“CỬA HÀNG CHUYÊN BÁN ẢNH ÂM NGŨ PHONG”
Cửa tiệm nhỏ mở ra vô cùng điệu thấp, chỉ có một mình chưởng quầy.
Hơn nữa bên trong không có vật gì khác, chỉ có từng khối Lưu Ảnh Thạch đặt trên tủ treo tường.
"Hiện tại tin tức hẳn là đã truyền bá gần xong rồi chứ?"
Tiêu Huyền Diệp ngồi phía sau quầy, dựa theo yêu cầu Đàm Phong đưa cho hắn, bắt buộc phải đợi tin tức Đàm Ngũ Phong chết lưu truyền ra mới cho phép hắn mở tiệm.
Hiện tại thời cơ cũng xấp xỉ rồi.
"Hửm? Cửa Hàng Chuyên Bán Ảnh Âm Ngũ Phong?"
Đúng lúc này, ba gã nam tu kết bạn đi ngang qua cửa, một người trong đó ngẩng đầu nhìn thoáng qua cái tên tiệm cổ quái này.
"Đây là bán cái gì?" Một người khác cũng có chút tò mò.
"Đi, vào xem thử!"
"Đi thôi."
Ba người vừa vào trong tiệm càng là ngây ngẩn cả người, bên trong ngoại trừ mấy cái ghế còn có những khối Lưu Ảnh Thạch không rõ nguyên do kia thì cái gì cũng không có.
Mà gã chưởng quầy kia cũng vẫn là bộ dáng ung dung tự tại, chào hỏi cũng không thèm đánh một tiếng.
"Chưởng quầy, ngài ở đây là bán cái gì?" Một gã tu sĩ Kim Đan trong đó cảm nhận không được cảnh giới của Tiêu Huyền Diệp, có chút cung kính chắp tay nói.
"Lão phu ở đây chính là bán Lưu Ảnh Thạch, trong Lưu Ảnh Thạch này chính là có càn khôn lớn nha!" Tiêu Huyền Diệp thần thần bí bí.
"Lưu Ảnh Thạch? Có càn khôn lớn?" Ba gã nam tử quay đầu nhìn về phía Lưu Ảnh Thạch trên tủ treo tường, lúc này bọn họ mới phát hiện bên trên cư nhiên còn có đánh dấu.
"Phấn Hồng Chiến Khô Lâu?"
"Phấn Hồng Khô Lâu Ngọ Dạ Truy Phong?"
"Đây là ý gì?"
Ba người đều không rõ nguyên do, quay đầu nhìn về phía Tiêu Huyền Diệp.
Lúc này Tiêu Huyền Diệp đã sớm dịch dung, cho nên ba người cũng không nhận ra hắn.
"Nói chứ các ngươi đã xem Lâm Ngô Đại Chiến chưa?"
Nghe vậy ba người đều là hai mắt sáng lên, liên tục gật đầu.
"Đây là tự nhiên, nam tu chúng ta sao có thể không xem?" Nói xong còn vẻ mặt đắc ý nhìn về phía hai vị đồng đạo bên cạnh.
"Không sai, nếu ngay cả Lâm Ngô Đại Chiến cũng chưa từng xem, ra ngoài đều sẽ bị người ta coi thường."
Mà người thứ ba lại là sắc mặt biến đổi, nhắc nhở: "Cẩn thận lời nói!"
Nghe vậy hai người kia lúc này mới phản ứng lại, khẩn trương nhìn Tiêu Huyền Diệp.
Nếu như chưởng quầy trước mắt này là người của Tào Triệu Hưng, vậy ba người mình hôm nay phỏng chừng khó thoát một kiếp rồi.
Hôm nay thật sự là quá không nên, vừa nhắc tới Lâm Ngô Đại Chiến lập tức liền cảm thấy gặp được người cùng chí hướng, lập tức mất đi phòng bị.
"Chư vị không cần hoảng sợ, lão phu cũng không phải người của Tào Triệu Hưng, thậm chí lão phu còn có thù với hắn nữa kìa!"
"Lời này là thật?" Ba người nghe vậy đại hỉ, nếu đã không phải người của Tào Triệu Hưng, vậy thảo luận vài câu Lâm Ngô Đại Chiến thì có sao đâu?
"Tự nhiên!"
Nhìn biểu cảm của Tiêu Huyền Diệp không giống như làm bộ, ba người cũng tin vài phần, bất quá tạm thời cũng không dám thảo luận Lâm Ngô Đại Chiến nữa.
Lập tức chuyển chủ đề: "Chưởng quầy, ý tứ vừa rồi của ngài, chẳng lẽ Lưu Ảnh Thạch ở đây cùng..."
"Không sai!" Tiêu Huyền Diệp tự hào gật gật đầu, thần thần bí bí nói: "Hơn nữa đều là xuất phát từ bút tích của Đàm Ngũ Phong nha!"
"Đàm Ngũ Phong?"
Ba người kinh hô thành tiếng, nếu là Đàm Ngũ Phong quay chụp vậy thì thật sự phải xem cho thỏa nhãn rồi.
"Đúng rồi, tên tiệm này không phải chính là gọi Cửa Hàng Lưu Ảnh Ngũ Phong sao?"
"Sai!" Tiêu Huyền Diệp ngắt lời: "Là Cửa Hàng Chuyên Bán Ảnh Âm Ngũ Phong!"