Virtus's Reader

“Công tử cảm thấy thế nào ạ? Cảm thấy món nào hợp ý đây?”

Trần quản sự tươi cười rạng rỡ, lúc này Đàm Phong đã xem xong ba thanh thượng phẩm linh kiếm duy nhất, hơn nữa còn xem hai bộ trung phẩm linh y.

Bởi vì độ khó chế tác của trung phẩm linh y tương đương với thượng phẩm linh kiếm, hơn nữa vật liệu cần thiết cũng rất trân quý, cho nên giá tiền so với thượng phẩm linh kiếm cũng xấp xỉ nhau.

“Không tệ không tệ!” Đàm Phong sờ cằm, vẻ mặt có chút khó xử: “Bản công tử đều nhìn trúng rồi, cái này phải làm sao bây giờ?”

“Ha ha ha!” Trần quản sự cười khan một tiếng, nói: “Không biết công tử có bao nhiêu linh thạch? Tại hạ giúp ngài tham mưu tham mưu?”

“Cái này...”

Đàm Phong có chút do dự, nhưng ngay sau đó nghiến răng một cái lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật: “Các hạ mời xem.”

Trần quản sự ngẩn ra, sau đó đem thần thức dò xét vào trong nhẫn trữ vật trong tay Đàm Phong.

Trong sát na hắn đại kinh thất sắc, trợn mắt há mồm nhìn Đàm Phong, thất thanh nói: “Cái này... nhiều như vậy?”

Hắn nhìn thấy cái gì?

Bên trong cư nhiên có tới hơn năm ngàn viên trung phẩm linh thạch, quy đổi ra là có tới hơn năm mươi vạn hạ phẩm linh thạch.

Trên người có nhiều tiền mặt như vậy, đừng nói là Kim Đan, ngay cả đại bộ phận tu sĩ Nguyên Anh cũng không bằng hắn.

Sự tham lam nhanh chóng leo lên trái tim của Trần quản sự, số linh thạch này nếu ở trong tay mình ước chừng đời này Nguyên Anh có hy vọng nha!

Mặc dù mình chỉ là Kim Đan trung kỳ, mà con cừu béo này Kim Đan hậu kỳ, nhưng loại chuyện này cũng không phải là đơn đả độc đấu nha!

Cùng lúc đó Đàm Phong nhận ra được hai đạo ác ý, một đạo không cần hỏi cũng biết là Trần quản sự trước mắt phát ra, đạo còn lại ước chừng chính là tên Nguyên Anh giám sát tầng bốn phát ra.

Bọn họ tưởng rằng ác ý của bọn họ Đàm Phong không thể nhận ra, nhưng không nói đến thể chất của Đàm Phong, chỉ riêng Đàm Phong hiện tại kiếm ý đại thành đối với loại ác ý này đều dị thường mẫn cảm.

Tuy nhiên Đàm Phong vẫn giả vờ không biết, vẻ mặt ngây thơ nhìn Trần quản sự: “Thế nào? Vị Trần quản sự này, ngươi giúp ta nghĩ xem mua cái gì thì tốt đây?”

“Ờ...” Trần quản sự cuối cùng cũng hồi phục tinh thần: “Vị... vị công tử này, thật ra ngươi chỉ cần mua thứ mình cần là được rồi, ví dụ như một bộ linh y, còn về linh kiếm ngươi vốn dĩ đã có rồi, thì không cần tốn kém nữa.”

Nếu có người không biết chuyện nghe hắn nói như vậy, ước chừng còn tưởng rằng đối phương thật sự vì tốt cho mình.

Nhưng Trần quản sự lại là vì tốt cho chính hắn mà thôi, bởi vì Đàm Phong đem linh thạch mua bảo vật, đến lúc đó mình cướp được tay cũng không tiện ra tay, tốt nhất vẫn là cướp được tay là linh thạch.

“Vậy sao?” Đàm Phong có chút khổ não: “Bản công tử thích nhất chính là làm sưu tầm, ta ở đây còn có mấy vạn linh thạch nữa nè!”

Số linh thạch này đã là toàn bộ linh thạch của Đàm Phong rồi, sau buổi đấu giá lần trước hắn có tổng cộng gần sáu mươi vạn linh thạch, mặc dù sau đó giết một số người kiếm được một ít, nhưng tu luyện không đơn thuần là chỉ ăn đan dược, hấp thu linh thạch đối với tu luyện cũng có lợi ích.

Vừa nghe thấy Đàm Phong cư nhiên còn có linh thạch, Trần quản sự càng thêm hỏa nhiệt.

Tuy nhiên hắn ngay sau đó nghĩ lại, mười con chim trong rừng không bằng một con chim trong tay.

Bây giờ cứ vơ tiền hoa hồng vào tay trước đã, chuyện sau này tính sau, huống hồ người ta có thể lấy ra nhiều linh thạch như vậy nói không chừng bối cảnh rất mạnh mẽ thì sao?

“Nếu đã như vậy, tại hạ kiến nghị công tử chọn hai bộ trung phẩm linh y này cùng với một thanh thượng phẩm linh kiếm đi.”

Trần quản sự giả bộ suy tư một lát: “Tại hạ giảm giá cho công tử, tổng cộng năm mươi lăm vạn linh thạch đi!”

Thật là gian thương nha, một sợi lông cũng không định để lại cho mình!

Đàm Phong trong lòng thầm mắng.

“Được thôi, vậy thì như vậy đi, ngươi gói lại hết đi!”

“Được thôi!”

Trần quản sự hớn hở chạy đi đem những bảo vật này một lần nữa lấy ra từ trong cấm chế, dù sao mỗi một món bảo bối đều không rẻ, cho nên vừa nãy xem xong hắn liền ngay lập tức cất đi.

Một lát sau hắn cầm một chiếc nhẫn trữ vật đi tới, giao nhẫn vào trong tay Đàm Phong.

Hắn mảy may không sợ Đàm Phong cứ thế cầm nhẫn chạy mất, bởi vì trận pháp ở tầng bốn so với tầng một còn mạnh mẽ hơn, đừng nói là một tên tu sĩ Kim Đan, ngay cả Nguyên Anh cũng đừng hòng dễ dàng trốn thoát.

Ở trong Tụ Bảo Lâu, thậm chí truyền tống phù đều khó có thể thi triển.

“Không tệ, đều ở bên trong cả.”

Đàm Phong hài lòng gật gật đầu, sau đó không để lại dấu vết bóp chặt một miếng truyền âm ngọc phù trong tay áo.

“Công tử hài lòng là tốt rồi.”

Trần quản sự tươi cười rạng rỡ, nhìn Đàm Phong, ý tứ trong đó không cần nói cũng biết, chính là ám chỉ Đàm Phong nhanh chóng trả linh thạch.

Không ngờ Đàm Phong lắc đầu: “Đáng tiếc nha, quá ít, ta có chút không hài lòng, hơn nữa... ta thích... Bạch phiêu!”

Hai chữ ‘Bạch phiêu’ thốt ra, Trần quản sự không rõ nguyên do, vừa định lên tiếng hỏi.

Đột nhiên ầm một tiếng, toàn bộ Tụ Bảo Lâu rung chuyển dữ dội, ngay cả thực lực Kim Đan của Trần quản sự cũng không khỏi lảo đảo một trận.

“Chuyện gì thế?”

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“A...”

Không ít người không rõ nguyên do, kinh hô thành tiếng.

“Địch tập địch tập, có người công đánh Tụ Bảo Lâu!”

“Địch tập...”

Ầm ầm...

Rắc rắc rắc rắc...

Một đạo trận pháp hiện lên trên Tụ Bảo Lâu, khó khăn lắm mới đỡ được đạo công kích kia, đó là một đạo kiếm khí bao phủ mấy tầng Tụ Bảo Lâu.

Lúc này trận pháp vết nứt hiện lên, bao gồm cả Tụ Bảo Lâu cũng chằng chịt vết nứt, từng khúc gỗ chịu không nổi lần lượt đứt gãy nổ tung.

Nhưng cùng lúc đó, trận pháp của Tụ Bảo Lâu cũng nhanh chóng vận chuyển toàn lực, sắp sửa thức tỉnh toàn diện.

Lúc này trận pháp cùng kiếm khí rơi vào thế giằng co.

“Tiểu tặc muốn chết...”

Một luồng uy áp khủng bố tỏa ra, một đạo thân ảnh bay ra ngoài Tụ Bảo Lâu, muốn ngăn cản Tiêu Huyền Diệp.

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, Đàm Phong thấy thế liền hiểu cơ hội của mình đã tới.

Tiện tay thu nhẫn trữ vật lại, rút Huyễn Hắc Kiếm bên hông ra.

“Này... ngươi còn chưa trả linh thạch mà!”

Trần quản sự không chú ý tới hành động rút kiếm của Đàm Phong, hắn còn tưởng đối phương rút kiếm là để tự vệ, nhưng thấy Đàm Phong không thanh toán đã thu nhẫn lại hắn liền có chút sốt ruột.

“Trả ngươi nè...”

Đàm Phong tay trái ném ra một viên hạ phẩm linh thạch, tay phải cầm kiếm chém thẳng ra, một đạo kiếm khí đen kịt như mực lao thẳng tới một chỗ nào đó.

Ngay từ lúc đạp điểm ở bên ngoài hắn đã âm thầm thông qua Phá Trán La Bàn quan sát tình hình trận pháp này, vào đến trong Tụ Bảo Lâu mặc dù hắn không có cách nào móc Phá Trán La Bàn ra, nhưng cũng ít nhiều có chút hiểu biết.

Hắn không hiểu trận pháp, nhưng bây giờ đã có lão Tiêu ở bên ngoài tấn công, lúc này trận pháp sắp sửa thức tỉnh triệt để, vậy mình chỉ việc chém vào nơi linh khí dồi dào nhất là được, ước chừng đó chính là một trong các mắt xích.

Kiếm khí đen kịt đâm nát từng đạo trận pháp, vô số vụn gỗ bay tứ tung, sau đó giống như đâm vào một bức tường không có gì cả, ầm nhiên nổ tung.

Cùng nổ tung không chỉ có kiếm khí của Đàm Phong, mà còn có linh khí trong trận pháp, lúc này trong Tụ Bảo Lâu giống như nổ tung, linh khí kèm theo vụn gỗ bắn tứ tung.

Tại nơi mắt xích trận pháp ở tầng bốn, ầm nhiên nổ ra một cái lỗ lớn.

Trận pháp đột ngột dừng lại, cùng lúc đó kiếm khí của Tiêu Huyền Diệp cuối cùng cũng không còn gì ngăn cản mà rơi xuống.

Ầm ầm ầm...

Rắc rắc rắc...

Tụ Bảo Lâu cao bảy tầng, ba tầng từ tầng bốn trở lên trực tiếp bị chém làm đôi từ chính giữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!