Bên ngoài Thiên Kiếm Thánh Tông, hai cái ghế dựa từ chân trời bay tới.
“Nha, Lão Lục đã về rồi?”
Một đạo thanh âm đem Đàm Phong đang nhắm mắt dưỡng thần bừng tỉnh.
Đàm Phong ánh mắt lược mang buồn bực nhìn về phía trước, sau đó kinh ngạc lên tiếng: “Tứ sư huynh, sao ngươi lại ở chỗ này?”
Người tới đúng là Tôn Mông, hắn lúc này đang đứng ở trên một ngọn núi cao.
“Nghe Lão Ngũ nói ngươi tẩu hỏa nhập ma chạy về tông môn, sau đó ta liền ở chỗ này chờ!”
Lúc ấy nghe được Hạng Tử Hiển nói tiểu sư đệ tẩu hỏa nhập ma hắn còn hoảng sợ, bất quá ngay sau đó Lão Ngũ nói tiểu sư đệ vấn đề không lớn hắn mới yên lòng.
“Sư đệ ta không ngại, làm phiền sư huynh!”
“Lão Lục ngươi không có việc gì là tốt rồi!”
Tôn Mông một cái lắc mình đã đi tới trước mặt Đàm Phong, hắn phát giác vẫn là gọi Lão Lục thuận miệng hơn.
Thậm chí không biết vì sao, hắn cảm giác tiểu sư đệ cư nhiên rất phù hợp cái xưng hô này.
Đàm Phong vẻ mặt im lặng, sao tên này cũng gọi mình như vậy?
Nhất định là Hạng Tử Hiển tên khốn kiếp kia dạy.
“Gặp qua tiền bối!”
Tống Hạo Nhiên ở một bên lại là không dám chậm trễ, vội vàng hành lễ.
Tôn Mông phất phất tay: “Không cần đa lễ!”
Sau đó lại là nhìn về phía Đàm Phong: “Đi gặp sư tôn trước đi!”
“Ừm!”
Một lát sau, Đàm Phong đem Tống Hạo Nhiên an bài ở động phủ của mình.
Sau đó đi tới bái phỏng Vân Trung Tu.
“Đệ tử gặp qua sư tôn!”
Vân Trung Tu vuốt râu cười: “Trở về là tốt rồi, mệt mỏi thì nằm xuống đi!”
“Đa tạ sư tôn!”
Đàm Phong chắp tay, sau đó lại là nằm trở về trên xe lăn.
“Nghe nói ngươi tẩu hỏa nhập ma?”
Vân Trung Tu vẻ mặt quan ái nhìn Đàm Phong, bất quá trong mắt lại là có chút nghi hoặc.
Tiểu tử này căn bản không giống bộ dáng tẩu hỏa nhập ma a?
“Hắn tẩu cái rắm nhập ma!”
Tiêu Huyền Diệp ở một bên cười nhạo một tiếng: “Phỏng chừng là tiểu tử này làm chuyện xấu gì, nắm chặt thời gian chạy trốn.”
Hắn cũng là nằm ở trên xe lăn, tò mò nhìn Đàm Phong.
Bằng vào sự hiểu biết của hắn đối với Đàm Phong, tiểu tử này nhất định là lại hố người.
Không thể không nói Tiêu Huyền Diệp quả nhiên là hiểu rõ Đàm Phong.
Sở dĩ Đàm Phong nắm chặt thời gian chạy trốn không chỉ có là sợ Đoạn Bằng Hải kéo mình đi làm tráng đinh, càng là sợ đến lúc đó liên lụy đến mình.
Nếu chuyện của Đoạn Bằng Hải nháo lớn, bị hố thảm.
Vậy cùng mình có quan hệ gì?
Ta con mẹ nó đều không ở Thiên Xuyên Tàn Giới, ta ở tông môn chữa thương đâu!
Ở trước mặt Vân Trung Tu, Đàm Phong không dám quá mức càn rỡ.
Vì thế đáng thương hề hề nhìn sư tôn của mình.
Vân Trung Tu dường như cũng hiểu ý, trừng mắt nhìn Tiêu Huyền Diệp một cái: “Ngươi câm miệng, sư điệt ngươi tẩu hỏa nhập ma ngươi còn nói mát?”
Tiêu Huyền Diệp bất đắc dĩ hai tay dang ra, sau đó lại nhìn về phía Đàm Phong: “Lão Lục, sữa của Bối Lăng có ngon không? Ngươi cũng không nói mang một cái cho sư tôn ngươi nếm thử!”
Phanh!
Vân Trung Tu vỗ ghế dựa, giận dữ nói: “Họ Tiêu kia, ngươi còn có hay không nửa điểm chính hình?”
Bất quá hắn vỗ không phải ghế dựa của mình, mà là xe lăn của Tiêu Huyền Diệp.
Sau một chưởng, Tiêu Huyền Diệp cả người mang theo xe lăn liền là bay đi ra ngoài, nửa ngày mới hùng hùng hổ hổ trở về.
Tiếp theo ba người lại lẫn nhau hàn huyên một ít, Đàm Phong liền là cáo từ rời đi.
Ngay sau đó lại là đi một chuyến Luyện Khí Đường, tìm Lý Phổ tiểu tử kia định chế một vật.
Ngay tại lúc trở về động phủ lại là đụng phải Đại sư huynh.
Ngô Trí Viễn vẻ mặt quan thiết nhìn Đàm Phong: “Tiểu Lục Tử, thân thể không việc gì chứ?”
Hắn cũng là biết Tôn Mông bọn họ xưng hô Đàm Phong là Lão Lục, hắn cảm thấy rất là thỏa đáng.
Vừa lúc mình là lão đại, vậy gọi Lão Lục là Tiểu Lục Tử không phải vừa vặn sao?
Tuy rằng thân thể không có việc gì, nhưng Đàm Phong tâm rất đau.
Sao lại tới nữa một cái tên Tiểu Lục Tử?
Tưởng ta sẽ mổ bụng chứng minh mình chỉ ăn một bát phở sao?
Không!
Ta Đàm Phong sẽ ôm bụng kêu đau bụng, nói trong phở có độc.
Muốn bồi thường tiền, mình ăn hai bát, cho nên ông chủ phải bồi thường hai phần.
Nếu ông chủ nhất định nói mình chỉ ăn một phần hoặc không ăn, vậy liền đem mắt của hắn móc xuống nuốt vào trong bụng, để hắn nhìn xem có phải hai phần hay không!
“Gặp qua Đại sư huynh!”
…………
Ngay tại lúc Đàm Phong ung dung tự tại ở trong tông môn chữa thương, Đoạn Bằng Hải lại là có chút lo lắng.
Hắn hành tẩu ở trong Thiên Xuyên Tàn Giới, không dám lại giống như trước kia cao điệu, sợ lại bị Yêu tộc mai phục.
“Đáng chết, sớm biết rằng trước đó liền đáp ứng Đàm Phong!”
Hiện giờ hắn đã thâm nhập Thiên Xuyên Tàn Giới, dọc theo đường đi ngược lại là đánh chết không ít Yêu tộc.
Bất quá Không Kỳ hắn lại là ngay cả cái bóng đều không có phát hiện, không khỏi có chút hối hận.
“Nếu Đàm Phong ở đây, tốt xấu gì có thể nhiều thêm một người giúp mình tìm kiếm Không Kỳ bọn họ a!”
Bất quá hắn hiện giờ chỉ có thể ngẫm lại mà thôi, trước khi xuất phát hắn liền định gọi Đàm Phong, để đối phương giúp mình đánh trợ thủ.
Kết quả mới phát hiện Đàm Phong sớm đoạn thời gian đã tẩu hỏa nhập ma trở về Tu Chân Giới.
“Đàm Phong này quả nhiên giảng nghĩa khí a!”
Ngày đó hắn mới biết được, nguyên lai Đàm Phong lại là vì có thể giúp được mình mà tẩu hỏa nhập ma.
Vì thế cho dù ngày đó hắn đi tìm Đàm Phong, bị thiên kiêu khác phát hiện cũng mắng to một trận, hắn cũng như cũ không hận Đàm Phong.
“Đàm Phong này quả nhiên cao nghĩa a!”
Đoạn Bằng Hải không khỏi vì sự vô lễ đối với Đàm Phong trước đó mà cảm thấy hổ thẹn.
Bỗng nhiên hắn thu liễm tâm thần, nhìn về phía trước mấy gã Yêu tộc.
“A, nguyên lai là tạp toái Yêu tộc!”
Ầm!
Hắn ầm ầm ra tay, trận chiến này không có bất kỳ lo lắng gì.
“Nói, Không Kỳ ở nơi nào?”
Tên Yêu tộc kia quật cường mặt, kiên định nói: “Ta... Ta chính là chết cũng sẽ không nói!”
Đoạn Bằng Hải bóp cổ đối phương, dữ tợn cười: “Tốt, vậy ngươi liền chết đi!”
Nói xong liền định đem đối phương thiêu đốt thành tro tàn.
“Chờ, chờ đã!”
Yêu tộc vẻ mặt kinh hãi, cái tên vương bát đản này sao không hỏi nhiều một lần?
Đầu óc ngươi không có vấn đề chứ?
Loại chuyện này ngươi phải uy bức lợi dụ a!
Vì thế không dám thừa nước đục thả câu, vội vàng nói: “Ta có thể nói cho ngươi biết vị trí của Không Kỳ, nhưng ngươi không thể nói cho người khác biết là ta nói, hơn nữa ta không có Thế Tử Phù, ngươi phải tha ta một mạng.”
“Ha ha ha!”
Đoạn Bằng Hải cười to: “Xem ra xương cốt Yêu tộc cũng không cứng lắm nha! Nói.”
Trong ba câu vài lời, tên Yêu tộc kia đã là đem vị trí của Không Kỳ nói ra.
“Hiện tại có thể thả ta đi rồi chứ?”
Đoạn Bằng Hải cũng không nuốt lời, đem đối phương cướp sạch không còn, phòng ngừa đối phương thông tri Không Kỳ.
Cuối cùng một cước đem tên Yêu tộc này đá văng: “Cút!”
Sau đó thẳng tắp bay vút về một cái phương hướng.
“Không Kỳ, lần này ai tới cũng cứu không được ngươi!”
Đoạn Bằng Hải trong lòng căm hận, bất quá rốt cuộc cái khó ló cái khôn, hắn một đường đi qua đều là thật cẩn thận, sợ lần nữa trúng mai phục.
…………
“Tên họ Đoạn kia sao lâu như vậy đều không có tới?”
Không Kỳ nhàm chán, hắn đều đã để pháo hôi phía dưới cố ý bị Đoạn Bằng Hải bắt được, sau đó chờ bị Đoạn Bằng Hải một phen uy bức lợi dụ liền đem vị trí của mình tiết lộ ra ngoài.
Một bên truyền đến một đạo thanh âm nghiến răng nghiến lợi: “Tên họ Đoạn kia căn bản cũng không uy bức lợi dụ, hỏi một câu liền trực tiếp giết!”
Không Kỳ nghe vậy một trận im lặng, cho dù đây không phải lần đầu tiên hắn nghe được.
Nguyên lai đối phương quá ngay thẳng cũng không tốt a!
Mưu kế của mình quá cao cấp, không xứng đôi với đối phương a!
Hắn ngược lại là muốn trực tiếp phái người nói cho đối phương biết vị trí của mình, nhưng lại sợ tin tức tới quá dễ dàng, đối phương ngược lại hoài nghi.
Haizz, ám toán kẻ ngốc thế nhưng gian nan như thế!