“Phụt...”
Dưới một chưởng, Điền Quang Lượng vẫn chưa chết, trước ngực hắn là một lỗ máu to bằng đầu người, nhưng hắn dường như không phát giác ra. Hắn trợn mắt há mồm nhìn Đàm Phong, ánh mắt đó cực kỳ ngơ ngác. Tên khốn này não không sao chứ? Hắn đã thấy nhiều kẻ giết người không chớp mắt, nhưng giết người mà còn tìm lý do kiểu này thì đây là lần đầu hắn thấy.
Hắn âm thầm lấy ra một miếng truyền tấn ngọc giản, ngọc giản sáng lên một đạo hào quang. Hắn cười gằn: “Các ngươi chết chắc rồi, cha ta sẽ không tha cho các ngươi đâu, thực lực như các ngươi chết chắc rồi, các ngươi sẽ phải chịu những hình phạt đau đớn nhất thế gian.”
Đàm Phong chẳng thèm để tâm: “Thông báo xong chưa?”
Lồng ngực Điền Quang Lượng máu chảy ròng ròng, miệng không ngừng phun máu, nhưng nhất thời chưa chết ngay. Hắn không thể tin nổi nhìn Đàm Phong: “Ngươi biết...”
Đàm Phong gật đầu: “Nếu không ngươi tưởng ngươi có thể giấu được mắt ta?” Đây cũng là lý do hắn không một kích giết chết đối phương ngay.
Triệu Vĩnh Ninh và Trần Hà ở bên cạnh cũng chẳng thèm quan tâm, từ lúc nghe Điền Quang Lượng nói cường giả mạnh nhất Điền gia chỉ có Hóa Thần đỉnh phong, bọn họ đã không để Điền gia vào mắt rồi. Hay nói cách khác, thực lực này đối với bọn họ lại vừa vặn, đúng là cầu còn không được. Thế nên bọn họ phát hiện hành động của Điền Quang Lượng cũng không hề ngăn cản.
“Tại... tại sao?” Điền Quang Lượng lắp bắp mở lời, hắn thực sự không thể hiểu nổi, mấy người này không sợ chết sao?
Đàm Phong mỉm cười: “Vừa hay chúng ta cần tìm Hóa Thần luyện tay chút, cha ngươi rất hợp.” Hắn nhún vai: “Nhưng vấn đề là ở chỗ, ta là người lương thiện nhất, không nỡ sát sinh, giết ngươi xong lại chạy đi diệt cả nhà ngươi thì hạng người phẩm cách cao khiết như ta không làm nổi. Nhưng nếu cha ngươi tự chạy tới đây, thì ta đành miễn cưỡng mỉm cười nhận lấy vậy.”
“Không... các ngươi... các ngươi đều là lũ điên!” Điền Quang Lượng thần sắc hãi hùng, mấy tên này đều là lũ điên. Hắn vội vàng cầm truyền tấn ngọc phù định đem tin tức này báo cho cha mình, để cha cẩn thận hơn.
Bùm! Kiếm quang lóe lên, hắn liền mất đi sinh khí hóa thành tro bụi, ngay cả miếng ngọc giản kia cũng tan thành mây khói.
Đàm Phong bùi ngùi nói: “Người Bắc Vực đúng là sát tính nặng quá, một kẻ muốn đối phương chết không tử tế, một kẻ chết rồi vẫn không chịu buông tha đối phương.”
Triệu Vĩnh Ninh hai người nhìn nhau, đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương. Rốt cuộc là ai sát tính nặng hả? Không chỉ giết cả hai người ta, mà còn đẩy tội lỗi lên đầu người chết. Đúng là vừa ăn cướp vừa la làng mà!
Đàm Phong quay sang nhìn hai người: “Các ngươi có sợ không?”
Triệu Vĩnh Ninh nhe răng cười: “Cứ đấu với mấy tên Hóa Thần sơ kỳ mãi ta cũng chán rồi, thật muốn thử sức với Hóa Thần đỉnh phong của Bắc Vực xem sao!” Trần Hà ở bên cạnh cũng tràn đầy chiến ý. Một thế lực ngay cả Thần Hợp Cảnh cũng không có, bọn họ sẽ không sợ hãi. Dù lùi một vạn bước, bọn họ đánh thua thì đối phương cũng đừng hòng giữ bọn họ lại được. Dù không dùng đến các loại phù lục như Na Di Phù, dựa vào thực lực của mình bọn họ cũng đủ để bình an trốn thoát.
…………
“Lượng nhi?” Một nam tử trung niên cường tráng lông mày nhíu chặt lại thành hình chữ Xuyên, hắn lộ ra sát ý. “Vân Lệ? Nếu ngươi dám giết con ta, ta nhất định sẽ băm vằm ngươi ra thành trăm mảnh!” Một miếng truyền tấn ngọc phù đang nằm trong tay hắn, chính là tin nhắn Điền Quang Lượng gửi cho hắn. Điền Quang Lượng trong đó kể lại việc mình có lẽ không sống được bao lâu, cộng thêm tên tuổi và số lượng người ra tay.
Điền Vĩnh Xương nhìn nhìn vết nứt thời không ở phía xa, lại nhìn một lượt những người của mấy đại thế lực có mặt tại đây. Hắn nghiến răng, dặn dò những người xung quanh: “Các ngươi canh giữ ở đây, bản tọa có việc ra ngoài một chuyến.” Nói xong định rời đi, đúng lúc này truyền tấn ngọc phù trong tay hắn lại sáng lên lần nữa. Cảm giác bất ổn hiện lên trong lòng. “Hồn Đăng Điện?” Nhìn truyền tấn ngọc giản trong tay, hắn biết là người của Hồn Đăng Điện trong nhà gửi tin tới. Hắn cắn răng xem hết tin nhắn, sát khí trong mắt càng thêm nồng đậm. “Lão Hoàng chết rồi, Lượng nhi cũng chết rồi!”
Hắn ngửa mặt lên trời gầm thét: “A... Vân Lệ ta muốn ngươi chết, ta muốn giết sạch cả nhà ngươi, bản tọa muốn tru di cửu tộc nhà ngươi!”
Điền Vĩnh Xương nhanh chóng bình tĩnh lại, sự đã rồi hắn biết mình rời đi cũng không còn ý nghĩa. Đợi mình chạy tới đó cũng đã là hai ba ngày sau, hung thủ đã sớm chạy mất rồi. Dù sao cũng là lão quái Hóa Thần, hắn nhanh chóng đưa ra phán đoán hợp lý. Hắn lấy truyền tấn ngọc phù ra dặn dò, lệnh cho người đi đến nơi Điền Quang Lượng bỏ mạng để tiến hành điều tra.
“Vân Lệ? Chưa từng nghe qua, xem bộ dạng này cũng là nhắm tới vết nứt thời không này mà đến.”
“Bản tọa cứ ở đây đợi, đợi các ngươi tự dẫn xác tới!”
…………
Một ngày rưỡi sau!
Bốn người Đàm Phong đang bay trên cao không, ngoại trừ Đàm Phong ngồi xe lăn, những người còn lại chỉ có thể dựa vào sức mình mà bay. Không ngồi phi chu tuy tốc độ chậm đi nhiều, nhưng cũng bớt đi được nhiều rắc rối.
Triệu Vĩnh Ninh vừa đối chiếu bản đồ, vừa nhìn la bàn. “Sắp đến nơi rồi, xem ra vết nứt thời không nằm ở vùng biên giới của Nguyên An Châu.”
Phù Ngọc Hiên đã là Nguyên Anh đỉnh phong nhìn những đạo độn quang thỉnh thoảng lướt qua ở phía xa, nói: “Xem ra hướng đi của những người này nhất trí với chúng ta nha!”
“Cũng may, xem ra vết nứt thời không này vẫn chưa thu hút sự chú ý của những đại năng Thần Hợp hay Kiếp Cảnh, nếu không nhiệm vụ của chúng ta sẽ rắc rối to.”
Đàm Phong nằm trên xe lăn, thản nhiên nói: “Mục đích chính của chúng ta là qua đây thám thính tin tức, xem vết nứt thời không thế nào rồi, nếu xuất hiện Thần Hợp hay Kiếp Cảnh đại năng bá chiếm vết nứt thời không thì đó không phải là việc chúng ta có thể nhúng tay vào, báo cáo tin tức xong là có thể tự do hoạt động rồi.”
Mấy người nghĩ lại cũng đúng, bọn họ vốn là đi thám thính tin tức mà.
Vút vút vút vút! Tốc độ bốn người kinh người, vang lên từng trận tiếng xé gió.
“Ngay phía trước không xa rồi, đã có thể cảm nhận được dao động không gian mạnh mẽ rồi!”
“Ở đằng kia, chắc là ở trong đó!”
Phía xa là bình nguyên bát ngát, nhưng lại có một tòa cung điện cao lớn chắn ngang tầm mắt bọn họ.
“Xem ra là thế lực bản địa mới xây cung điện, đem vết nứt thời không giấu đi rồi.”
“Bọn họ làm vậy mục đích là gì?”
“Tất nhiên là tưởng bên trong có đồ tốt, chắn tầm mắt, phong tỏa tin tức định độc chiếm rồi.”
Đàm Phong kinh ngạc hỏi: “Thế lực bản địa không biết bên kia là dị giới sao?”
Triệu Vĩnh Ninh giải thích: “Chắc là không biết, sau trận chiến năm xưa Trung Vực bên kia đã phong tỏa tin tức về vết nứt thời không đối với Bắc Vực, các thế lực còn sót lại ở Bắc Vực và các thế lực từ các vực khác chuyển tới cũng hầu như bị các đại thế lực Trung Vực cưỡng ép xóa bỏ các tông quyển liên quan đến vết nứt thời không, nên người biết tin này cực kỳ ít.”
“Tại sao?”
Triệu Vĩnh Ninh cay đắng nói: “Bởi vì trận chiến năm xưa, chính là có một thế lực vì tài nguyên và thực lực, đã âm thầm cấu kết với dị giới bên kia vết nứt thời không.”
“Hóa ra là vậy!” Đàm Phong bừng tỉnh, Trung Vực là để đề phòng chuyện này tái diễn. Trên đời luôn có những kẻ gian ác, vì lợi ích mà bán đứng quốc gia thậm chí là chủng tộc. Cũng có những kẻ chỉ mong thế giới hủy diệt, ai cũng không biết đối phương sẽ làm ra chuyện điên rồ gì. Chẳng hạn như cha của Điền Quang Lượng, nếu phát hiện không thể báo thù, hắn ước chừng sẽ trở thành tay sai của dị giới, giúp dị giới hủy diệt Tu Chân Giới cũng không phải là không thể. Tuy rằng phong tỏa hoàn toàn tin tức cũng có tệ đoan, nhưng rốt cuộc vẫn là lợi nhiều hơn hại. Sau khi phát hiện vết nứt thời không thì do các đại thế lực Trung Vực hoặc Hợp Chân Minh tiếp quản là được, cùng lắm là để thế lực bản địa phụ giúp một tay.