“Mua chung? Bạch phiêu?”
Những từ ngữ mới mẻ liên tiếp của Đàm Phong, không chỉ khiến hơn mười người đối diện ngẩn người, ngay cả bên ngoài quảng trường cũng nhất thời không phản ứng kịp.
“Mua chung? Mua chung là cái gì?”
“Còn bạch phiêu ta hiểu, nhưng bí cảnh này cùng với hạp cốc này có nửa xu quan hệ với hắn sao?”
“Ta hiểu rồi, hắn chính là da mặt dày, hắn chính là vô sỉ.”
Người nghe được câu này không khỏi gật đầu.
Quả thực, phàm là người cần chút mặt mũi đều không nói ra được những lời như vậy.
“Đừng nói nhảm với hắn nữa, động thủ!”
Kẻ dẫn đầu trong số hơn mười người đối diện Đàm Phong quát lớn một tiếng, lập tức động thủ.
Trong chớp mắt mọi người phía sau cũng nhao nhao hành động.
Đao quang kiếm ảnh khoảnh khắc bùng phát, địa phong thủy hỏa cũng không hề dừng lại.
Hơn mười đạo công kích lao thẳng về phía Đàm Phong.
“Xem ra các ngươi đã hạ quyết tâm không cần mặt mũi, muốn xông bừa rồi?”
Đàm Phong vừa nói vừa đã hành động.
Mũi chân điểm một cái, hắn đã đến sát trước mặt mấy người.
“Nhanh quá!”
Mấy người thất kinh, tốc độ này còn nhanh hơn lúc Đàm Phong đối đầu với mấy người trước đó.
“Nguy rồi, hắn giấu nghề!”
Loại bộ pháp này đối với sự lĩnh ngộ không gian tất nhiên không kém.
Quả nhiên, Đàm Phong vung ra một kiếm, kiếm khí nhanh như chớp, trong chớp mắt liền chém rớt đầu của một người.
“Sư đệ...”
Có người kinh hô, trước khi bắt đầu bọn họ chỉ biết cảnh giới kiếm đạo của Đàm Phong rất bất phàm, thậm chí có khả năng đã lĩnh ngộ kiếm ý viên mãn.
Nhưng bây giờ xem ra, đối phương đâu chỉ là kiếm ý viên mãn, sự lý giải đối với không gian cũng vượt xa người thường.
Nói như vậy thể chất của đối phương cũng phi đồng nhất ban.
“Cẩn thận, người này mạnh hơn xa so với tưởng tượng của chúng ta.”
Thân hình Đàm Phong lóe lên, né qua mấy đạo công kích.
Sau đó vung ra một kiếm lần nữa thu gặt một sinh mạng.
Cái này còn chưa tính, hắn búng tay một cái, một đạo kiếm khí bạo xạ ra, lần nữa giết chết một người.
Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi liền tổn thất ba người.
“Sao có thể? Sao hắn có thể mạnh như vậy? Sao trước đây chưa từng nghe nói qua?”
“Trốn, mau trốn!”
“Chúng ta đã đánh giá quá thấp thực lực của hắn rồi...”
“Gọi thêm nhiều người tới, nếu không chỉ dựa vào chúng ta không thể nào đối phó được hắn.”
Những người còn lại vẻ mặt hoảng sợ, bọn họ vốn tưởng đã đánh giá cao thực lực của đối phương, lại không ngờ vẫn là đánh giá quá thấp.
Cuối cùng bọn họ lần nữa trả giá bằng cái chết của hai người, một đoàn người rốt cuộc cũng trốn ra khỏi phạm vi của hạp cốc.
Bọn họ vẫn không dám dừng lại, bởi vì bọn họ hiểu tốc độ của mình trong mắt người kia căn bản không nhanh đi đâu được.
Nhưng ngay sau đó bọn họ liền nghi hoặc quay đầu lại, nhìn Đàm Phong vẫn lưu lại tại chỗ kia.
“Sao hắn không đuổi theo?”
Mấy người dừng lại, kinh nghi bất định nhìn bóng dáng đứng im bất động của Đàm Phong.
Đàm Phong nhìn thấy mấy người đưa mắt nhìn sang, khinh thường bĩu môi.
“Đám ngốc này, Đại BOSS là không thể rời khỏi phòng BOSS được!”
Hắn liếc nhìn băng rôn đã có chút hư hỏng phía sau.
Nghĩ nghĩ, sau đó tung ra một chưởng hủy diệt toàn bộ băng rôn.
“Xem ra làm ăn là không được rồi, đám người này da mặt lại mỏng, lại tự thị thậm cao, không chịu đưa tiền.”
“Nếu đã như vậy, vậy ta liền làm một Đại BOSS cuối cùng vậy!”
Cũng không biết từ đâu kiếm ra hai tấm ván gỗ, viết bậy bạ gì đó lên trên.
Sau đó đặt ở hai bên hạp cốc.