“Phủ Thành Chủ?”
Nhìn ba chữ này Đàm Phong liền biết địa vị tôn sùng của chủ nhân nơi này, thành chủ của Đông Vực Thành có thể đơn giản sao?
Một trận pháp dày đặc bao phủ cả tòa huyền không sơn, Tiêu Huyền Diệp cùng Đàm Phong vừa tới gần trận pháp liền nứt ra một cái khe, hai người liền dọc theo khe hở tiến vào bên trong.
Lúc này một nam tử trung niên từ xa bay lướt tới, còn chưa tới gần lão liền ôm quyền tạ lỗi: “Tiêu tiền bối từ xa tới, vãn bối không thể nghênh đón từ xa mong tiền bối thứ lỗi!”
Tiêu Huyền Diệp xua tay, lão cũng là trên đường tới Phủ Thành Chủ mới thông báo, làm sao bắt người ta nghênh đón trước được?
“Sư tôn ngươi đâu?”
Nam tử trung niên lần nữa chắp tay, áy náy nói: “Sư tôn bế quan đã một thời gian rồi, thực sự là không thể ra ngoài tiếp đãi tiền bối, vừa rồi sư tôn phân phó vãn bối nhất định phải chiêu đãi tốt tiền bối, hơn nữa bảo vãn bối thay sư tôn tạ tội!”
“Thôi đi thôi đi!”
Tiêu Huyền Diệp xua tay, người ta đều bế quan rồi còn bắt người ta ra tiếp đãi mình cũng quả thực là quá làm khó người ta rồi!
“Lão ấy là đang chuẩn bị cho kiếp thứ năm đi?”
Trong mắt nam tử trung niên đầy vẻ lo lắng: “Đúng vậy, cũng không biết sư tôn có thể vượt qua kiếp này hay không!”
Tiêu Huyền Diệp không có lên tiếng an ủi: “Kiếp thứ năm vượt qua chính là hải khoát thiên không (biển rộng trời cao) rồi.”
Trong lúc hai người giao đàm, Đàm Phong cũng đang đánh giá nam tử trung niên này.
Một thân tu vi thâm bất khả trắc, Đàm Phong không nhìn ra nửa điểm nông sâu.
Tuy nhiên điều khiến Đàm Phong kỳ quái là đối phương phi hành dường như không phải dùng chân khí?
Không đúng, sau Thần Hợp Cảnh liền không có chân khí rồi, mà là pháp lực!
Mặc dù Đàm Phong chưa từng kiến thức qua pháp lực, nhưng Đàm Phong cảm giác đối phương khi phi hành dùng là lực lượng thần hồn, không giống như chân khí, pháp lực các loại.
Đúng là kỳ quái, có pháp lực không dùng lại dùng lực lượng thần hồn?
Phát giác được sự chú ý của Đàm Phong, nam tử trung niên đối với Đàm Phong cười cười liền không thèm để ý nữa, còn tưởng rằng Đàm Phong là hậu bối tử tôn của Tiêu Huyền Diệp.
Hai người được nam tử trung niên nghênh vào trong đại sảnh.
Tiêu Huyền Diệp đặt mông ngồi xuống, Đàm Phong không cần người chào mời cũng là đặt mông ngồi xuống một cái ghế gần Tiêu Huyền Diệp.
Cái này ngược lại khiến nam tử trung niên kinh ngạc nhìn Đàm Phong một cái, trong lòng âm thầm kinh hãi.
“Tiểu tử này không biết trưởng ấu tôn ti như vậy sao? Thế mà dám cùng Tiêu tiền bối ngồi chung một sảnh? Hơn nữa còn ngồi ngay bên cạnh?”
Lão thầm nghĩ, ngay cả mình cũng không dám ngồi xuống khi chưa được cho phép.
Nhìn về phía nam tử trung niên nhìn về phía Đàm Phong, Tiêu Huyền Diệp chỉ chỉ Đàm Phong ngồi không có tướng ngồi ở một bên, giới thiệu nói: “Vị này là Đàm Phong!”
Lão không có giải thích quá nhiều thân phận của Đàm Phong, lại chỉ chỉ nam tử trung niên: “Đàm tiểu tử, vị này là đại đệ tử của thành chủ Đông Vực Thành, Trần Ngưng Thiên, hiện giờ Thiên Nhân Tam Kiếp Cảnh, tu vi Mạt Pháp Kiếp.”
Đàm Phong đứng dậy, cung cung kính kính hành lễ một cái: “Bái kiến Trần tiền bối!”
Trần Ngưng Thiên cũng không dám chậm trễ: “Bái kiến tiểu hữu, tiểu hữu quả nhiên là thiên tư xuất chúng nha!”
Nghe Tiêu Huyền Diệp giải thích lão liền biết quan hệ của hai người rất là bất phàm, thế là cũng không dám chậm trễ.
Lúc này nghiêm túc đánh giá Đàm Phong một phen, lại chỉ nhìn ra đối phương nhục thân không tệ cùng tu vi Kim Đan viên mãn.
Còn về thể chất gì đó lão lại nhìn không ra, cố nhiên có thể thông qua thần thức thâm nhập vào thân thể đối phương thậm chí thần hồn cảm tri thể chất, nhưng làm như vậy chính là đắc tội chết đối phương, đắc bất lầm thất.
Tuy nhiên có thể khiến Tiêu tiền bối mang theo bên người, nghĩ lại thiên phú nhất định viễn siêu thường nhân đi?
Đàm Phong chào hỏi một tiếng liền lại ngồi xuống.
Tiêu Huyền Diệp nhìn nhìn Trần Ngưng Thiên vẫn đang đứng: “Ngươi cũng mau ngồi xuống đi!”
“Vâng!”
Theo Trần Ngưng Thiên ngồi xuống, Tiêu Huyền Diệp liền giải thích cho Đàm Phong: “Mạt Pháp Kiếp chính là một thân pháp lực sẽ bị Dị Tắc Chi Lực tiêu mài, chỉ khi thích ứng được Dị Tắc Chi Lực, cấu trúc ra pháp lực mới mới tính là vượt qua kiếp này, hơn nữa pháp lực mới sẽ càng thêm cường đại.”
Nói xong chỉ chỉ Trần Ngưng Thiên, đối với Đàm Phong cười nói: “Tên này hiện tại đôi khi cường độ pháp lực ước chừng đều không bằng chân khí của ngươi.”
Trần Ngưng Thiên lúng túng cười cười, tuy nhiên lại không có vẻ tự ti, ngược lại có chút tự hào.
Tiêu Huyền Diệp tiếp tục giải thích: “Kiếp này cũng là kiếp an toàn nhất, gần như không chết được, cùng lắm thì cả đời không dùng pháp lực là được!”
“Tuy nhiên ngươi cũng đừng tưởng rằng tu sĩ Mạt Pháp Kiếp khó có thể sử dụng pháp thuật liền dễ bắt nạt, cứ lấy lão mà nói, lão chính là đã vượt qua Diệt Hồn Kiếp, Vẫn Thân Kiếp, cấu trúc lại thần hồn cùng nhục thân có thể thích ứng Dị Tắc Chi Lực, cho nên thần hồn cùng nhục thân của lão cường đại vượt xa tưởng tượng của ngươi.”
Đàm Phong gật đầu, thời gian qua hắn cũng nghe Tiêu Huyền Diệp giảng giải một số tình huống của Thiên Nhân Ngũ Kiếp.
Dùng kiến thức kiếp trước của hắn để giải thích chính là: Một tu sĩ Kiếp Cảnh giống như một ứng dụng trên Android, một ngày nọ đem hắn đặt vào hệ điều hành Windows, hắn phải điều chỉnh chương trình của chính mình trước khi bản thân sụp đổ, để đạt được sự thích ứng với môi trường của hệ điều hành Windows, bằng không chính là chết.
Nếu từ góc độ hàng không để giải thích, vậy chính là: Ngươi là một quả tên lửa, sau khi ngươi phóng đi đột nhiên đem ngươi chuyển di tới một hành tinh khác, một hành tinh bất luận là độ ẩm, mật độ không khí hay là trọng lực đều khác nhau, ngươi phải điều chỉnh tốt tham số của mình trước khi tên lửa nổ tung hoặc rơi xuống, bằng không chính là chết.
Chỉ riêng như vậy liền có thể thấy rủi ro của tu sĩ Kiếp Cảnh rốt cuộc là lớn cỡ nào, đi dây trên vực thẳm đều xa xa không thể hình dung.
Tuy nhiên cũng may, bởi vì Thần Hợp Cảnh duyên cớ, tỷ lệ tử vong của Vẫn Thân Kiếp cùng Diệt Hồn Kiếp không đến mức khiến người ta tuyệt vọng, còn về Mạt Pháp Kiếp càng là cực ít chết người.
Thực sự khủng bố là hai kiếp phía sau.
Tuy nhiên rủi ro cao thì có hồi báo cao, Thiên Nhân Ngũ Kiếp mỗi một kiếp vượt qua đều có chỗ tốt cực lớn.
Nghe Tiêu Huyền Diệp nói, Trần Ngưng Thiên trong lòng một trận thoải mái, sau đó hỏi ra nghi hoặc của mình: “Tiền bối lần này tới đây có chuyện gì ạ?”
Lão không cho rằng nhân vật như Tiêu Huyền Diệp là tới ôn chuyện, nhất định có chuyện.
Tiêu Huyền Diệp cũng không ẩn giấu, đi thẳng vào vấn đề nói: “Chúng ta định quay về Trung Vực, lần tới khuếch vực truyền tống trận khi nào mở?”
Trần Ngưng Thiên bấm ngón tay tính toán, đáp: “Phải nửa tháng sau!”
Tiêu Huyền Diệp nhíu mày: “Vậy thôi đi, hôm nay có thể mở không?”
Vô sự lão cũng không nguyện ý đợi nửa tháng.
Trần Ngưng Thiên không có chút nào do dự, gật đầu: “Tiền bối đã lên tiếng tự nhiên không có vấn đề, chờ vãn bối nửa canh giờ là được.”
Bỗng nhiên lão nhìn về phía Đàm Phong ở một bên, thần sắc khẽ động dường như nhớ ra cái gì.
Đối với Tiêu Huyền Diệp mở miệng nói: “Tiền bối các ngài là gấp gáp quay về sao?”
“Cái đó thì không gấp!”
Mặc dù không biết Trần Ngưng Thiên hỏi câu này có ý gì, nhưng Tiêu Huyền Diệp quả thực không vội vàng.
“Tiền bối sao không cùng Đàm công tử đợi thêm vài ngày?”
Trần Ngưng Thiên giải thích: “Hai ngày nữa vừa vặn là ngày khai mạc Đông Vực Thiên Kiêu Đại Hội mười năm một lần, Đàm công tử không bằng tham gia xong rồi hãy quay về Trung Vực?”
Lão có tâm mời Đàm Phong tham gia, một là để thiên kiêu Đông Vực kiến thức một chút thế nào là thiên tài Trung Vực, hai là cũng để kéo gần quan hệ với hai người.