“Đây là mùi gì?”
Tả Nguyên Bạch ngửi ngửi, lẩm bẩm tự nói.
Quý Thương cũng là sắc mặt kinh hãi, nói: “Mùi này thơm quá, là từ phía trước truyền đến.”
Hai người vội vàng nhìn về phía trước, nhìn một cái nhất thời tức nổ phổi.
“Cái này... tiểu tử này lại dám mục trung vô nhân như thế?”
“Hắn căn bản không để chúng ta vào mắt, vừa chạy trốn lại vừa có tâm trí làm đồ ăn?”
Cho dù bọn hắn đời này kiến thức rộng rãi, lúc này vẫn có chút ngơ ngác.
Có tu sĩ Nguyên Anh nào khi bị Thần Hợp cảnh truy sát mà không kinh hồn bạt vía?
Đừng nói Nguyên Anh, ngay cả Hóa Thần cũng phải liều mạng chạy trốn, sợ một cái không cẩn thận liền thân tử đạo tiêu.
Mà tiểu tử trước mắt này thì sao?
Chỉ là Nguyên Anh đỉnh phong, bị hai đại Thần Hợp truy sát, lại còn thong dong tự tại? Còn có tâm trí ăn uống?
Quả thực là mục trung vô nhân, khinh người quá đáng.
Hai người cảm nhận được sự sỉ nhục chưa từng có, nộ khí trong lòng dâng cao.
“Đinh, chúc mừng ký chủ, kẻ địch đã bị ngươi làm cho tức điên rồi!”
Đàm Phong thần sắc vui mừng, không ngờ làm đồ nướng còn có công dụng này, quả thực là vẹn cả đôi đường nha!
Ngọc Tuyền Thánh Nhân ở bên cạnh nhìn vỉ nướng của Đàm Phong, yếu ớt hỏi một câu: “Cái này có ngon không hả?”
Hắn cũng không quan tâm có mất mặt hay không nữa, ở trước mặt Đàm Phong hắn sớm đã không còn mặt mũi gì rồi.
Đàm Phong nghe lời của Ngọc Tuyền, có một cảm giác quen thuộc.
Giống như lúc nhỏ thường xuyên nghe thấy giọng điệu tương tự, đó thường là do thèm thuồng.
“Nè, cho ngươi nếm thử!”
Quăng một nắm xiên nướng cho Ngọc Tuyền Thánh Nhân, người sau đón lấy cũng không do dự, lập tức cắn một miếng.
Ngay sau đó mắt sáng lên: “Vị ngon đấy chứ, vừa chạy trốn vừa ăn uống thế này cũng khá thú vị.”
Dựa vào bản lĩnh của hắn, tự nhiên không lo lắng sẽ bị Quý Thương hai người đuổi kịp.
Nhìn xe lăn và vỉ nướng của Đàm Phong, hắn thực sự có chút hâm mộ rồi.
Cách thức lên đường như thế này, quả thực là hưởng thụ nha!
“Đàm tiểu tử, cho ta thêm chút nữa!”
Đàm Phong bĩu môi: “Ngươi thật đúng là biết ăn, chỉ lần này thôi, lần sau ngươi tự nướng.”
Mẹ kiếp, mình đường đường là lão bản, ngươi chỉ là một tên đả thủ, còn muốn ta nướng cho ngươi?
Cẩn thận ta trừ lương ngươi.
Tay phất một cái, lại là mười mấy xiên nướng quăng cho Ngọc Tuyền.
Trong miệng còn cảm thán: “Không hổ là Tu Chân Giới, nướng thịt thật là tiện lợi!”
“Ngọc Tuyền, nếm thử rượu này xem.”
Phất tay một cái, một cái vò tỏa ra hàn khí quăng qua.
“Hửm? Rượu này lão phu sao chưa từng uống qua?”
Ngọc Tuyền uống một ngụm cũng có chút kinh ngạc, loại rượu này hắn chưa từng uống, nhưng lại có một cảm giác nói không nên lời.
Đàm Phong cười nói: “Cái này gọi là bia, phối với đồ nướng là tuyệt phối.”
“Tuyệt phối?”
Ngọc Tuyền mắt sáng lên, liên tục ăn mấy xiên nướng, sau đó ực ực uống mấy ngụm bia lớn.
“Hà... Quả nhiên là tuyệt phối nha!”
“Bia này vừa vặn giải cay, uống vào giống như ngày hè nóng nực uống được nước đá vậy, thật thoải mái.”
Ớt dùng để nướng thịt này tự nhiên không phải vật phàm, cộng thêm Ngọc Tuyền cũng không ngốc đến mức dùng thần thông chống cự.
Một ngụm này, hắn cảm giác như trở lại lúc chưa tu luyện, ngày hè nóng nực ăn được trái cây ướp lạnh vậy.
Hai người hiện tại ăn uống thật không gì vui sướng bằng, nhưng hai người phía sau bọn hắn thì tức nổ phổi.
“Khốn kiếp, hai tên vương bát đán này!”
“Quá mục trung vô nhân, quả thực là lẽ nào lại như vậy.”
Vút!
Bởi vì tốc độ quá nhanh, mấy cái xiên tre ăn thừa bay sượt qua người hai người.
Hù!
Một vò rượu căn bản không kịp rơi xuống đã bị hai người đuổi kịp, miệng vò còn văng ra từng giọt rượu.
Sắc mặt Quý Thương hai người càng thêm đen, bọn hắn cảm thấy mình giống như một tên ăn mày đuổi theo người khác để xin ăn vậy.
Tả Nguyên Bạch nghiến răng nói: “Bọn hắn sao có thể nhanh như vậy?”
Hiện tại đã là tốc độ toàn lực của mình rồi, nhưng đối phương một Nguyên Anh và một Hóa Thần vẫn là dáng vẻ thong dong dư dả.
Quý Thương lộ ra vẻ tham lam: “Bọn hắn nhất định có bảo bối, cái xe lăn của tiểu tử Nguyên Anh kia chắc chắn là một món chí bảo, còn tên Ngọc Tuyền kia độn pháp cũng nhất định bất phàm.”
Tả Nguyên Bạch gật đầu: “Đúng vậy, chỉ có như thế mới có thể giải thích thông suốt được!”
Thần Hợp và Hóa Thần khác biệt lớn nhất chính là thủ đoạn bảo mệnh, bất kể là phòng ngự hay là khả năng khôi phục đều là sự thăng tiến về chất.
Dù sao cảnh giới này chính là để chuẩn bị cho Kiếp Cảnh.
Thứ hai chính là công phạt chi lực, cũng vượt qua Hóa Thần cảnh.
Nhưng ngoài ra tốc độ ngược lại không nâng cao bao nhiêu, ít nhất so với bảo mệnh và công phạt, tốc độ của Thần Hợp cảnh so với Hóa Thần mà nói chỉ có thể coi là không tệ.
Nhưng dù sao cũng là Thần Hợp cảnh, làm sao có thể không đuổi kịp một Hóa Thần? Thậm chí ngay cả Nguyên Anh nhỏ bé cũng không đuổi kịp?
Cũng chỉ có cụm từ chí bảo mới có thể giải thích được!
Quý Thương cười gằn nói: “Không ngờ lại còn có thu hoạch ngoài ý muốn.”
Tả Nguyên Bạch liếc Quý Thương một cái, ánh mắt lóe lên không nói gì.
Qua một lúc mới mở miệng nói: “Nhưng chúng ta không đuổi kịp hai người kia, làm sao có thể cướp tới tay đây?”
Hắn cao hơn Quý Thương một tiểu cảnh giới, nhưng tốc độ lại không cao hơn bao nhiêu.
Quý Thương trầm mặc hồi lâu, nghiến răng nói: “Ngươi và ta cũng không cần giấu giếm nữa, tránh đêm dài lắm mộng, nếu bị kẻ khác phát hiện, đến lúc đó còn phải chia một chén canh.”
“Được rồi!”
Tả Nguyên Bạch gật đầu, ngay sau đó tay lật một cái, một tấm phù lục liền dán lên người mình.
Vút!
Tốc độ của hắn tăng vọt hai thành, Quý Thương ở bên cạnh cũng không cam lòng yếu thế, cũng dán một tấm phù lục lên người.
Vút!
Hai người với tốc độ nhanh hơn lao về phía Đàm Phong, không bao lâu nữa sẽ đuổi kịp.
Đàm Phong quay đầu nhìn lại một cái: “Xem ra chạy không thoát rồi!”
Hệ thống bỏ chạy của hắn từ sớm đã cung cấp đến mười thành tốc độ gia trì, tức là gấp đôi tốc độ ban đầu của hắn.
Đây cũng là giới hạn tốc độ mà hệ thống bỏ chạy có thể cung cấp rồi, hắn trừ phi dùng Na Di Phù, nếu không là chạy không thoát.
Hắn lẳng lặng thu vỉ nướng lại.
Ngọc Tuyền quay đầu nhìn lại một cái: “Tiểu tử, lão phu mang theo ngươi chạy trốn chắc là không vấn đề gì.”
Hắn hiện tại không thể toàn lực ra tay, nhưng không có nghĩa là không thể toàn lực chạy trốn.
Đàm Phong phất phất tay: “Ngọc Tuyền, tiếp theo ngươi hãy quay về cái hang động mà trước đó ta bế quan đi!”
Ngọc Tuyền ngẩn ra: “Vậy còn ngươi?”
Trên mặt Đàm Phong mang theo vẻ bi tráng: “Ta thay ngươi đoạn hậu.”
Ngọc Tuyền nghe vậy cười mắng: “Ta không phải đã nói ta có thể mang theo ngươi chạy sao?”
Đàm Phong thiếu kiên nhẫn phất phất tay: “Ái chà, ngươi lôi thôi lếch thếch có phiền không hả?”
Ngọc Tuyền không nói nữa, hắn biết đầu óc tiểu tử này lại có vấn đề rồi.
Lần này ước chừng cái Quý gia gì đó sắp xui xẻo rồi.
Hắn cũng không khuyên nữa, dù sao tiểu tử này chắc là không chết được đâu.
Đàm Phong thu xe lăn lại, tốc độ của hắn giảm mạnh.
Sau khi thu xe lăn vào không gian hệ thống, hắn còn đem Kính Nguyệt Lưu Quang Giới cũng thu vào trong.
Làm xong tất cả những thứ này, hắn không để lại dấu vết đeo lên đôi tay mấy chiếc nhẫn trữ vật.
Lúc này Ngọc Tuyền Thánh Nhân sớm đã bay xa, mà Quý Thương hai người đang nhanh chóng tiếp cận.
Oành!
Xung quanh Đàm Phong dấy lên năng lượng khủng bố, hư không cư nhiên vì thế mà dấy lên từng vòng gợn sóng.
Hắn đang thiêu đốt thần hồn và nhục thân.
Đó là Thần Anh và Thời Không Thánh Thể đang thiêu đốt, dao động khủng bố khiến cho thiên địa vì đó mà biến sắc.
Ngâm!
Long Tiêu Kiếm ra khỏi bao, kiếm khí trên kiếm dài tới trượng dư.
Kiếm thân vung vẩy, cư nhiên khiến cho hư không nứt ra.