“Cũng đến lúc mua lại thanh phi kiếm kia rồi!”
Bay vào trong Lưu Vân Thành, Đàm Phong thầm tính toán.
Hiện tại không chỉ đột phá đến Kim Đan đỉnh phong, mà còn Kiếm Ý viên mãn nữa, lúc này nghĩ lại chắc là có thể thôn phệ thanh phi kiếm kia rồi.
Trong một gian phòng bao của tửu lâu, Đàm Phong tự rót tự uống.
“Tiểu Đàm tử!”
Cửa phòng bị đẩy ra, lộ ra khuôn mặt vui mừng của Tiêu Huyền Diệp.
Mấy tháng rảnh rỗi không có việc gì làm, Tiêu Huyền Diệp cảm thấy thật vô vị, lúc này Đàm Phong lại xuất thế, lão vô cùng mong đợi nha!
Không biết lần này là kẻ nào đen đủi đây?
“Hửm? Ngươi đột phá rồi?”
Tiêu Huyền Diệp liếc mắt một cái liền nhận ra tu vi Kim Đan đỉnh phong hiện tại của Đàm Phong, vẻ mặt càng thêm vui mừng.
“Lợi hại chưa?” Đàm Phong vẻ mặt đắc ý, xua tay: “Chuyện nhỏ thôi, lại đây ngồi xuống ăn chút gì đi!”
Chỉ là đột phá một tiểu cảnh giới mà thôi, Tiêu Huyền Diệp cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân bước tới.
Nhưng sắc mặt lão lại càng lúc càng nghi hoặc.
“Không đúng, cảm giác tiểu tử này mang lại cho lão phu sao lại khác với trước kia nhỉ?”
Lão vừa đi vừa quan sát Đàm Phong.
“Không có mà? Là ảo giác sao? Tiểu tử này trông vẫn y như trước mà?”
Tiêu Huyền Diệp không nói rõ được đó là cảm giác gì, lão chỉ cảm thấy Đàm Phong so với trước kia càng thêm thoát tục và thần dị hơn.
Đàm Phong trước kia tuy khiến người ta liếc mắt một cái liền thấy bất phàm, nhưng còn lâu mới sánh được với hiện tại.
Nhưng lão có nghĩ nát óc cũng không ngờ được thể chất của một người cư nhiên có thể thay đổi, hơn nữa còn từ Hư Không Kiếm Thể đổi thành Thời Không Thánh Thể thần bí và mạnh mẽ hơn.
“Ơ? Kiếm Ý của tiểu tử này dường như cũng có sự thay đổi nha? Không lẽ là Kiếm Ý có tiến triển sao?”
Lão đương nhiên không cho rằng Đàm Phong đã Kiếm Ý viên mãn, dù sao lúc trước lão cũng phải đến Kim Đan viên mãn mới đạt tới Kiếm Ý viên mãn.
Đàm Phong bị Tiêu Huyền Diệp nhìn đến mức có chút nổi da gà, hỏi: “Lão Tiêu ngươi làm gì thế?”
“Không có gì!”
Tiêu Huyền Diệp lắc đầu: “Chỉ là mấy tháng không gặp, phát hiện ngươi dường như đã biến thành một người khác vậy.”
Lão không hỏi đến cùng, cũng không định dùng thần thức dò xét cơ thể đối phương.
“Ồ? Lão Tiêu mắt ngươi cũng tinh đấy nhỉ?”
Đàm Phong không nói nhiều, chuyện về thể chất hắn không định nói cho Lão Tiêu biết, còn chuyện Kiếm Ý hắn định để dành sau này khoe mẽ trước mặt Lão Tiêu.
“Thế nào? Lần này có kế hoạch gì không?” Tiêu Huyền Diệp rót một ly rượu, rồi hỏi.
“Ta định mua lại thanh phi kiếm kia trước đã.”
“Ngươi không phải thật sự định mua lại sau đó lại đem đi đấu giá chứ?” Tuy nói vậy, nhưng khi Tiêu Huyền Diệp nói chuyện, trong mắt lão lại lóe lên tia sáng hưng phấn.
“Làm sao có thể?” Đàm Phong tức giận lườm lão một cái: “Lão tử là người giữ chữ tín!”
Nghe thấy từ miệng Đàm Phong thốt ra hai chữ ‘chữ tín’, Tiêu Huyền Diệp cười nhạo một tiếng, trợn trắng mắt.
Nhìn biểu cảm của Tiêu Huyền Diệp, Đàm Phong ủ rũ thở dài một tiếng: “Haiz, sự hiểu lầm của thế gian đối với ta bao giờ mới được hóa giải đây?”
Tiêu Huyền Diệp không lên tiếng nữa, nói chuyện với cái loại mặt dày này mệt lắm.
Còn hiểu lầm?
Đúng, là hiểu lầm!
Là thế nhân đối với tiểu tử ngươi hiểu biết chưa đủ sâu, mới nảy sinh hiểu lầm rằng ngươi chưa đủ khuyết đức đấy.
Thấy Tiêu Huyền Diệp không nói gì, Đàm Phong cũng thấy mất hứng, bắt đầu lấy Truyền Tấn Ngọc Phù ra liên lạc với Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa.
Mọi chuyện thương lượng xong xuôi, tối nay gặp mặt.
Tiền trao cháo múc.
Đêm khuya, mây đen dày đặc che khuất ánh trăng.
Gió nhẹ thổi qua cành lá xào xạc, trong rừng sâu núi thẳm tuy nói không có ánh sáng gì, nhưng đối với tu sĩ mà nói thì cũng chẳng khác ban ngày là bao.
Hai người chắp tay đứng đó.
Một người chính là Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, còn người kia lại là một thân hắc bào, không nhìn rõ chân dung.
“Lệnh Hồ huynh, ngươi nói xem tại sao Đàm Ngũ Phong đó lại muốn hồi mua nhỉ?”
Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa lắc đầu: “Không rõ, theo lý mà nói hắn đã đồng ý tiêu hủy tại chỗ, vậy hắn hồi mua có tác dụng gì?”
“Đúng vậy, lần hồi mua này hắn cần phải bỏ ra một trăm hai mươi lăm vạn linh thạch, vừa mua về đã phải tiêu hủy, hắn có lợi lộc gì?”
“Vương gia, theo ta thấy, Đàm Ngũ Phong đó nhất định là có âm mưu gì đó, tiểu tử đó quá khuyết đức rồi, hắn không thể làm chuyện không có lợi lộc gì như vậy được.”
Tên hắc bào nhân kia chính là Bình Uy Vương, dù sao giao dịch này lên tới một trăm hai mươi lăm vạn linh thạch, hơn nữa còn là phi kiếm của Chu Phong Dao.
Để đề phòng linh thạch xảy ra vấn đề, cũng để đề phòng phi kiếm bị mất dẫn đến việc Chu Phong Dao lấy được, cho nên lần này Bình Uy Vương nghe thấy tin tức của Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, hắn cũng đi theo tới đây.
Tiện thể xem thử kẻ mà phụ hoàng hắn – Tần Hồng Ảnh – dặn dò không được đắc tội là Đàm Ngũ Phong rốt cuộc có ba đầu sáu tay thế nào.
“Ngươi nói hắn có tới không?”
“Cái này...” Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa có chút do dự: “Chắc là có...”
“Tới rồi!” Bình Uy Vương nhìn về phía xa, kéo chặt tấm hắc bào trên người.
Rất nhanh hai bóng người đã đáp xuống trước mặt hai người.
Đàm Phong và đồng bọn không hề dịch dung, đều dùng chân dung.
Đàm Phong quan sát hai người trước mặt, Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa thì đương nhiên không cần nói nhiều, còn người kia lại là một thân hắc bào không nhìn rõ lai lịch.
Và trong lúc Đàm Phong quan sát họ, Bình Uy Vương cũng đang quan sát hai người Đàm Phong.
“Chính là hai người này sao? Phụ hoàng cư nhiên kiêng dè như vậy?”
Tiêu Huyền Diệp trong mắt hắn bình thường không có gì lạ, cũng chỉ có tu vi Nguyên Anh hậu kỳ mới khiến hắn liếc nhìn thêm một cái.
Còn về phía Đàm Ngũ Phong...
Bình Uy Vương đồng tử co rụt lại, hắn cư nhiên cảm thấy nguy hiểm trên người đối phương.
Trời ạ, bản thân mình dù ở trong Nguyên Anh hậu kỳ cũng là cường giả, cư nhiên lại cảm thấy nguy hiểm trên người một tên Kim Đan đỉnh phong?
Hắn quay đầu nhìn thoáng qua Lệnh Hồ Tuấn Nghĩa, cả hai đều thấy được sự chấn kinh trong mắt nhau.
Trong mắt Bình Uy Vương, Đàm Phong mặc một bộ bạch y, bên hông dắt một thanh kiếm, mái tóc dài tùy ý buộc sau đầu.
Trên mặt mang theo một vẻ thản nhiên và có chút thần kinh, cho dù những người có mặt đều là tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng Đàm Ngũ Phong này vẫn xem như không có gì.
Quan trọng nhất là khí chất của đối phương, phiêu dật thoát tục, giống như trích tiên giáng trần vậy.
“Tiểu tử này, không hề đơn giản nha!”
Bình Uy Vương nhìn Đàm Phong, ánh mắt trịnh trọng, trong mắt không còn vẻ khinh miệt khi nhìn Kim Đan nữa.
“Hàng mang đến chưa?” Đàm Phong tiến lên một bước, cố gắng bày ra bộ dạng của một đại ca xã hội đen.
“Ở đây!”
Bình Uy Vương không nói nhảm, một cái hộp gỗ hiện ra trong tay, phất tay giải trừ cấm chế bên trên.
Cạch!
Hộp gỗ được mở ra, trong bóng tối lóe lên một tia sáng.
Tia sáng đó vừa là của phi kiếm, vừa là của bãi nước miếng long lanh kia.
Nhìn bãi nước miếng long lanh đó, ba người có mặt đều giật giật khóe miệng.
“Không tệ, bảo quản khá tốt!”
Đàm Phong đưa tay chộp một cái, liền chộp lấy thanh phi kiếm, tỉ mỉ quan sát.
Bãi nước miếng nhổ lần trước vẫn chưa khô, không thể không nói khả năng bảo quản của thế giới huyền huyễn thật mạnh nha!
Ơ?
Nếu đã có thể bảo quản nước miếng, vậy bảo quản những thứ khác cũng được chứ nhỉ?
“Ừm, xem ra các ngươi quả thật không đem đi làm chuyện gì khác!”
Đàm Phong tỉ mỉ quan sát một lượt, xác định không bị đem đi thông lỗ nhị hay gì đó tương tự.
Dưới ánh mắt ngơ ngác của mấy người.
Hắn lấy ra một cái thùng gỗ đầy nước, lấy ra một miếng vải tỉ mỉ lau chùi.
“Ừm, đủ sạch rồi!”