Lại trôi qua nửa canh giờ, Tư Hoành Thịnh rốt cuộc từ bên ngoài trở về.
Khi hắn biết được Thiên Mệnh Huyết Phượng Mộc một khi dính phải khí tức thì giá trị sẽ giảm mạnh, lập tức tức giận đến nhảy dựng lên, sau đó biết được quan tài kia là hàng "sang tay ba" thì càng suýt chút nữa khóc ra thành tiếng.
“Trời xanh ơi, đất dày ơi!”
“Tư Hoành Thịnh ta cả đời làm lụng vất vả, chẳng lẽ không thể để ta phát một món tài lộc bất ngờ sao?”
Hắn quỳ rạp xuống đất, hai nắm đấm nện thình thịch xuống sàn.
Đã đi đào mộ tổ Quý gia rồi, vốn tưởng rằng rủi ro đi đôi với lợi ích.
Kết quả cư nhiên lại là hàng sang tay ba?
Hắn nhìn Đàm Phong, cầu khẩn nói: “Lão bản, hay là chúng ta đem quan tài trả về đi? Thần không biết quỷ không hay, cũng không đến mức đắc tội Quý gia.”
“Cái đệch!”
Đàm Phong tức giận đá một cước vào mông Tư Hoành Thịnh, hận sắt không thành thép nói: “Công ty chúng ta chưa bao giờ có tiền lệ gửi trả hàng, hơn nữa, công ty chúng ta tên là gì?”
Hoằng Thành Thiên ở bên cạnh thấy Tư Hoành Thịnh ăn quả đắng thì lập tức mày rạng mắt cười, bổ sung: “Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Vô Hạn Cảo Sự.”
Đàm Phong gật đầu: “Phải rồi, đã là trách nhiệm hữu hạn rồi, ngươi còn sợ cái vẹo gì?”
Tư Hoành Thịnh mặt mày mếu máo: “Lão bản, ta sợ bị người ta đánh chết a!”
“Ngươi... cái đồ lão lục này!”
Đàm Phong chỉ tay vào Tư Hoành Thịnh, nhất thời bán hội cũng không biết nói gì cho phải.
Hồi lâu sau mới mở miệng nói: “Sang tay ba thì đã sao? Đến lúc đó thông báo cho Quý Thương, để hắn tham gia buổi đấu giá cha hắn, xem hắn có nỡ bỏ tiền ra không.”
Mắt Tư Hoành Thịnh sáng lên: “Đúng vậy, mặc kệ cái Thiên Mệnh Huyết Phượng Mộc này có đáng tiền hay không, dù sao đối với Quý Thương mà nói, cha hắn nhất định rất đáng tiền.”
Vừa nghĩ đến đây hắn liền khôi phục lại nụ cười, có rủi ro cũng không sao, lợi ích đủ cao là được.
Hắn chỉ sợ rủi ro cao mà lại không có đủ lợi ích, thế thì đúng là đòi mạng già của hắn rồi.
“Vậy tin tức ngươi nghe ngóng được thế nào rồi?”
Tư Hoành Thịnh nghe vậy lập tức đứng dậy, mở miệng nói: “Đấu giá hội của Hắc Long Thương Hội sẽ bắt đầu sau một tháng nữa, từ bây giờ đã có thể đem đồ muốn ký gửi đến Hắc Long Đấu Giá Hội rồi.”
Đàm Phong cười cười: “Đến sớm không bằng đến đúng lúc a!”
Tư Hoành Thịnh lại lộ vẻ khó xử, bổ sung: “Nhưng Hắc Long Thương Hội đen lắm, thương hội này yêu cầu phí thủ tục lên đến hai thành số tiền đấu giá được.”
Đàm Phong nghe vậy giật mình, thở dài nói: “Không hổ là Hắc Long Thương Hội a, quả nhiên đủ đen, hèn chi lúc trước ngươi nói tín dụng của thương hội này được xây dựng trên cơ sở lợi ích đầy đủ.”
Một món đồ đấu giá một ngàn vạn linh thạch đã bị khấu trừ mất hai trăm vạn linh thạch, cái này còn kiếm tiền nhanh hơn cả đi cướp.
Đã kiếm tiền hơn cả đi cướp, thì ai còn muốn đi cướp nữa?
“Bỏ đi, cứ tiến hành đấu giá ở chỗ này!”
Không còn cách nào khác, các đấu giá hội khác ước chừng không dám đắc tội Quý gia, đến cả đấu giá cũng không tiến hành nổi thì còn chơi bời gì nữa?
Phí thủ tục đắt thì đắt một chút, dù sao quan tài này cũng là nhặt được từ mộ tổ nhà người ta.
Đàm Phong lấy ra ba chiếc nhẫn trữ vật lần lượt ném cho ba người có mặt tại đó.
Giải thích nói: “Thu nhập có được từ mộ tổ Quý gia lúc trước, quy đổi ra hạ phẩm linh thạch tổng cộng hơn bốn ngàn vạn, lão Tư và lão Hoằng mỗi người năm trăm vạn linh thạch, Ngọc Tuyền một ngàn năm trăm vạn linh thạch.”
“Đây chỉ là đợt chia hoa hồng đầu tiên, tiếp theo sau khi bán cha của Quý Thương đi chắc chắn còn một đợt lớn nữa, tin rằng Quý Thương sẽ không keo kiệt.”
Tư Hoành Thịnh và Hoằng Thành Thiên sau khi nhận lấy nhẫn trữ vật thì mày rạng mắt cười, đây mới chỉ là đợt chia hoa hồng đầu tiên thôi sao!
Không ngờ Đàm lão bản này lại hào phóng như vậy, hai người bọn họ chỉ đi dạo một vòng theo quy trình mà đã có thu hoạch như thế này?
“Đa tạ lão bản!”
“Lão bản đại khí!”
Đàm Phong không thèm để ý đến hai người, hắn nhìn về phía Ngọc Tuyền: “Ngọc Tuyền, sau này ngươi phải dựa vào bản lĩnh của mình mà kiếm tiền đi, ta sắp nuôi không nổi ngươi rồi.”
Tiêu hao của tên này quá lớn, cho dù Đàm Phong có giàu nứt đố đổ vách nhưng cứ tiếp tục như vậy cũng không duy trì nổi.
Phải cho lão già này chút áp lực, hắn mới tích cực phối hợp với nhiệm vụ của công ty.
“Hai người các ngươi cứ ở lại chỗ này!”
Đàm Phong dặn dò Tư Hoành Thịnh hai người xong, lại quay đầu nhìn Ngọc Tuyền: “Đi, chúng ta đến Hắc Long Đấu Giá Hội.”
Ngọc Tuyền không nói một lời đi theo sau lưng Đàm Phong, dù sao thì ăn của người ta thì miệng ngắn, nhận của người ta thì tay mềm a!
Không ngờ đường đường là Ngọc Tuyền Thánh Nhân mà cũng có ngày phải lưu lạc thành tầng lớp làm thuê.
Đàm Phong như sực nhớ ra điều gì, quay đầu dặn dò: “Đúng rồi, duy trì cảnh giới của ngươi ở mức Hóa Thần viên mãn.”
Ngọc Tuyền Thánh Nhân lườm hắn một cái, tức giận nói: “Ta thể hiện ra ngoài vẫn luôn là Hóa Thần viên mãn có được không?”
…………