Đàm Phong nghe mà kinh tâm động phách, không ngờ Tu Chân Giới còn có bí tân như thế.
“Sau đó thì sao?”
Hắn không kịp chờ đợi hỏi, trong lúc Tu Chân Giới nội chiến lưỡng bại câu thương, một dị giới đúng lúc xâm lấn, ngay cả Bắc Vực cũng rơi vào tay giặc, nghĩ thôi đã thấy hung hiểm.
“Lúc đó mọi người trong Tu Chân Giới cũng phân biệt được chính phụ, biết rõ nhất định phải đuổi người dị giới ra ngoài, bởi vì lúc đó có thể tiến vào Thánh Nhân, sau này có lẽ có thể tiến vào Thánh Vương Cảnh, đến cuối cùng ước chừng toàn bộ Tu Chân Giới đều phải rơi vào tay giặc.”
“Dù sao từ vết nứt thời không tiến vào thì không có cách nào tiến hành bắn tỉa.”
“Thế là các phương thế lực của Tu Chân Giới đem ân oán ném sang một bên, liên hợp lại với nhau!”
Tiêu Huyền Diệp thổn thức nói: “Cho dù như vậy cũng vẫn không làm được việc đuổi người dị giới ra khỏi Tu Chân Giới, bởi vì nội chiến trước đó đã vẫn lạc không ít chiến lực, cho dù liên hợp cũng chỉ là đem người dị giới phong tỏa ở trong Bắc Vực.”
“Lúc đó tất cả mọi người đều ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, sự liên hợp ở tầng thứ sâu hơn đã bắt đầu!”
“Các phương thế lực chia sẻ công pháp của nhà mình, Vạn Pháp Thánh Môn cống hiến ra pháp môn tu luyện Thần Hợp Cảnh!”
“Tu Chân Giới nghênh đón thời kỳ bùng nổ thực lực, tỷ lệ thành công của Kiếp Cảnh trực tiếp tăng lên gấp mấy lần, Kiếp Cảnh biến thành nhiều sau đó, thế là Thánh Cảnh cũng dần dần biến thành nhiều.”
Trong mắt Tiêu Huyền Diệp mang theo vẻ truy ức: “Đúng lúc đó sư công của ngươi lão nhân gia, cũng chính là sư tôn của ta và sư tôn ngươi đột phá tới Thánh Tôn Cảnh, dưới sự dẫn dắt của lão một hơi đuổi người dị giới ra ngoài.”
“Sư công? Thánh Tôn?”
Đàm Phong lẩm bẩm tự nói, lúc này hắn mới biết sau Thánh Vương là Thánh Tôn.
Tiêu Huyền Diệp tiếp tục nói: “Sau trận chiến này, vì các phương thế lực liên thủ kháng địch đồng tâm hiệp lực nên ân oán giữa các phương ngược lại đã tiêu tan đi chút ít, cộng thêm sau đại chiến mọi người cũng bận rộn liếm láp vết thương, thế là nội chiến kết thúc.”
Có thể không kết thúc sao? Pháp môn tu luyện Thần Hợp Cảnh đều đã tới tay rồi, đánh tiếp nữa còn có cần thiết không?
“Nếu nói năm đó giữa nhau vẫn còn chút ân oán, nhưng bao nhiêu năm qua đi cũng sớm đã nhạt nhòa rồi, thậm chí người từng trải qua trận chiến đó cũng đã rải rác không còn mấy người.”
Đàm Phong hỏi: “Vậy sư công lão nhân gia đâu?”
Tiêu Huyền Diệp lắc đầu: “Rời đi rồi!”
Đàm Phong sững sờ: “Rời đi rồi? Vẫn lạc rồi sao?”
Đùng!
Tiêu Huyền Diệp gõ một cái lên đầu Đàm Phong, tức giận nói: “Ai nói với ngươi rời đi chính là vẫn lạc rồi?”
Hắn hừ lạnh một tiếng: “Sư công ngươi lão nhân gia sau khi đột phá tới Thánh Tôn Cảnh không lâu liền rời khỏi Tu Chân Giới rồi, lúc đó sư tôn ngươi cũng vừa mới đột phá tới Thánh Nhân Cảnh.”
“Thánh Nhân Cảnh ở trong Không Gian Hỗn Độn đợi khoảng chừng ngàn năm liền phải tìm một thế giới để nghỉ ngơi một hơi, bằng không sẽ vẫn lạc, mà Thánh Vương Cảnh lại có thể kiên trì mấy ngàn năm.”
“Còn về Thánh Tôn Cảnh lại càng kinh người, vạn năm đều không thành vấn đề, hơn nữa bọn họ còn có thể ở trong Không Gian Hỗn Độn có được năng lực hành động nhất định.”
Thánh Nhân Cảnh giống như người vừa mới học bơi, mặc dù nhất thời không chết đuối, nhưng không có nghĩa là có thể sống ở dưới nước.
Còn về Thánh Tôn Cảnh giống như đã tiến hóa ra một phần mang cá, vây cá vậy, có thể sống ở dưới nước trong thời gian dài.
Đàm Phong hiếu kỳ hỏi: “Vậy Tu Chân Giới chúng ta hiện tại còn có Thánh Tôn Cảnh tồn tại không?”
“Hết rồi, chỉ cần đạt tới Thánh Tôn Cảnh không bao lâu liền sẽ rời khỏi Tu Chân Giới tiến về Không Gian Hỗn Độn tìm kiếm siêu thoát!”
Tiêu Huyền Diệp nhìn Đàm Phong: “Ví dụ như sư tôn ngươi, nếu lão đột phá tới Thánh Tôn Cảnh, lão cũng sẽ rời đi, Tu Chân Giới này lão sớm đã đợi chán rồi, bao gồm các Thánh Cảnh khác cũng tương tự, siêu thoát mới là sự theo đuổi của tu chân giả chúng ta nha!”
Đây chính là sự theo đuổi của Thánh Cảnh sao?
Quả nhiên nha, một đường vượt chông gai trải qua vô số kiếp nạn, leo lên hết ngọn núi này đến ngọn núi khác, làm sao có thể thấy núi cao mà không đi leo chứ?
Đàm Phong tâm sinh hướng tới, mình sau này cũng sẽ đi lên con đường tương tự chứ?
“Hiện tại Thánh Vương của Tu Chân Giới nhiều không?”
Tiêu Huyền Diệp lắc đầu: “Nghĩ lại không quá năm người, hơn nữa từng người thần long kiến thủ bất kiến vĩ, đều đang bận rộn thăng cấp Thánh Tôn, sau đó rời khỏi Tu Chân Giới, đi kiến thức phong cảnh rực rỡ hơn.”
“Cũng tức là sư tôn ngươi là Thánh Vương, bằng không ngươi muốn gặp một lần đều khó, ngay cả lần này ngươi thành tựu Thần Anh cũng không có một vị Thánh Vương nào tới, cũng chỉ có lần trước ngươi mang Thánh khí về mới dẫn tới hai vị.”
“Vào chính sự!”
Tiêu Huyền Diệp chính sắc nói: “Năm đó sau nội chiến, Tu Chân Giới đã đạt thành nhận thức chung, nếu có phát hiện nào có thể ảnh hưởng tới hướng đi của Tu Chân Giới thì nhất định phải chia sẻ ra, giống như Thần Hợp Cảnh năm đó, mà Thần Anh của ngươi hiện tại cũng tương tự.”
“Đương nhiên, chia sẻ thì chia sẻ, nhưng chỗ tốt là nhất định phải đưa!”
Hắn nhìn xe lăn của Đàm Phong: “Giống như vừa rồi lão gia hỏa kia luyện khí cho ngươi, hơn nữa còn tự móc tiền túi thêm vào một số vật liệu trân quý, ngươi thật sự cho rằng là vì ăn xiên nướng của ngươi, hay là mới gặp đã như quen thân với ngươi? Đại bộ phận nguyên nhân là có qua có lại, hơn nữa các thế lực khác cũng ít nhiều nợ ngươi nhân tình.”
Đàm Phong bừng tỉnh, nghĩ như vậy cũng đúng, những thứ có thể ảnh hưởng tới hướng đi của một thế giới quả thực không phải một người hay một thế lực nào có thể độc chiếm.
Giống như tiền kiếp, nếu một quốc gia nào đó phát hiện ra một trận pháp truyền tống có thể thông tới dị tinh hệ.
Cho dù quốc gia đó là nước Mỹ ở bên kia đại dương, nếu đối phương định độc chiếm, ngay cả đàn em của mình cũng không cho một chút cơ hội nào, vậy ước chừng đại chiến thế giới cũng không còn xa nữa.
Nhưng nếu hắn bằng lòng cho thuê, cho dù đòi tiền, đòi người, đòi đất ước chừng đều có thể bàn bạc.
Nếu một chút cơ hội cũng không cho các quốc gia khác, vậy thì chỉ có thể đánh thôi.
Tiêu Huyền Diệp nhìn Đàm Phong: “Đây chính là một trong những nghịch lân của những Thánh Cảnh đại năng kia, cái còn lại chính là con đường siêu thoát của bọn họ!”
“Ai dám ngăn cản bọn họ siêu thoát, kẻ đó chính là kẻ thù của bọn họ!”
“Giống như lần trước ngươi mang Thánh khí của Thiên Yêu Giới về, nếu tông môn chúng ta một chút cơ hội cũng không cho bọn họ, hiện tại ước chừng ngay cả Thánh Vương Cảnh đều đang mưu tính đánh chiếm Thiên Kiếm Thánh Tông chúng ta rồi!”
Tiêu Huyền Diệp hắc hắc cười một tiếng: “Đừng nói các Thánh Cảnh khác, suy bụng ta ra bụng người nếu đạt được Thánh khí là thế lực khác, ta và sư tôn ngươi đều sẽ ra tay!”
“Bất quá nếu thông qua giao dịch liền có thể đạt thành mục tiêu thì tự nhiên là mọi người cùng vui.”
Hắn nhìn Đàm Phong: “Lần trước Thánh khí kia của ngươi cho bọn họ mượn tham ngộ liền đổi được không ít đồ tốt, bất quá đại bộ phận đồ tốt cần ngươi cảnh giới cao mới dùng được, đợi ngày nào đó ngươi Hóa Thần nhớ đi một chuyến tới Vạn Pháp Thánh Môn.”
Đàm Phong gật đầu, thầm ghi nhớ trong lòng.
Xe lăn của Tiêu Huyền Diệp bay lên: “Cho nên ngươi chỉ cần không chạm tới nghịch lân của những Thánh Cảnh đại năng kia, cũng không có ai rảnh rỗi lãng phí thời gian làm khó một tên tiểu bối như ngươi, còn về việc lo lắng một tiểu tử như ngươi có thể ảnh hưởng tới địa vị của bọn họ thì lại càng là lo bò trắng răng...”
Phất phất tay, ném xuống một miếng ngọc giản.
“Hiện tại ngươi hẳn là có thể tu tập bản công pháp này rồi, có chỗ nào không hiểu thì đi hỏi sư tôn ngươi, đây là lão gần đây đã cải tiến.”
Nói xong liền biến mất ở chân trời.
Đàm Phong đưa tay đón lấy, kinh hô thành tiếng: “Ngũ Giới · Hỗn Nguyên Đạo Thiên Quyết?”
Điều khiến hắn kinh ngạc không phải vì đây là một bản công pháp Thánh giai, mà là hai chữ “Ngũ Giới” ở phía trước.
“Ngũ Giới, nói cách khác công pháp này tương thích với sự khác biệt của năm thế giới?”
“Tu Chân Giới, Thiên Xuyên Giới, Thiên Yêu Giới, còn có thế giới xâm lược Tu Chân Giới năm đó, ngoài ra còn có một cái...”
Đàm Phong lắc đầu không nghĩ nhiều nữa, Tu Chân Giới tồn tại bao nhiêu năm qua thế giới gặp phải tự nhiên sẽ không ít.
Nhìn giới thiệu trong ngọc giản, Đàm Phong cuối cùng cũng hiểu rồi.
Một môn công pháp tương thích với càng nhiều thế giới, vậy thì tu luyện lên sẽ càng khó, khổ nỗi thực lực lại không có sự thăng tiến về chất.
Nhưng tồn tại tức là hợp lý, tu luyện loại công pháp này ở Kiếp Cảnh sẽ an toàn hơn, đối với việc sau này trở thành Thánh Cảnh cũng có trợ giúp rất lớn.
Bên ngoài không biết bao nhiêu người muốn một bản “Nhị Giới” đều cầu mà không được, mà mình lại trực tiếp sở hữu “Ngũ Giới”.
Lát sau, ngọc giản vỡ vụn, Đàm Phong mở mắt ra.
“Thật là huyền diệu nha!”
“Thứ này ngay cả thương thành cũng không có, thậm chí ngay cả ‘Nhị Giới’ cũng không có!”