn bối đối với Đàm Phong cũng không hiểu rõ lắm!”
So với việc đắc tội Nguyên Anh, Vân Lệ cảm thấy đắc tội Đàm Phong mới là khủng khiếp nhất, một là Đàm Phong làm việc không kiêng nể gì cả, hai là Đàm Phong dường như không biết chết là gì.
Tuy nhiên mặc dù nói như vậy, nhưng nếu Nguyên Anh kề đao vào cổ mình, vậy cũng không lo được có đắc tội Đàm Phong hay không rồi.
“Lão phu muốn nghe một chút những câu chuyện trước kia của Đàm Phong!”
“Cái này...” Vân Lệ tròng mắt đảo loạn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Một là sợ đắc tội Đàm Phong, hai là sợ đối phương biết xong liền giết mình.
Thấy Vân Lệ bộ dạng này, Tiêu Huyền Diệp thầm gật đầu: “Xem ra miệng còn tính là kín kẽ!”
Tất nhiên, hắn biết, nếu mình uy hiếp một chút, đối phương ước chừng cái gì cũng khai ra hết rồi.
Nhưng hắn không định dùng phương thức này, bởi vì như vậy đối phương có thể có chỗ giữ lại.
“Yên tâm đi, ta với Đàm Phong không phải kẻ thù!”
Tiêu Huyền Diệp móc ra một cái ngọc phù, kích hoạt lên.
Không lâu sau, giọng nói không kiên nhẫn của Đàm Phong từ bên trong truyền ra: “Làm gì?”
Vân Lệ kinh ngạc nhìn cảnh này, đây là bảo vật gì? Cư nhiên có thể cách không truyền lời?
Hơn nữa nghe giọng này còn là của Đàm Phong? Đàm Phong cư nhiên còn không kiên nhẫn?
Chẳng lẽ vị Nguyên Anh này không phải người của Tụ Bảo Lâu?
“Đàm tiểu tử, qua mấy ngày nữa lại làm một bữa nướng xiên thế nào?”
“Hành, chuyện nhỏ như con kiến, cúp đây!”
Sau khi thu Truyền Âm Ngọc Phù lại, Tiêu Huyền Diệp nhìn về phía Vân Lệ: “Thế nào? Lão phu đã nói rồi với Đàm Phong không phải kẻ thù.”
“Vâng, vãn bối nhất định biết gì nói nấy không dám giấu giếm!”
Vân Lệ ngược lại không có hoài nghi tại sao đối phương không trực tiếp hỏi Đàm Phong, Đàm Phong não có hố mới nói cho hắn biết.
Ai lại đem lịch sử đen tối của mình kể cho người khác nghe chứ?
Nửa canh giờ sau, Tiêu Huyền Diệp một mặt hài lòng rời đi.
Mà Vân Lệ ngơ ngác nhìn một khối công pháp ngọc giản trong tay.
“Cư nhiên là công pháp Địa giai thượng phẩm?”
Trong lòng hắn kích động không thôi, vẫn nhớ rõ bộ dạng lúc đối phương đưa ra công pháp.
Tiêu Huyền Diệp không hề để ý ném ra quyển công pháp này: “Đây là quyển công pháp thấp giai nhất trong số những công pháp phù hợp với ngươi trên người lão phu, tùy ngươi xử lý thế nào cũng được, coi như là một chút phần thưởng cho việc kể chuyện của ngươi!”
Vân Lệ cẩn thận từng li từng tí vuốt ve ngọc giản: “Chẳng lẽ mình thực sự có thiên phú kể chuyện sao?”