“Lại có thể có phương thức chiến đấu này?”
“Hơn nữa lại còn thắng rồi? Chỉ là nhổ nước bọt liền thắng rồi?”
Đám Kim Đan thiên kiêu đứng xem xung quanh, cho dù bọn hắn ít nhiều đã quen với tác phong của Đàm Phong, thậm chí chính mình cũng đã ngồi lên xe lăn, ít nhiều đã có chút không biết xấu hổ rồi.
Nhưng đối mặt với Đàm Phong, bọn hắn phát hiện vẫn là tiểu vu gặp đại vu nha!
“Lẽ nào thật sự như hắn nói, hắn da mặt dày nên không để ý?”
“Quả nhiên, nhân chí tiện tắc vô địch nha!”
Một đám thiên kiêu mở mang tầm mắt, chiến đấu bình thường của bọn hắn luôn luôn là phong lưu tiêu sái, một bộ dáng vẻ cao thủ.
Làm sao tới chỗ Đàm Phong liền giống như trẻ con đánh nhau vậy, lại còn nhổ nước bọt?
Khổ nỗi còn nhổ thắng một tên Kim Đan thiên kiêu.
Tống Hạo Nhiên ở bên cạnh Đàm Phong thấp giọng nói: “Đàm huynh, ngươi thật sự không để ý đến cái nhìn của người đời sao?”
Đàm Phong vẻ mặt phong khinh vân đạm: “Cái này có là gì? Ta cũng đâu có mất miếng thịt nào!”
Cái này tính là gì?
Nghĩ năm đó mình hạ dược, múc phân, quay phim, đào mộ, bán phim, cái nào mà chẳng mất mặt hơn nhổ nước bọt?
Nhưng ai dám nói xấu mình?
Vân Lệ dám sao?
Hắn không những không dám, ngay cả viết sách cũng phải đổi tên nhân vật chính, cộng thêm một số miêu tả quang huy.
Mà những kẻ dám mắng mình, đã không còn mắng ra tiếng được nữa rồi!
Ví dụ như Tụ Bảo Lâu!
Tống Hạo Nhiên trong lòng âm thầm kinh thán: “Xem ra da mặt của mình vẫn chưa luyện tới nơi tới chốn nha, nếu da mặt của mình cũng có thể dày như tên gia hỏa này, vậy mình còn sợ cái gì?”
“Chẳng lẽ điều kiện của Thần Anh chính là thoát khỏi sự trói buộc của đạo đức thế tục?”
Không chỉ một mình Tống Hạo Nhiên nghĩ như vậy, ngay cả các Kim Đan thiên kiêu khác cũng có ý nghĩ này.
Dù sao Đàm Phong đã thành công rồi, vậy hết thảy hành vi của hắn liền đáng để người đời suy ngẫm rồi.
Đám Nguyên Anh thiên kiêu ở phía xa lại càng ánh mắt ngưng trọng.
“Đây chính là thực lực Thần Anh của Đàm Phong sao? Chỉ dùng nước bọt liền thắng được một tên Kim Đan thiên kiêu?”
Bọn hắn tự nhận đối mặt với Thẩm Tây Hoa căn bản là không làm được, thậm chí tới Nguyên Anh viên mãn cũng không có nắm chắc dựa vào nước bọt mà thắng được đối phương.
Bọn hắn nhìn kỹ, nếu nước bọt của Đàm Phong đánh trúng người Thẩm Tây Hoa thì nhất định trọng thương.
Bọn hắn từng người ở trong lòng tính toán đối mặt với Đàm Phong có mấy phần nắm chắc, ngược lại không có một ai rảnh rỗi đứng ra chỉ trích cái sai của Đàm Phong.
Chào hỏi mọi người một tiếng, sau đó Đàm Phong liền dưới sự dẫn dắt của Tống Hạo Nhiên bay về phía xa.
Ngay sau đó tìm một ngọn núi liền ở lại.
…………
“Ừm, thịt nướng này thật ngon!”
“Cái lẩu này cũng ngon!”
Bên ngoài động phủ của Đàm Phong, dày đặc mấy chục người.
Trên bãi đất trống bên ngoài động phủ của hắn bày đầy giá nướng còn có dựng lên bếp lẩu.
Cùng lúc đó còn không ngừng có người chạy tới, đều là những Kim Đan quen biết, dù sao Đàm Phong hiện tại cũng không quen biết mấy tên Nguyên Anh thiên kiêu.
Tống Hạo Nhiên nhìn những người chạy tới, sờ sờ cằm: “Vị trí này không đủ lớn nha!”
Hiện tại cách lúc Đàm Phong tiến vào Thánh Linh Thư Viện đã trôi qua mấy ngày thời gian, bắt đầu một hai ngày luyện xiên ăn lẩu còn là mấy người, nhưng dần dần càng ngày càng nhiều thiên kiêu nghe tin mà tới, hơn nữa từng người mang theo nguyên liệu nấu ăn.
Đối với những Kim Đan thiên kiêu như bọn hắn mà nói, những ngày tháng nhàn nhã ước chừng không còn mấy ngày nữa rồi, thừa dịp hiện tại có thể khoái hoạt mấy ngày liền tính mấy ngày.
Đợi đến khi Bất Tử Bí Cảnh xây xong, bọn hắn không biết phải ở bên trong bao lâu.
Hôm nay cùng nhau luyện xiên ăn lẩu, đến lúc đó liền sẽ đánh đến ngươi chết ta sống, mặc dù sẽ phục sinh, nhưng cũng không nhẹ nhàng nha!
Còn về Đàm Phong cũng tương tự, hiện tại ở Trung Vực hắn không có mấy người bạn, đợi những người này rời đi sau đó hắn liền chỉ có thể bế quan tu luyện rồi, lần sau gặp mặt liền không biết phải tới khi nào.
Thế là mấy ngày nay dứt khoát không tu luyện nữa, một ngày một trận cùng bọn hắn ăn uống.
“Hay là chúng ta đổi một địa điểm? Đi qua quảng trường bên kia?” Đàm Phong đề nghị nói.
Tống Hạo Nhiên mắt sáng lên, nhưng sau đó lại có chút do dự: “Có được không vậy?”
Đàm Phong trợn mắt: “Làm sao không được? Người ta so tài, chúng ta cũng so tài, so một chút xem ai làm ngon hơn, so một chút xem ai có thể ăn hơn!”
Tin tức truyền xuống dưới, một đám thiên kiêu lập tức hưng phấn rồi!
Đều là người trẻ tuổi, thích nhất là náo nhiệt rồi, cơ hội này làm sao có thể bỏ lỡ?
Đàm Phong đem giá nướng lắp đặt ở trên xe lăn của mình, đi đầu tiên, vừa ăn vừa đi về hướng quảng trường.
“Cái xe lăn và giá nướng này lại có thể dùng như vậy sao?”
Tống Hạo Nhiên và một đám thiên kiêu trợn mắt há hốc mồm, bọn hắn bỗng nhiên phát hiện xe lăn của mình lạc hậu rồi.
Từng người động tác cũng không chậm, lúc ngồi trên xe lăn, thuận tiện dùng chân khí đem giá nướng hoặc bếp lẩu nâng lên, một đám người trùng trùng điệp điệp hướng về quảng trường mà đi.
Rất nhanh, đoàn người bọn hắn liền dẫn tới sự chú mục của các học viên khác.
“Bọn hắn đang làm gì vậy?”
“Làm sao còn bốc khói nữa?”
“Đây là đang nấu cơm sao?”
Về việc ngồi xe lăn đi lại bọn hắn đã thấy nhiều không trách rồi, hiện tại ở Thánh Linh Thư Viện có thể nói là xe lăn bay đầy trời.
Nhưng ngồi xe lăn đi lại đồng thời còn nâng công cụ nấu cơm thì thật sự là văn sở vị văn nha!
Vút vút vút!
Từng chiếc xe lăn ở trên quảng trường hạ cánh, giá nướng và bếp lẩu rơi trên mặt đất, mùi thơm theo đó lan tỏa ra ngoài.
“Cái mùi vị này thật thơm nha!”
“Đây là mùi vị của thức ăn gì? Sao ta chưa từng ăn qua?”
Quảng trường rất lớn, nhóm người Đàm Phong bọn hắn thậm chí không chiếm tới một phần ngàn không gian.
Nhưng cái mùi vị kia lại bị đám người có khứu giác linh mẫn ngửi thấy rồi.
Ngay lập tức, tất cả mọi người bao gồm cả những thiên kiêu đang tỷ thí đều dừng lại động tác trong tay, đem ánh mắt nhìn về phía đám người đặc lập độc hành này.
“Hoàng huynh, qua đây ăn một miếng, cực kỳ thơm!”
“Đại ca, dù sao huynh rảnh cũng là rảnh, qua đây cùng bọn đệ!”
“Tiểu muội, thịt dê nhúng này ca đặc biệt để dành cho muội đấy, mau qua đây.”
“Cái người kia, xiên ngầu pín nướng này ta đặc biệt để dành cho ngươi đấy.”
Vừa mới tới trên quảng trường, một đám thiên kiêu liền bắt đầu chào hỏi những người quen biết.
“Hửm? Mùi vị này thật không tệ nha!”
“Thứ này là cái gì? Đồ nướng?”
Theo từng người bán tín bán nghi ăn một miếng, lập tức liền gia nhập vào.
Số người càng ngày càng nhiều, không mấy chốc liền đột phá trăm người, hơn nữa vẫn đang tiếp tục tăng lên.
Mùi thơm cũng càng ngày càng nồng đậm, dần dần bay xa ra ngoài, dẫn tới càng nhiều người hơn.
Chỉ trong vòng một canh giờ nơi này đã tụ tập mấy trăm người.
Đàm Phong hào khí vạn trượng, cao giọng nói: “Ta tuyên bố, từ nay về sau nơi này chính là Lô... Quảng Trường Luyện Xiên!”
“Luyện... Quảng Trường Luyện Xiên?”
Lý Nguyên Tu ở phía xa suýt chút nữa nhổ đứt râu của mình.
Khóe mắt lão giật giật: “Trước kia sao không phát hiện tiểu tử này làm việc không đáng tin cậy như vậy chứ?”
Lão trong lòng không nhịn được lần nữa hoài nghi mời tiểu tử này gia nhập Thánh Linh Thư Viện rốt cuộc là đúng hay sai?
“Quảng Trường Luyện Xiên?”
Tống Hạo Nhiên mắt sáng lên, đứng dậy cao giọng hô: “Quảng Trường Luyện Xiên... Quảng Trường Luyện Xiên!”
Lúc này bị cảm xúc của hắn và Đàm Phong lây lan, hiện trường hơn trăm danh thiên kiêu đồng thanh hô to: “Quảng Trường Luyện Xiên!”
Trong đó thậm chí còn có tu sĩ Nguyên Anh.
Lý Nguyên Tu vỗ trán, dở khóc dở cười: “Xong rồi, sau này nơi này ước chừng thật sự biến thành Quảng Trường Luyện Xiên rồi!”