Nhạc Lương đi sau Đàm Phong nửa bước, cho dù là Kim Đan sơ kỳ như hắn lúc này cũng vẫn vẻ mặt cung kính, vừa đi hắn vừa giới thiệu.
“Phủ đệ này nguyên bản là của một vị đại nhân khác, nhưng để trống đã lâu, mấy ngày trước Bình Uy Vương sai người thức đêm làm gấp, cuối cùng cũng tân trang lại một lần.”
Đàm Phong đi dọc đường, âm thầm gật đầu, Tu Chân Giới này chính là tốt.
Các loại tân trang, kiến tạo, ước chừng ngay cả kiến trúc cuồng ma đều phải kém hơn một bậc.
Dù sao tu sĩ ở đây một cái thổ hệ thuật pháp liền so được với nhiều chiếc máy xúc rồi, một cái trừ trần thuật không biết so được với bao nhiêu chiếc robot hút bụi.
“Mà lão nô cũng là hôm nay mới được phái tới, nếu công tử không hài lòng với lão nô tự nhiên có thể tùy lúc đổi người.”
Nhạc Lương mặc dù cùng là tu sĩ Kim Đan, nhưng đối với Đàm Phong lại không dám có chút bất kính nào, dù sao từ ngữ khí dặn dò của Bình Uy Vương lúc trước hắn liền có thể nghe ra một vệt kiêng dè.
Hắn hiểu được, thiếu niên trước mắt này thân phận nhất định bất phàm.
“Không cần thay đổi đâu, ngươi rất tốt.”
Đàm Phong không có để ý vị trí của một quản gia, mặc dù đây là do hoàng thất phái tới, đối phương chắc chắn hướng về hoàng thất.
Nhưng Đàm Phong không quan tâm, dù sao ngoại trừ bí mật phục sinh ra hắn không quá quan tâm những bí mật khác bị bại lộ.
Cộng thêm Nhạc Lương này có thể nói ra câu nói này, nghĩ lại mục tiêu hàng đầu của hắn không phải được phái tới để giám sát mình.
Dù sao hắn ở Lưu Vân Đế Quốc ước chừng cũng đợi không được bao lâu nữa rồi, cũng không cần thiết phải làm chuyện thừa thãi.
Nghe thấy lời của Đàm Phong, Nhạc Lương trong lòng vui vẻ, có thể ở đây làm quản gia, hoàng thất cho hắn thù lao không thấp đâu.
Đúng vậy, tiền lương của tất cả mọi người ở đây đều là do Lưu Vân hoàng thất trả.
Thế là Đàm Phong liền an tâm ở chỗ này ở lại, mỗi ngày ăn uống có người hầu hạ, hơn nữa còn là mỹ nữ.
Mà đồ ăn lại càng là sơn hào hải vị.
Mà Đàm Phong cũng là sau khi dọn vào ở mới biết, hạ nhân ở đây không chỉ đơn giản là mười mấy người ra cửa nghênh tiếp mình ngày hôm đó, hạ nhân ở đây ròng rã có gần trăm người, bao gồm thị nữ, thủ vệ, đầu bếp.
Đàm Phong cũng tổng cộng là hưởng thụ được mấy ngày, mà mấy ngày trôi qua đám hạ nhân này cũng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có chút khánh hạnh.
Bởi vì Đàm Phong không có làm xằng làm bậy, hở chút là đánh giết.
Ngược lại nhiều lúc đều vô cùng ôn hòa, khiến một đám hạ nhân đặc biệt là thị nữ hảo cảm bạo biểu.
Nằm trên giường mềm, Đàm Phong một miếng cắn nát linh quả do thị nữ bên cạnh đưa tới.
“Chung quy cũng sống thành cái bộ dạng đáng ngưỡng mộ nhất lúc ban đầu.”
Đàm Phong vẻ mặt hưởng thụ, tuy nhiên rốt cuộc cũng mới tới thế giới này được mấy năm thời gian, giáo dục kiếp trước vẫn còn tồn tại, do đó không có làm ra chuyện vì một chút chuyện nhỏ, hoặc là tâm tình không tốt liền xử tử hạ nhân.
“Công tử, Bình Uy Vương tới bái phỏng!”
Đang lúc Đàm Phong hưởng thụ ôn nhu hương, Nhạc Lương đánh gãy suy nghĩ của Đàm Phong.
“Hả?” Đàm Phong lập tức ngồi thẳng người dậy, sợ hình tượng anh dũng của mình bị phá diệt.
“Bình Uy Vương tới đâu rồi?”
Bình Uy Vương này không có việc gì tới tìm mình làm gì?
“Hiện tại đang ở phòng khách ạ!”
Dù sao Bình Uy Vương thân phận không thấp, tổng không thể để người ta ở đại môn chờ đi? Cái này cũng quá không có lễ số rồi.
Đàm Phong gật gật đầu, sải bước đi về phía phòng khách.
“Yô, đây là cơn gió nào thổi Vương gia tới đây vậy?” Đàm Phong vừa vào cửa liền trêu chọc nói.
Bình Uy Vương đặt chén trà xuống, đứng dậy: “Bái kiến Đàm công tử!”
Sau đó cũng không nói lời nào, biểu tình có chút vặn vẹo.
Cái này ngược lại làm cho Đàm Phong mộng bức rồi, Bình Uy Vương bộ dạng này là làm gì vậy?
Không lẽ là giới thiệu hôn sự cho mình chứ?
Hoặc là... tới mượn tiền mình?
Đàm Phong cảnh giác tâm đại tăng, kết hôn là không thể nào, nữ nhân chỉ ảnh hưởng đến tốc độ đào phân của mình.
Còn về mượn tiền lại càng không thể, mình không bao lâu nữa liền sẽ rời khỏi Lưu Vân Đế Quốc, thế giới này lại không thể chuyển khoản.
Đối phương không nói, Đàm Phong cũng lười mở miệng.
Ngồi xuống tự mình uống, thưởng thức sự biến hóa biểu tình của Bình Uy Vương.
Cuối cùng Bình Uy Vương kiên trì không nổi nữa, nghiến răng mở miệng nói: “Đàm công tử, tại hạ có một chuyện muốn nhờ... thật sự là khó có thể mở lời a!”
Tới rồi tới rồi, Đàm Phong trong lòng âm thầm đắc ý.
Quả nhiên bị mình đoán trúng rồi, xem ra chính là tìm mình mượn tiền nha!
Cái gọi là tiên hạ thủ vi cường, Đàm Phong trong lòng có chủ ý, vẻ mặt kinh ngạc mở miệng nói: “Vương gia, thật là duyên phận nha! Ta cũng có một chuyện khó có thể mở lời.”
Không đợi Bình Uy Vương nói chuyện, Đàm Phong tiếp tục nói: “Thật không dám giấu giếm, tại hạ dạo này tay chân hơi kẹt, muốn tìm Vương gia mượn một ít linh thạch tiêu xài.”
Bình Uy Vương kinh ngạc nhìn Đàm Phong một cái, ngươi cái bộ dạng này cũng không giống như khó có thể mở lời nha?
Tuy nhiên hắn ngay sau đó liền vui vẻ, vội vàng nói: “Chuyện này dễ nói, Đàm công tử cần bao nhiêu? Cứ nói đừng ngại.”
Không phải là linh thạch sao?
Bản thân hắn liền tích góp được không ít, lần này cho Đàm Phong mượn tiền, giao tình giữa đôi bên cũng sâu đậm hơn, chuyện mình cầu đối phương cũng dễ dàng đạt thành hơn rồi.
“Hả?”
Cái này đến lượt Đàm Phong mộng bức rồi: “Ngươi không phải tìm ta mượn tiền sao?”
Cảm tình náo loạn nửa ngày, hóa ra là mình tự đa tình nha?
Lúc này Bình Uy Vương tổng cộng là nghĩ thông suốt rồi, u oán nhìn Đàm Phong một cái.
Tiểu tử ngươi chính là đề phòng ta tìm ngươi mượn tiền nha?
Nếu là đổi thành người khác lúc này ước chừng đã dị thường lúng túng rồi, nhưng Đàm Phong là ai?
Tạo hóa trên da mặt không ai có thể vượt qua hắn.
Chỉ thấy hắn phong khinh vân đạm, một phái ngữ khí của người từng trải giáo dục nói: “Vương gia, thấy chưa? Hôm nay ta đây là đang làm mẫu cho ngươi một chút làm sao để khéo léo từ chối người khác mượn tiền.”
“Ừm ừm ừm...”
Bình Uy Vương liên tục gật đầu, ngươi da mặt dày ngươi nói cái gì cũng đúng.
Tuy nhiên trong lòng lại không khỏi có chút kinh thán, chiêu này quả thực không tệ nha!
Trong lòng âm thầm ghi nhớ, chờ sau này có cơ hội liền tới một tay như thế này.
“Vương gia lần này tới không biết là vì chuyện gì?”
Thấy Đàm Phong hỏi tới, Bình Uy Vương cũng không dây dưa nữa, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Công tử chắc là biết bản vương cũng là tu luyện kiếm đạo, hiện tại chỉ mới Hóa Cảnh kiếm ý đại thành, nghe nói công tử đã là cảnh giới Kiếm Chủ, cho nên muốn tới... thiết tha... thỉnh... thỉnh giáo một hai.”
Nói xong sắc mặt liền trở nên đỏ bừng, nghĩ đến mình đường đường tu vi Nguyên Anh hậu kỳ, thế mà phải hướng một hậu bối Kim Đan thỉnh giáo kiếm đạo?
Nghĩ tới hắn liền thấy nóng mặt.
Hắn vốn có thể tìm Tần Hồng Ảnh thỉnh giáo, nhưng Tần Hồng Ảnh không phải mỗi ngày đều rảnh rỗi.
Hơn nữa kiếm đạo thứ này, tốt nhất chính là tìm nhiều người thỉnh giáo, thiết tha.
Cộng thêm Tần Hồng Ảnh có ý để hắn tiếp xúc nhiều với Đàm Phong, thế là hôm nay liền tới rồi.
“Thiết tha?”
Đàm Phong sững sờ, sau đó hân hoan đồng ý: “Được, không vấn đề gì!”
Từ trước đến nay hắn thật sự khá ít thiết tha với người khác, thậm chí trong ấn tượng đều không có.
Hoặc là mình cố ý nhường, hoặc là chiêu chiêu công hướng yếu hại, mưu cầu tốc sát.
Lần này thiết tha với Bình Uy Vương cũng đúng ý hắn.
“Tuy nhiên lại không thể toàn lực bộc phát, đừng nói kiếm hoàn không thể dùng, thậm chí Không Cảnh kiếm ý đều không thể dùng, nếu không Bình Uy Vương này đều không đủ cho mình chém.”
“Haiz, không ngờ ta một cái Kim Đan chiến đấu với Nguyên Anh thế mà còn phải áp chế thực lực?”
Đàm Phong trong lòng có chút tự đắc, dương dương đắc ý.
May mắn Bình Uy Vương không biết Đàm Phong trong lòng nghĩ gì, nếu không phi phải thổ huyết không thể.
Quá bắt nạt người rồi.