Đàm Phong nhìn lướt qua đống xác Yêu tộc đầy đất, xoa xoa bụng.
“Bữa tiệc buffet thịnh soạn thế này, không ăn no rồi mới đi thì phí quá?”
Nghĩ là làm, lập tức chọn ra mấy cái xác Yêu tộc trông có vẻ ngon mắt, sau khi rửa sạch một phen liền bắt đầu xử lý.
Yêu tộc sau khi chết đã hiện nguyên hình, một con là đủ cho Đàm Phong ăn.
Nhưng không cách nào khác, nơi này nguyên liệu phong phú, lại là buffet, Đàm Phong đương nhiên chỉ chọn hàng cực phẩm.
“Tên này đang làm gì vậy?”
“Sao hắn lại rửa xác đồng tộc chúng ta?”
“Hắn cư nhiên còn thái thịt nữa?”
“Khốn kiếp, tên vương bát đản này dám khinh nhờn thi thể đồng bào chúng ta.”
Bọn hắn còn tưởng Đàm Phong vì lời khiêu khích vừa rồi mà đem xác Yêu tộc ra trút giận.
Nhưng khi Đàm Phong lôi ra vỉ nướng, theo làn khói bếp bốc lên, bọn hắn biết mình đã đoán sai.
“Hắn cư nhiên dám nướng thịt ngay trước mặt chúng ta?”
“A... thật là khinh người quá đáng!”
Trong Yêu Xuyên Thành nhân số không ít, nhưng kẻ thực lực mạnh hầu như đã chết sạch, giờ toàn là hạng thực lực bình thường.
Một tên Yêu tộc đôi mắt đỏ ngầu, gầm lên một tiếng hóa thành một con trâu đen vạm vỡ nhảy ra khỏi Yêu Xuyên Thành.
“A... Đàm Phong ngươi dám sỉ nhục anh trai ta như thế!”
Hắn vừa lao tới, vừa nhìn chằm chằm vào một con trâu chết bên cạnh Đàm Phong.
Đàm Phong hơi ngẩn ra, cười nói: “Ồ? Nguyên liệu tươi sống nha!”
Con trâu đen kia nghe vậy dường như rốt cuộc cũng khôi phục bình tĩnh, lúc này mới nhớ tới sự khủng bố của Đàm Phong, tiến thoái lưỡng nan, bước chân không tự chủ được mà chậm lại.
Đàm Phong như nhìn ra sự do dự của hắn, mở lời khuyên nhủ: “Không sao đâu, qua đây đi!”
Nói xong bưng ra một cái đĩa lớn, cười hì hì: “Anh ngươi dùng để nướng xiên, ngươi thì dùng nhúng lẩu đi, người một nhà quan trọng nhất là phải chỉnh tề, ta dù không phải là hoạt Bồ Tát tại thế thì cũng gần như là một đại thiện nhân rồi nhỉ?”
Đối với đám Yêu tộc này, Đàm Phong không có chút lòng lân mẫn nào.
Nhân tộc mình cũng không biết đã bị đám Yêu tộc này ăn thịt bao nhiêu người, nếu hôm nay hắn thua, phỏng chừng hậu quả cũng chẳng khá hơn là bao.
Có trách thì chỉ trách lập trường khác nhau thôi!
Nhân tộc không phản kích, chẳng lẽ Yêu tộc sẽ nương tay?
“Ngươi ngươi ngươi...”
Con trâu đen kia tức nghẹn, đôi mắt lại lần nữa đỏ ngầu, “mô” một tiếng liền hướng về phía Đàm Phong húc tới.
Kiếm quang lóe lên, hắn liền bị chém làm hai nửa.
“Có giác ngộ, thấy nước sôi là đợi không nổi rồi!”
Đàm Phong giơ ngón tay cái lên khen ngợi một câu, vừa khen vừa xử lý nguyên liệu.
Chẳng mấy chốc, mùi thơm đã bay lên ngào ngạt.
Vỉ nướng và nồi lẩu đều tỏa hương thơm phức, thức ăn bên trong lại càng khiến người ta thèm nhỏ dãi.
“Oa...”
“Thịt trâu này ngon hơn mấy cái thịt bò Wagyu gì đó nhiều...”
“Nhìn là biết thường xuyên vận động, lại biết bảo dưỡng thân thể!”
“Ừm, thịt trâu nướng này đúng là tuyệt phẩm, hai anh em nhà này thật là... ta muốn khóc chết mất!”
Đàm Phong vừa ăn vừa cảm động đến rơi nước mắt, nước mắt từ khóe miệng “tí tách” chảy xuống.
Mùi thơm bay vào trong Yêu Xuyên Thành, cộng thêm biểu cảm hưởng thụ của Đàm Phong, không ít Yêu tộc đều nuốt nước bọt ừng ực.
“Mùi này thơm quá đi...”
“Không ngờ cư nhiên còn có cách ăn như vậy?”
Có Yêu tộc lộ vẻ say mê, ngây người nhìn.
“Này, các ngươi đang làm gì vậy? Các ngươi có biểu cảm gì thế hả?”
“Đó là Nhân tộc đang ăn thịt Yêu tộc chúng ta đó...”
Nghe vậy đám Yêu tộc mới thu liễm lại một chút, nhưng trong lòng đã hạ quyết tâm, sau khi về nhất định phải tìm cơ hội thử xem.
Dù sao Yêu tộc bọn hắn cũng thường xuyên ăn thịt Yêu tộc.
Đàm Phong ăn đến hăng hái, nhưng cũng không quên ăn mảnh.
Ngẩng đầu thấy đám Yêu tộc trong Yêu Xuyên Thành thèm thuồng nhìn mình, liền chào mời: “Các ngươi có muốn ra đây ăn một chút không? Ta bảo đảm không giết các ngươi!”
“Đàm Phong, ngươi tưởng chúng ta là đồ ngu sao?”
“Đừng hòng lừa chúng ta ra khỏi thành!”
Sắc mặt Đàm Phong đen lại, đám người này cư nhiên dám vu khống mình?
Bản thân là hoạt Bồ Tát đương thời, sao có thể làm chuyện như vậy?
Cảm thấy lòng tốt bị coi như rác rưởi, Đàm Phong trong lòng bực bội.
“Một lũ nhát gan, các ngươi ra đây đi!”
Trong thành lập tức truyền đến tiếng mắng chửi: “Có giỏi thì ngươi vào đây!”
“Các ngươi ra đây đi!”
“Ngươi vào đây đi!”
Hai bên không ai nhường ai, Đàm Phong cũng không biết đám Yêu tộc này lấy đâu ra da mặt mà hét to như vậy.
Rõ ràng bị mình bao vây, cư nhiên còn không biết xấu hổ như thế?
Thế là hắn vừa mắng vừa ăn, cái miệng chưa từng dừng lại.
…………
“Đàm huynh, ngươi quả nhiên ở chỗ này!”
Phía xa truyền đến mấy tiếng xé gió, một giọng nói quen thuộc gọi Đàm Phong lại.
Đàm Phong quay đầu nhìn lại, trong lòng giật mình: “Hỏng bét, mải ăn với mắng người quá, quên mất mấy tên này.”
“Các ngươi sao lại tới nhanh như vậy?”
Đàm Phong nhìn mấy người đang bay tới từ đằng xa, trong lòng thắc mắc.
Theo lý mà nói đối phương không nên nhanh như vậy mới đúng!
Nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, may mà chỉ có mấy người tới, nếu hàng trăm người cùng kéo tới, hắn thật sự lo lắng Yêu tộc sẽ chó cùng rứt dậu, dù có hủy đi khe nứt thời không cũng phải giữ bọn hắn lại.
“Dừng lại, đừng lại gần nữa!”
Không biết có phải nghe thấy lời dặn của Đàm Phong hay không, hay là vì cảnh tượng nơi này.
Ngô Chính Tín mấy người dừng bước từ đằng xa, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn đống xác Yêu tộc đầy đất và Đàm Phong.
Mấy người nhìn nhau, đồng loạt nuốt nước bọt.
“Ta không nhìn lầm chứ?”
“Chỗ này chết bao nhiêu Yêu tộc vậy?”
Dấu vết chiến đấu trên mặt đất, cùng với đống tay chân đứt lìa kia, đủ để nói lên nơi này vừa trải qua trận chiến thảm liệt đến mức nào.
Mà Yêu tộc tử trận không có bốn trăm thì cũng phải ba trăm.
Tống Hạo Nhiên không thể tin nổi hét lên với Đàm Phong: “Đàm huynh, đây đều là ngươi làm?”
Đàm Phong đứng từ xa gật đầu: “Đúng, vừa mới đánh với bọn hắn một trận, hiện tại bọn hắn đã bị ta bao vây rồi!”
“Bao vây?”
Mấy người cạn lời luôn, nhìn Đàm Phong đang ngồi bệt dưới đất ăn nướng nhúng lẩu.
Cái tên này là tới đánh nhau hay là tới dã ngoại vậy?
Nếu không phải Đàm Phong đầy mình thương tích, bọn hắn thật sự tưởng tên này tới đây chơi.
Tống Hạo Nhiên thấy cảnh tượng thiên phương dạ đàm này, vội vàng móc ra một viên Lưu Ảnh Thạch ghi lại tất cả.
Một người độc chiến hơn ba trăm Yêu tộc, một mình vây khốn Yêu Xuyên Thành, chiến tích này quả thực là bưu hãn đến cực điểm nha!
Thấy mấy người tới, Đàm Phong cũng biết không thể ở lại lâu hơn nữa.
Vội vàng thu xác Yêu tộc trên đất lại, cất nồi lẩu đi.
Còn vỉ nướng thì hắn không cất, mà là lôi xe lăn ra trước, đem vỉ nướng thông qua cơ quan lắp vào xe lăn.
Như vậy, hắn nằm trên xe lăn là có thể vừa đi vừa nướng thịt rồi.
Cái vỉ nướng này là hắn trước đó đặc biệt tìm tên Lý Phổ kia chế tạo, hơn nữa khói dầu còn thông qua hai cái ống xả ra phía sau, trông giống hệt hai cái ống bô vậy.
Đàm Phong ngồi trên xe lăn nướng thịt, chẳng mấy chốc đã bay tới trước mặt mấy người, mà đồ nướng phía trước vẫn vững vàng như cũ.
“Chúng ta rời khỏi đây trước, tránh để Yêu tộc chó cùng rứt dậu!”
Người của bọn hắn càng đông thì càng nguy hiểm.
Tống Hạo Nhiên lắc đầu: “Không cần quá lo lắng, đám Thánh cảnh kia sẽ không nóng đầu mà ra tay đâu, bọn hắn coi trọng lợi ích, rõ ràng mấy người chúng ta còn chưa đáng để đám Thánh cảnh kia từ bỏ khe nứt thời không.”
Tuy nói vậy, nhưng tốc độ của hắn lại không chậm chút nào.
Nói thì nói thế, hắn cũng sợ đối phương nóng đầu nha!