“Xem ra là một khúc xương cứng nha!”
Đàm Phong hơi nhíu mày, vốn dĩ kết quả tốt nhất là từng đội ngũ Yêu tộc trở về.
Hai ba mươi người một lần, tới bao nhiêu mình ăn bấy nhiêu, chạy cũng không có đường mà chạy.
Dù trong thành phái người ra lý ứng ngoại hợp thì vẫn cứ là nộp mạng.
Nhưng tình huống này được thiết lập trên cơ sở đầu óc Yêu tộc không dùng được, mà nghĩ kỹ lại thì kẻ có thể trở thành thiên kiêu có mấy ai là kẻ ngốc đâu?
Chiêu này của Yêu tộc, nếu mình không có năng lực phục sinh, thực lực kém đi một chút, ước chừng chỉ có thể vội vàng bỏ chạy, thậm chí chưa chắc đã chạy thoát.
“Thôi được, đều nằm trong dự liệu!”
Trong mắt Đàm Phong chiến ý dâng trào, như vậy mới có tính khiêu chiến.
Xoẹt!
Hắn vừa hành động, lớp ngụy trang trên người liền có cũng như không.
Trong đám Yêu tộc cũng có kẻ tài ba, lập tức phát giác ra sự thay đổi.
“Cẩn thận, có động tĩnh!”
“Ở đằng kia... là Đàm Phong!”
“Đàm Phong ra rồi...”
Vút vút vút!
Vô số đạo công kích nện về phía Đàm Phong, phô thiên cái địa.
“Hừ!”
Đàm Phong hừ lạnh một tiếng, cả cơ thể giống như ảo ảnh không dấu vết để tìm, né trái tránh phải.
Những công kích này căn bản không thể chạm tới hắn.
Hắn nhanh chóng tiếp cận đội ngũ Yêu tộc, nhìn hơn hai mươi tên Yêu tộc trước mắt, hắn đột nhiên rút kiếm.
Chiếm được cái lợi của việc đánh lén, một kiếm này đã có hơn mười tên Yêu tộc mất mạng.
Vút!
Hắn nhất tâm nhị dụng, kiếm hoàn thần xuất quỷ nhập (xuất quỷ nhập thần) giữa chừng đã thu hoạch tính mạng của mấy tên Yêu tộc còn lại.
“Đáng chết, Đàm Phong lại thực sự dám xuất hiện!”
“Hắn lấy đâu ra gan đó?”
“Xuất kích, xuất kích!”
“Giết chết hắn.”
Ầm ầm ầm!
Trong tiếng hô hoán đòi đánh đòi giết, từ trong Yêu Xuyên Thành lại bay ra hơn trăm người lao thẳng về phía Đàm Phong.
Ba trăm gần bốn trăm tên Yêu tộc vây công một mình Đàm Phong, màn này nhìn mà khiến người ta nhiệt huyết sôi trào.
Ân Chiêu lẫn trong đám người, nàng thở phào nhẹ nhõm.
“Đàm Phong, nhiều người vây công một mình ngươi như vậy, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”
Nàng ẩn nấp trong đám người, lặng lẽ chờ đợi thời cơ tốt để đánh lén.
Bỗng nhiên nàng đại kinh thất sắc, nhìn thấy cảnh tượng mấy chục Yêu tộc phía trước đang tụ tập lại một chỗ, truyền âm nói: “Các ngươi mau tản ra, cẩn thận tên Đàm Phong kia...”
Nhưng muộn rồi, bên hông Đàm Phong sớm đã giắt một thanh trung phẩm linh kiếm.
Hắn sớm đã chờ đợi cơ hội đám Yêu tộc tụ tập lại một chỗ này rồi.
Lúc này hãn nhiên rút ra, thân kiếm trong nháy mắt lại vỡ vụn.
“Mau chạy đi, là Lốc Xoáy Phá Hủy Bãi Đậu Xe!”
“Mau tản ra...”
Ngâm!
Hư không vỡ vụn, bầu trời giống như một tấm gương vỡ tan tành.
Hàng chục tên Yêu tộc bị vết nứt hư không khủng bố cắt xẻ, chết không thể chết thêm được nữa.
“Đây chính là thực lực của Đàm Phong sao?”
“Đây thực sự là Kim Đan kỳ sao?”
Một đám Yêu tộc nuốt một ngụm nước bọt, trước đó bọn chúng đối với thực lực của Đàm Phong vẫn chưa có nhận thức rõ ràng.
Thấy hơn ba trăm tên Yêu tộc vây công một mình đối phương, bọn chúng ít nhiều có chút khinh địch.
Mấy chục tên Yêu tộc vừa chết ước chừng là như vậy, cảm thấy Đàm Phong khó thoát cái chết, đem lời cảnh cáo trước đó quẳng ra sau đầu.
“Đáng chết, đã bảo các ngươi mười mấy hai mươi người thành một nhóm, đừng có lại quá gần!”
Một tên Yêu tộc quát mắng, sau đó lại an ủi: “Không sao, chiêu này tiêu hao chắc chắn không nhỏ, hắn ước chừng không dùng được mấy chiêu nữa đâu.”
Không ít Yêu tộc trong lòng thầm gật đầu, cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ kỹ lại thấy cũng có lý, nếu chiêu này không có hạn chế, Đàm Phong này tung ra mười mấy hai mươi chiêu, ước chừng bọn mình sớm đã chết sạch bảy tám phần rồi.
Nếu không có hạn chế, đối phương cần gì phải đợi lúc nhân viên dày đặc mới dùng?
Bộp!
Đàm Phong bay ngược đập xuống đại địa.
Vừa rồi một kiếm chém ra, thời gian cứng (hard lag) quá lớn không kịp né tránh nên bị một trảo đánh trúng sau lưng.
Hắn bò dậy, quẹt vết máu nơi khóe miệng, sau lưng một vết trảo máu thịt be bét, nhưng hắn vẫn không thèm để ý.
Hắn nghe thấy lời phân tích của đám Yêu tộc, cũng không thèm biện minh.
Thực tế Hư Không Bạt Đao Trảm quả thực tiêu hao rất lớn, hắn không thể sử dụng một cách vô tội vạ.
Không nói một lời, hắn lại gia nhập vào trong trận chiến.
“Làm sao có thể? Một trảo này của ta lại không thể trọng thương hắn?”
Nhìn dáng vẻ Đàm Phong vẫn sinh long hoạt hổ (sống nhăn răng), một tên Yêu tộc ngây ngốc nhìn trảo của mình.
Hắn không phải là Yêu tộc bình thường, có thể nói tất cả Yêu tộc trong Thiên Xuyên Tàn Giới đặt ở Thiên Yêu Giới đều là thiên kiêu thực thụ.
Bộp!
Xương sọ nổ tung, đỏ trắng bắn tung tóe.
Ngay lúc hắn đang sững sờ, một viên kiếm hoàn đã oanh nát đầu hắn.
Nhưng lại không có ai quan tâm đến hắn, lúc này ánh mắt của tất cả Yêu tộc đều khóa chặt trên người Đàm Phong.
“Tên này thực sự quá khủng bố rồi!”
“Tu Chân Giới sao lại có Kim Đan kỳ mạnh mẽ đến vậy?”
Chiến đấu đến hiện tại, không ít Yêu tộc đã nảy sinh lòng khiếp sợ.
Bọn chúng vốn có hơn ba trăm tên Yêu tộc, hiện tại đã bị Đàm Phong giết chết gần một trăm tên, đây là do bọn chúng đã có chuẩn bị, nếu không thì chết còn nhiều hơn.
“Đừng sợ, Đàm Phong đã bị thương rồi, chúng ta lấy số lượng cũng phải đè chết hắn.”
“Giết!”
Keng!
Đàm Phong một kiếm chém chết mấy tên Yêu tộc, hiện tại Yêu tộc đã khôn ra rồi, mấy đứa thành một nhóm hỗ trợ lẫn nhau.
Mà đội ngũ với đội ngũ cũng kéo giãn phạm vi không nhỏ.
Bản thân muốn sử dụng công kích diện rộng cũng không còn tác dụng lớn nữa, một chiêu Hư Không Bạt Đao Trảm xuống ước chừng chỉ giết được hai ba mươi người.
Bộp!
Con trâu đen vạm vỡ hung hãn húc tới, Đàm Phong phân thân bất hạ (không kịp phân thân) chỉ có thể đón đỡ chiêu này.
Ầm!
Giống như bị một tòa thiết sơn tông trúng, Đàm Phong lảo đảo bay ra ngoài.
Nhưng dù vậy hắn vẫn trở tay một kiếm, chém con trâu đen này thành hai nửa.
Ân Chiêu thấy vậy mắt sáng lên: “Cơ hội tốt!”
Thừa dịp Đàm Phong thân hình không vững cộng thêm cựu lực đã hết tân lực chưa sinh, nàng lao thẳng tới trước mặt Đàm Phong.
“Địa Sát Huyết Trảo!”
Trên lòng bàn tay nàng đỏ rực một mảnh, năm cái móng vuốt dữ tợn dị thường, lóe lên hàn quang kinh người, nhắm thẳng vào lồng ngực Đàm Phong mà xé mạnh một cái.
Keng!
Ngàn cân treo sợi tóc, tay trái Đàm Phong đưa hai ngón tay ra điểm vào giữa lòng bàn tay nàng.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Linh Tê Kiếm Chỉ lại không thể chống đỡ được đòn đánh liều mạng của đối phương, chỉ làm chậm lại mấy phần tốc độ liền bị một trảo này đánh trúng lồng ngực.
Bộp!
Máu tươi bắn tung tóe, Đàm Phong bay ngược ra ngoài.
Lồng ngực máu thịt be bét, máu tươi nhỏ giọt xuống.
Ân Chiêu quan sát chiến quả của mình, nhưng lại không thể vui mừng nổi.
Đòn đánh liều mạng khi đánh lén của mình, lại không thể trọng thương đối phương?
Tuy nhiên, điều này vẫn không ngăn cản nàng mở miệng châm chọc: “Đàm Phong, ngươi quá tự phụ rồi, ngươi xong đời rồi!”
Đàm Phong mỉm cười, không hề để tâm đến vết thương trên ngực.
“Tốn bao nhiêu công sức, rốt cuộc cũng dụ được các ngươi rời xa Yêu Xuyên Thành rồi!”
Ân Chiêu ngẩn ra, cảm giác bất ổn ập đến: “Tất cả những chuyện này đều là ngươi cố ý?”
Trước đó trong quá trình chiến đấu, Đàm Phong vừa đánh vừa rời xa Yêu Xuyên Thành, nhưng tất cả Yêu tộc đều tưởng Đàm Phong đang tìm cơ hội bỏ chạy.
Nhưng hiện tại xem ra lại là hắn cố ý?
Ân Chiêu trong lòng hoảng hốt: “Ngươi làm vậy mục đích là gì?”
Nói xong công thế của nàng lại càng nhanh thêm mấy phần, bất kể Đàm Phong này rốt cuộc có âm mưu gì, giết chết đối phương là được.
“Mục đích?”
Trong mắt Đàm Phong sáng lên kim quang, nhìn chằm chằm Ân Chiêu: “Đáng tiếc, ngươi không nhìn thấy được rồi!”
“Cái gì?”
Ân Chiêu đại kinh thất sắc, khoảnh khắc này nàng lại không thể cử động.
Tuy chỉ là một thoáng, nhưng khi nàng có thể cử động thì một viên kiếm hoàn đã oanh nát nửa thân người nàng, mà yêu châu của nàng cũng đã chằng chịt vết nứt.
“Lại có thể là thời gian... áo nghĩa!”
Bộp!
Yêu châu của nàng nổ tung, bản thân cũng lập tức hóa thành tro bụi.