“Không đợi nữa, động thủ ngay bây giờ!”
Vương Vũ Thư kiên quyết lắc đầu: “Ta cũng không tin, hắn còn có thể địch lại nhiều người chúng ta như vậy?”
Nếu không phải vừa rồi mấy người kia miêu tả Đàm Phong quá mức lợi hại, hắn đều đã định đi lên đơn đấu rồi.
Nhưng có nhiều người quan chú như vậy, hắn cũng không dám, nếu thua quá thảm, không chỉ bị người ta mắng thực lực kém, mà còn bị mắng là não có vấn đề.
“Cái này...” Nhóm người kia có chút chần chờ, bởi vì bọn họ đã từng chứng kiến sự khủng bố của Đàm Phong.
Bên mình hiện tại có chút người như vậy đi lên, chưa chắc đã thắng a!
Hơn nữa, cho dù thắng thì đoán chừng bên mình cũng sẽ thiếu đi mấy người, đến hậu kỳ chưa chắc đã tranh lại người khác.
Vương Vũ Thư thấy bộ dạng lề mề chậm chạp của bọn họ, lập tức nộ khí xông thẳng lên não.
Hắn lạnh lùng nói: “Các ngươi nếu sợ thì có thể đứng ở một bên reo hò trợ uy!”
Khốn kiếp, mấy người này là cảm thấy mình địch không lại người kia sao?
Có mình kiềm chế, cộng thêm nhiều người như vậy mà thế nhưng còn sợ hãi?
Reo hò trợ uy?
Bị Vương Vũ Thư trào phúng như vậy, nộ khí của mấy người cũng không kìm nén được nữa.
Người đi đầu giận dữ nói: “Được, đã Vương công tử không sợ, vậy chúng ta tự nhiên cũng không sợ người kia, bất quá thực lực chúng ta thấp kém, lát nữa có thể cần Vương công tử xuất lực nhiều hơn một chút.”
Vương Vũ Thư biết rõ đối phương đây là dùng phép khích tướng, muốn mình gánh vác rủi ro, để bọn họ bảo tồn thực lực.
Nhưng đây là dương mưu, hoặc là mình nhận túng, lại đợi thêm một nhóm người nữa, tự mình đánh mặt mình.
Hoặc là làm theo, mình đi kiềm chế người kia.
“Được!”
Vương Vũ Thư nói xong liền dẫn đầu bay ra ngoài, một đám người theo sát phía sau.
Vương Vũ Thư bay đến trước hẻm núi, nhưng lại không dẫn đầu phát động công kích.
Hắn đánh giá Đàm Phong một cái, ôm quyền nói: “Vị đạo huynh này có thể nhường đường hay không?”
Hắn cũng không ngốc, nếu hiện tại không cần chiến đấu mà có thể đi vào thì tự nhiên là tốt nhất.
Hắn còn định để người khác đấu với kẻ này một trận trước, thăm dò nội tình của đối phương đây!
Nếu hiện tại đối phương tránh ra, vậy thì hắn liền có thêm một người giữ cửa.
Người khác muốn đi vào, hoặc là đánh bại kẻ này, hoặc là nhỏ nhẹ để đối phương nhường đường.
Mà mình lại có thể ở bên trong xem kịch, thậm chí ngư ông đắc lợi.
Là đánh hay là bảo tồn thực lực đều do mình làm chủ.
Đàm Phong không nói gì, thậm chí không đứng dậy, vẫn cứ bắt chéo hai chân, tùy tiện chỉ chỉ tấm ván gỗ bên cạnh.
Sắc mặt Vương Vũ Thư tối sầm, cố nén lửa giận: “Tại hạ Vương Vũ Thư, dám hỏi các hạ tôn tính đại danh?”
“Đàm Phong!”
“Đàm Phong?”
Mấy người vội vàng vắt hết óc suy nghĩ, nhưng lại không có chút thông tin nào liên quan đến người này.
Vương Vũ Thư không nghĩ nhiều, ôm quyền nói: “Đã như vậy, Đàm huynh, đắc tội!”
“Động thủ!”
Hắn quát to một tiếng, dẫn đầu xuất thủ.
Một viên Kiếm Hoàn từ trong đan điền của hắn hiện ra, vèo một tiếng lao thẳng về phía Đàm Phong.
“Yo? Kiếm Hoàn?”
Đàm Phong tuy kinh ngạc nhưng không hoảng loạn, đầy hứng thú rút kiếm ra khỏi vỏ, một kiếm liền chém bay Kiếm Hoàn sang một bên.
Trong lòng lại có chút thất vọng, bởi vì phẩm giai của viên Kiếm Hoàn này so với Kiếm Hoàn của mình kém quá xa, hơn nữa kẻ này chỉ là Kiếm Ý Đại Thành mà thôi, uy lực và tính linh hoạt chỉ có thể coi là bình thường.
Nếu Vương Vũ Thư này gặp phải Tào Triệu Hưng Nguyên Anh trung kỳ đoán chừng có thể chiếm thượng phong, nhưng rất đáng tiếc gặp phải chính là mình.
Suy nghĩ trong lòng chỉ trong nháy mắt, một kiếm chém bay Kiếm Hoàn, Đàm Phong liền thi triển Huyễn Ảnh Lưu Tung Bộ, trong chớp mắt kéo gần khoảng cách hai bên.
“Làm sao có thể?”
Vương Vũ Thư thất kinh, Kiếm Hoàn vừa rồi của mình giống như bị một ngọn núi lớn va phải, không có chút lực phản kháng nào liền bị chém bay sang một bên.
Hơn nữa Kiếm Hoàn vốn chú trọng sự linh hoạt, kết quả lại giống như đâm thẳng vào trên kiếm của đối phương, nói cách khác đối phương đã dự đoán được quỹ đạo Kiếm Hoàn của mình?
Nhưng lúc này hắn đã không kịp suy nghĩ cái khác, Đàm Phong đã nhanh chóng kéo gần khoảng cách, sắp đi tới trước mặt mình.
Bất quá cũng may, hắn không phải một mình.
Keng! Keng! Keng!
Bên kia Đàm Phong đã đấu cùng những người khác, nhưng bên nhiều người hơn đã rơi vào hạ phong.
Xoẹt!
Đàm Phong một kiếm gọt bay đầu một người, sau đó Huyễn Hắc Kiếm giống như độc xà lần nữa xuyên thủng lồng ngực một người, mặc dù không chết nhưng bị thương cũng cực nặng.
“Họ Vương kia, mau cản hắn lại a!”
Bên kia đã không chống đỡ nổi, còn tưởng rằng Vương Vũ Thư có thể kiềm chế được Đàm Phong, kết quả không ngờ tới Kiếm Hoàn một kiếm liền bị chém bay.
Vèo!
Kiếm Hoàn của Vương Vũ Thư rốt cuộc đã đuổi trở về, lao thẳng về phía lưng Đàm Phong.
Cùng lúc đó Vương Vũ Thư cũng không nhàn rỗi, nhất tâm nhị dụng, trường kiếm xuất vỏ liền định ngăn cản kiếm của Đàm Phong.
Keng!
Đàm Phong một cái quét ngang, bức lui mọi người.
Đối với kiếm của Vương Vũ Thư thì làm như không thấy, xoay người lại lần nữa chém ra một kiếm.
Ầm!
Kiếm Hoàn lần nữa bị đánh bay ra ngoài, hung hăng đâm vào trong vách núi.
“Đắc thủ!”
Trong lòng Vương Vũ Thư thầm vui, lúc này kiếm của Đàm Phong đã không cách nào quay về cứu viện, mà kiếm của hắn gần như sắp đâm vào vai đối phương.
Đinh!
Một tiếng vang giòn giã, trái tim Vương Vũ Thư chìm xuống đáy vực, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Mũi kiếm của hắn thế mà bị đối phương dùng hai ngón tay kẹp lấy!
“Cái gì?”
Mọi người tại hiện trường trong lòng giật mình, hai ngón tay liền tiếp được kiếm của Vương Vũ Thư?
Bên ngoài quảng trường càng là một trận xôn xao, vô số người nhao nhao đứng dậy, từng người gắt gao nhìn chằm chằm màn hình của đám người Đàm Phong.
“Làm sao có thể?”
“Đó chính là Vương Vũ Thư, Kiếm Ý Đại Thành a!”
“Hai ngón tay liền tiếp được kiếm của hắn?”
“Người này rốt cuộc là ai?”
Mấy vị đại nhân vật phía trên lúc này cũng có chút kinh ngạc.
“Ngón tay của Đàm Phong kia hẳn là cũng là một loại thể chất đặc thù nào đó a?”
“Trước đó thấy ngón tay hắn phát ra kiếm khí, nhìn như vậy ngược lại giống như Linh Tê Kiếm Chỉ!”
Mấy người nhao nhao gật đầu, bất quá dù sao cũng không có trải qua bảo vật đặc thù kiểm tra, cho nên cũng không dám khẳng định chắc chắn.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Đàm Phong sau khi kẹp lấy kiếm của Vương Vũ Thư cũng không có dừng lại động tác.
Huyễn Hắc Kiếm giơ lên thật cao, đối với Vương Vũ Thư một kiếm chém xuống.
Bội kiếm bị Đàm Phong kẹp lấy, Vương Vũ Thư lúc này lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, hoặc là bỏ kiếm mà chạy, hoặc là dùng thân thể đón đỡ một kiếm này của người ta.
Trong bí cảnh cũng không thể dùng phù lục, bằng vào thân thể của hắn cùng thực lực của đối phương, dưới một kiếm này hắn hẳn phải chết không nghi ngờ.
Trong lòng thở dài một tiếng, hắn liền định bỏ kiếm mà chạy.
Bỗng nhiên, trước mắt hắn tối sầm lại.
Một bóng người chắn ở trước mặt hắn, bóng người kia cứ như vậy bại lộ dưới kiếm của Đàm Phong.
“Sư huynh, mau trốn!”
“Sư đệ...”
Vương Vũ Thư kinh hô thành tiếng, bỗng nhiên hắn cảm giác kiếm trong tay lại có thể hoạt động, hắn định thần nhìn lại thì ra là sư đệ của hắn dùng hết toàn lực chém về phía tay Đàm Phong, Đàm Phong lúc này mới thu tay lại tạm tránh mũi nhọn.
Vương Vũ Thư không có già mồm, bỗng nhiên xoay người, trong miệng vẫn không ngừng, hô lớn: “Mau trốn... Tất cả mọi người mau trốn, mấy người chúng ta là không thắng được!”
Hắn vừa mới xoay người, sư đệ sau lưng liền đã bị chém thành hai nửa.
Kiếm khí tàn dư vẫn lao thẳng về phía hắn, sau đó hung hăng đánh bay hắn ra ngoài.
Nhưng hắn lại không lo được cái khác, hướng về phía ngoài hẻm núi điên cuồng bỏ chạy.