Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa càng nghĩ càng cảm thấy mình đã đoán đúng suy nghĩ của Đàm Phong.
Lần đấu giá thứ nhất, sau đó hồi mua với giá một nửa, bản thân việc này đã kiếm được một món rồi.
Sau đó sau khi hồi mua lại tiến hành lần đấu giá thứ hai, mà cho dù là lần đấu giá thứ hai, nhưng Chu Phong Dao và những kẻ thù của hắn sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?
Hai bên nhất định là lại tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, cuối cùng lại làm lợi cho tên Đàm Ngũ Phong khuyết đức này.
Diệu nha!
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa trong lòng tán thán một tiếng, Đàm Ngũ Phong này cũng quá âm hiểm rồi!
“Hì hì!”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa cười như không cười: “Tiểu hữu không phải sau khi hồi mua lại tiến hành đấu giá chứ?”
Xoạt!
Tiêu Huyền Diệp mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía Đàm Phong, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa đã nói rõ ràng như vậy rồi, hắn tự nhiên trong nháy mắt liền nghĩ thông suốt.
Hèn chi tiểu tử này muốn tiến hành đấu giá, hèn chi còn tiến hành hồi mua, hóa ra tiểu tử này âm hiểm như vậy sao?
Chỉ cần để hắn hồi mua thành công, vậy thì quyền chủ động lại quay về tay hắn rồi.
Tiểu tử này làm việc thật sự là không có nửa điểm điểm mấu chốt nha!
Hố chết người không đền mạng a!
“A?”
Đàm Phong vẻ mặt mờ mịt nhìn Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, hắn đầu đầy mờ mịt.
Đột nhiên hắn hiểu được ý của đối phương, vỗ đùi một cái: “Đậu xanh, còn có loại thao tác này sao?”
Đàm Phong nhìn Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, nhất thời kinh vi thiên nhân, ý tưởng này trước đây hắn thật sự chưa nghĩ tới nha!
Nhưng nghe đối phương nhắc nhở như vậy, hắn liền hiểu rồi.
Chuyện này chính là làm ăn không vốn, làm thế nào cũng không lỗ a!
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa không nói gì, hắn vẻ mặt giễu cợt nhìn Đàm Phong, thầm nghĩ: “Diễn, ngươi cứ diễn đi!”
Nhìn biểu cảm của Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, Đàm Phong liền biết không có cơ hội rồi.
Haiz, đáng tiếc!
“Như vậy đi, ta sau khi hồi mua sẽ đương trường hủy đi phi kiếm luôn, như vậy chắc được rồi chứ?”
Hủy thì hắn đương nhiên sẽ không hủy, đến lúc đó hắn trực tiếp ăn luôn là được!
Cạp cạp, không những có thể kiếm linh thạch, còn có thể ăn phi kiếm, cơ trí như ta nha!
“Cái này...”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa trầm tư, cảm thấy như vậy cũng không phải là không thể nha?
Vừa có thể thu hồi một nửa linh thạch, mà phi kiếm cũng có thể hủy đi, tội gì mà không làm?
Còn về việc dùng thanh phi kiếm đó làm bản mệnh phi kiếm?
Lệnh Hồ gia bọn hắn còn không đến mức đói bụng ăn quàng như vậy.
“Nếu là đương diện hủy đi thì trái lại có thể.”
Đàm Phong vui mừng, nói: “Vậy được, nhưng gần đây tay ta có chút kẹt, có lẽ nói ít cũng cần vài tháng, nhưng ngươi yên tâm, trong vòng một năm ta nhất định hồi mua, cho nên đoạn thời gian này ai mua được nhất định phải giúp ta bảo quản cho tốt, bằng không ta có quyền không hồi mua đâu.”
Thực ra nói tay kẹt chính là lời rắm, chủ yếu là hắn hiện tại căn bản gặm không nổi phi kiếm, phỏng chừng còn cần tu luyện vài tháng mới được.
Còn về linh thạch Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa nợ mình, Đàm Phong vẫn nhớ, nhưng không vội, đến lúc hồi mua rồi tìm hắn cũng không muộn.
Hơn nữa thời gian lâu rồi, đối phương có thể sẽ quỵt nợ, quỵt nợ thì càng tốt.
“Không vấn đề gì!”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa cũng không nghi ngờ, dù sao có hay không có Đàm Phong bọn hắn cũng cần tiêu tốn linh thạch đấu giá được, cuối cùng còn có thể hồi mua với giá một nửa, lại còn đạt được mục đích, càng là dệt hoa trên gấm.
“Được, vậy còn xin tiền bối hỗ trợ đem tin tức này báo cho kẻ thù của Chu Phong Dao biết!”
Đàm Phong đứng dậy chắp tay, sau đó liền cùng Tiêu Huyền Diệp rời khỏi tửu lâu.
“Lão Tiêu, bay nhanh chút.”
“Làm gì?”
“Chúng ta chưa thanh toán tiền đâu!”
“A? Vậy mau đi!”
Lâu sau đó, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa phát ra một tiếng gầm giận dữ: “A... cái tên vương bát đản này, lão tử một miếng cũng chưa được ăn!”
Ngày thứ hai, Thiên Bảo Các liền truyền ra tin tức, đấu giá hội lần này sẽ có một thanh bản mệnh phi kiếm tiếp cận cực phẩm linh khí tiến hành đấu giá.
Không những hoàn hảo không chút tổn hại, hơn nữa còn được uẩn dưỡng bằng Đại thành kiếm ý, không ít người nghe thấy tin này liền rục rịch.
Đối với những kiếm tu có kiếm ý tiểu thành mà nói, đơn đơn cái Đại thành kiếm ý này đã có sức hút cực lớn đối với bọn hắn rồi.
Mua về sau đó mình thậm chí có thể tham ngộ một hai, nói không chừng đối với việc mình lĩnh ngộ Đại thành kiếm ý có chỗ trợ giúp.
Mà một số kiếm tu vừa vặn thiếu một thanh phi kiếm cũng rục rịch, dù sao không phải ai cũng có dã tâm lớn như vậy, một thanh bản mệnh phi kiếm của người khác đối với bọn hắn mà nói cũng có sức hút rất lớn, quan trọng nhất là thanh phi kiếm này hoàn hảo không chút tổn hại.
“Làm sao lại có bản mệnh phi kiếm hoàn hảo không chút tổn hại?”
“Phải đó, lẽ nào là chủ nhân ban đầu của phi kiếm tự mình cam tâm tình nguyện từ bỏ?”
Phi kiếm không ít, bản mệnh phi kiếm bị tổn hại cũng không ít.
Nhưng bản mệnh phi kiếm hoàn hảo không chút tổn hại gần như là phượng mao lân giác, bởi vì kiếm tu dự cảm thấy bản mệnh phi kiếm của mình sắp bị cướp đi, nhất định sẽ liều chết phản kháng, thà chết không theo, thậm chí tự bạo phi kiếm.
Muốn hoàn hảo không chút tổn hại đoạt lấy bản mệnh phi kiếm của kiếm tu, ít nhất phải cao hơn kiếm tu một đại cảnh giới, thậm chí là hai đại cảnh giới.
Mà thanh phi kiếm lần này lại là phi kiếm cấp bậc tiếp cận cực phẩm linh khí, phỏng chừng chính là Hóa Thần đỉnh phong ra tay cũng không cách nào làm được hoàn hảo không chút tổn hại liền đoạt đi.
“Ơ? Đoạn thời gian trước Chu Phong Dao không phải mất một thanh bản mệnh phi kiếm sao?”
“Đúng vậy, hắn không phải là Đại thành kiếm ý sao?”
“Ngươi nói như vậy thì đúng là thật nha, hơn nữa bản mệnh phi kiếm của hắn dường như chính là cấp bậc tiếp cận cực phẩm linh khí nhỉ?”
“Lẽ nào thanh phi kiếm này chính là của Chu Phong Dao?”
Vô số người lòng hiếu kỳ hừng hực cháy bỏng, muốn tìm hiểu cho rõ ràng.
Không ít người lại là vẻ mặt giễu cợt, nếu thật sự là của Chu Phong Dao, vậy thì thật đủ kỳ ba.
Phi kiếm của mình bị người ta cướp mất rồi, mình còn phải bỏ tiền đấu giá lại về?
Mà những kẻ thù của Chu Phong Dao lại càng rục rịch, nếu thật sự là bản mệnh phi kiếm của Chu Phong Dao, vậy thì bọn hắn tuyệt đối không thể dung thứ đối phương đạt lại được phi kiếm.
“Khốn kiếp, lẽ nào thật sự là phi kiếm của lão phu?”
Chu Phong Dao đã nhận được tin tức, lúc này trong lòng như ăn phải một con ruồi vậy khó chịu, lúc này sắc mặt hắn vẫn có chút tái nhợt.
Phi kiếm bị cướp đi, tổn thương đối với hắn không phải ngày một ngày hai liền có thể khỏi hẳn.
“Lão phu phải đi xem xem.”
Chu Phong Dao nói xong liền đi về phía Thiên Bảo Các, hắn không thể nhẫn thọ những ngày tháng không có phi kiếm, trước đây khi phi kiếm trong tay ngay cả Nguyên Anh viên mãn cũng phải nhìn sắc mặt mình, nhưng hiện tại hắn mất đi phi kiếm lại còn trọng thương chưa lành, ngay cả Nguyên Anh đỉnh phong đôi khi cũng không nể mặt mình.
“Đợi lão phu tìm lại được phi kiếm liền cho các ngươi biết tay!”
Một lát sau, trong trà thất Thiên Bảo Các.
“Khách quý nha, cơn gió nào đã thổi Chu trưởng lão của Tụ Bảo Lâu đến đây vậy?”
Hoàng Phủ Chương từ ngoài cửa bước vào, trong lòng nén cười.
Có thể không cười sao?
Đường đường là kiếm tu Nguyên Anh đỉnh phong cư nhiên bị một tên Kim Đan cướp mất bản mệnh phi kiếm của mình, hiện tại còn phải tiến hành đấu giá.
Cứ như là vợ mình nuôi lớn đột nhiên bị người ta bắt cóc đi, sau đó mình còn phải cùng người khác bỏ tiền cạnh tranh mới có thể cưới về vậy.
“Bớt nói nhảm đi, lão phu muốn xem thanh phi kiếm mà các ngươi sắp đấu giá!”
“Phi kiếm?” Hoàng Phủ Chương kinh ngạc nói: “Tụ Bảo Lâu các ngươi lẽ nào không có thứ này sao?”
Ha ha ha, người của Tụ Bảo Lâu cũng có ngày hôm nay?
Mua đồ còn phải chạy đến Thiên Bảo Các sao?
“Bớt nói nhảm, mang ra đây!”
Nghe vậy Hoàng Phủ Chương cũng không trêu chọc đối phương nữa, cũng không định giấu giếm, dù sao phải để đối phương biết được hư thực của phi kiếm, mới có thể để đối phương bỏ ra số tiền lớn tham gia đấu giá.