“Ồ?”
Triệu Đông Thắng thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là tới hỏi đường.
“Nói về nhân văn địa lý xung quanh, lão phu chỉ có thể nói là biết sơ sơ!”
Theo lời mô tả của Triệu Đông Thắng, Đàm Phong cuối cùng cũng biết mình đang ở nơi nào.
Nơi mình đang ở hiện tại là phạm vi thế lực của Thanh Tiêu Hoàng Triều, đây là một hoàng triều phàm nhân, tất nhiên không có nghĩa là triều đình này không có tu sĩ.
Mà Bình Giang Thành nằm ở Túc Do Quận trong Thanh Tiêu Hoàng Triều, mà Túc Do Quận lại thuộc quyền quản lý của Sóc Châu.
Còn những thứ phức tạp hơn thì Triệu Đông Thắng cũng không rõ, dù sao nơi quá xa ông ta cũng chưa từng đi qua.
“Vậy Triệu gia chủ có biết Thanh Sơn Tông nằm ở vị trí nào không?”
“Cái này...” Triệu Đông Thắng trầm ngâm một lát mới mở miệng nói: “Thanh Sơn Tông ta chưa từng đi qua, nghe nói là từ Bình Giang Thành cứ đi thẳng về phía bắc, người bình thường phải đi mất một hai tháng, vị trí của Thanh Sơn Tông gần như đã là nơi giao giới giữa Sóc Châu và một châu khác rồi.”
“Thì ra là vậy, đa tạ!” Đàm Phong gật gật đầu chắp tay nói, lần này Hồng Lăng có thể nhận được tin tức nhanh như vậy chắc là có đạo cụ liên lạc gì đó.
“Công tử không cần khách khí, chỉ là tiện tay mà thôi!” Triệu Đông Thắng xua xua tay, lại nói: “Bình Giang Thành quả thực không thích hợp cho những người trẻ tuổi có thiên phú như các ngươi tu luyện, nơi này tài nguyên ít, linh khí cũng mỏng manh, ra ngoài rèn luyện có lẽ tương lai đại hữu khả kỳ.”
Triệu Đông Thắng thở dài một tiếng, có chút thổn thức.
“Quấy rầy rồi!” Đàm Phong đứng dậy, từ trong không gian trữ vật lấy ra mấy cuốn bí tịch của Hồng gia đưa cho Triệu Đông Thắng.
“Cái này là ta tìm thấy ở Hồng gia, đối với ta vô dụng, liền tặng cho Triệu gia chủ vậy!”
“Cái này... vậy thì đa tạ Đàm công tử rồi!”
Triệu Đông Thắng muốn từ chối, nhưng lại không nỡ.
Đàm Phong cũng không vạch trần, loại công pháp này hắn giữ lại cũng chỉ tổ chật chỗ.
“Chuyện nơi này đã xong, tại hạ cũng xin cáo từ!”
Đàm Phong chắp tay định cáo từ.
“Công tử chờ chút!” Triệu Đông Thắng vội vàng gọi lại, đùa gì thế, sản nghiệp của Hồng gia còn chưa thương lượng chia chác thế nào mà!
“Triệu gia chủ còn có việc sao?”
“Là thế này, Hồng gia chẳng phải để lại sản nghiệp sao? Cứ để không đó cũng phí, chẳng thà kinh doanh lên cũng có thể khiến bách tính được lợi, chúng ta muốn chuyển sản nghiệp của Hồng gia sang tên công tử, để công tử tiếp nhận sản nghiệp của Hồng gia!”
Đàm Phong thầm mắng lão hồ ly này, thừa biết mình sắp rời khỏi Bình Giang Thành, còn cần sản nghiệp làm gì?
“Không sao, sản nghiệp Hồng gia đối với ta vô dụng, tài bảo nhà bọn họ ta cũng chỉ lấy một phần để sau này sử dụng khi ở phàm tục giới, những thứ khác các người tùy ý xử lý là được.”
Nói cho cùng sản nghiệp của Hồng gia cũng chỉ có người phàm tục mới quan tâm, mình đã Luyện Khí tầng tám rồi, cộng thêm có hệ thống thậm chí không bao lâu nữa là Trúc Cơ rồi, đến lúc đó càng không quan tâm.
Hơn nữa những sản nghiệp này xử lý cũng phiền phức, chẳng thấy đám người Vân Lệ đều tơ hào không thèm để ý sao?
Cũng chỉ có lúc đi dạo thanh lâu mới có nhu cầu mà thôi.
“Cái này... hay là công tử chờ một lát? Ta bảo nhà bếp làm ít rượu thức ăn, ta lại gọi thêm mấy nhà khác tới bồi tiếp, cũng coi như là tiễn chân công tử?”
Đàm Phong vội vàng lắc đầu: “Thôi, xin cáo từ tại đây!”...
Đàm Phong sau khi rời khỏi Triệu phủ liền đi loanh quanh trong Bình Giang Thành.
Nơi này là trạm đầu tiên của hắn khi tới thế giới này, sau này cũng không biết có còn quay lại hay không.
Hắn xuyên không tới chính là ở Bình Giang Thành, ở đây hắn bị Hồng Thác sỉ nhục, thậm chí suýt chút nữa mất mạng, lúc đó Hồng gia trong mắt hắn chính là quái vật khổng lồ, may mà trời không tuyệt đường người, hắn gặp được hệ thống.
Sau đó một đường cảo sự, cho đến hôm nay gần như diệt môn Hồng gia.
Mà hắn cũng đã Luyện Khí tầng tám, qua mấy ngày nữa chắc là tầng chín rồi!
Nhìn những con phố trong thành, hắn nhớ tới Hồng Chấn Thanh đuổi theo mình chạy, cũng nhớ tới Vân Lệ nguyệt hạ lưu điểu, cũng nhớ tới ngực thật của Hồng Lăng.
Hắn lắc đầu cười nhẹ, cảm thấy cũng khá thú vị.
Nhìn những bách tính đang bôn ba vì cuộc sống trong thành, Đàm Phong không khỏi cảm thán, nếu mình không có hệ thống cho dù không gặp phải Hồng Thác, hiện giờ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao nhỉ?
Đại khái là đang đi ăn xin ở nơi nào đó trong thành?
“Hệ thống, ngươi nói xem tại sao ngươi lại chọn ta hả?”
Hệ thống suy nghĩ nửa ngày, có lẽ là không tìm thấy ưu điểm nào của Đàm Phong, thế là nghiêm túc nói: “Có lẽ là vì ngươi khuyết đức, tố chất lại thấp chăng?”
“Ngươi cút!”