Ngọc Tuyền Thánh Nhân nhìn mấy người, nói: “Cũng được, lão phu cũng cần bế quan một thời gian rồi, nhưng trước khi bế quan còn có một việc phải làm.”
Đàm Phong nghe vậy nhìn sang, ánh mắt kia dường như đang hỏi điều gì.
Ngọc Tuyền lắc đầu: “Không phải, ta định đi chế tạo một thứ, còn về việc kia lão phu đã để lại ấn ký trên người hắn, hắn chỉ cần tới An Dương Thành là lão phu có thể biết, ngươi yên tâm, phần chia cho ngươi sẽ không thiếu đâu.”
Tư Hoành Thịnh hai người nghe vậy trong lòng khẽ động.
“Chẳng lẽ lão bản cùng con hàng này có kế hoạch gì? Chết tiệt, xem ra mình không có cơ hội chia hoa hồng rồi?”
Hai người trong lòng hối hận thực lực mình không đủ cao, không lấy được hoa hồng.
Ngọc Tuyền Thánh Nhân không biết hai người nghĩ gì trong lòng, chào một tiếng rồi bay đi.
Đàm Phong nhìn hai người còn lại: “Các ngươi gần đây tự do hoạt động đi, một thời gian nữa gặp lại.”
Nói xong Đàm Phong cũng bay đi mất, hắn cần tìm một sơn động để bế quan tu luyện.
Cảo sự và thực lực cái nào quan trọng hơn hắn vẫn phân biệt rõ được.
Hắn cảo sự chẳng phải là để tu luyện sao?
Còn về Ngọc Tuyền, cứ để lão tự do hoạt động đi!
Lão quái vật kia khôn như khỉ ấy, không xảy ra chuyện gì đâu.
Nhìn Đàm Phong biến mất, Tư Hoành Thịnh hai người nhìn nhau, sau đó cũng rời đi.
…………
Mà ở một bên khác, Quý Thương cũng đã trở về Quý gia.
Hắn phất tay một cái liền thả Quý Minh Kiệt ra, người sau vừa ra ngoài đã thở phào nhẹ nhõm, ở trong nhẫn trữ vật giống như phàm nhân bị thiếu oxy vậy.
“Âm thầm mở trận pháp của gia tộc ra, cố gắng đừng để người khác biết.”
Quý Thương dặn dò xong liền bay về phía mật thất.
Quý Minh Kiệt không hiểu ra sao, nghi hoặc nói: “Phụ thân...”
Quý Thương đầu cũng không ngoảnh lại, phất phất tay: “Không cần nói nhảm, làm theo lời ta nói, ta muốn bế quan một thời gian ngươi không được đến quấy rầy ta.”
Nhìn bóng dáng Quý Thương biến mất, Quý Minh Kiệt chỉ đành tuân mệnh đi làm.
Mà Quý Thương đi thẳng về mật thất dùng để bế quan của hắn, trong mật thất bố trí cực kỳ đơn giản.
Quý Thương lại giống như đã quen đường cũ, hắn đi tới một góc hai tay kết ấn.
Chỉ trong chốc lát, vách tường nứt ra một khe hở.
Mùi máu tanh nồng nặc từ bên trong truyền ra, dường như đã hình thành thực chất.
Mà Quý Thương dường như đã thấy mãi thành quen, hắn tự mình đi xuống, vách tường phía sau lập tức khép lại lần nữa.
Không biết đã đi bao xa, cũng không biết đã đi bao sâu.
Dù sao mùi máu tanh lại càng thêm nồng nặc, theo đó còn có tiếng chửi rủa như có như không.
Bỗng nhiên phía trước rộng mở thông suốt, nhưng lại âm sâm khủng bố.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh, ánh sáng đỏ rực chiếu rọi cả sơn động, đó là màu sắc của máu tươi.
Dưới đáy sơn động là một cái hố sâu rộng chừng mười trượng, bên trong đầy máu tươi đỏ thẫm đang cuồn cuộn.
“Quý Thương ngươi chết không tử tế!”
“A... ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”
“Quý gia đáng chết...”
Đến chỗ này, tiếng nộ mắng đã có thể nghe rõ ràng.
Chỉ thấy trên đỉnh sơn động vươn ra hàng trăm sợi xích sắt, mỗi một sợi xích đều treo một tên tu sĩ quần áo rách rưới, gầy trơ xương.
Có người là Hóa Thần Cảnh, có người là Nguyên Anh Cảnh.
Còn về dưới Nguyên Anh thì một người cũng không có, phàm nhân càng không có tư cách tiến vào nơi này.
Ngày thường Nguyên Anh thậm chí Hóa Thần cao cao tại thượng lúc này thê thảm đến cực điểm, máu tươi trên người bọn hắn không ngừng nhỏ xuống chảy vào huyết trì bên dưới, mà bản thân bọn hắn lại gần như dầu hết đèn tắt.
Ngặt nỗi bọn hắn lại không chết được, bởi vì xích sắt trên người bọn hắn sẽ căn cứ vào tình huống của bọn hắn mà rót vào linh khí, duy trì sinh cơ của bọn hắn.
“Quý đại nhân, cầu xin ngài giết ta đi!”
“Giết ta đi, ta cũng không muốn sống nữa...”
Có người đã bị trói ở đây mấy trăm năm rồi, ngày qua ngày năm qua năm, cuộc sống như vậy sớm đã mài mòn ý chí của bọn hắn, bọn hắn không nhìn thấy một chút hy vọng nào.
Thậm chí có người đã điên rồi, còn những người đến sớm hơn sớm đã chết đi, thi thể cũng không biết bị vứt đi đâu.
Nghe tiếng nộ mắng, tiếng cầu xin bên tai, Quý Thương vô động vu trung.
Chuyện ở đây chỉ có hắn biết, thậm chí ngay cả con trai hắn là Quý Minh Kiệt cũng không biết chút gì.
Gần một ngàn năm qua cao tầng Quý gia chỉ biết nghe theo dặn dò của hắn, lặng lẽ bắt giữ tu sĩ Nguyên Anh và Hóa Thần.
Quý Thương phất tay một cái, Thiên Mệnh Huyết Phượng Quan liền xuất hiện ở một bên.
Hắn mắt hổ chứa lệ, đau giọng nói: “Phụ thân, hài nhi để ngài chịu khổ rồi!”
Trong quan tài gỗ truyền ra giọng nói của Quý Quân Hạo: “Thương nhi, những năm này thật sự vất vả cho ngươi rồi!”
Quý Thương lắc đầu: “Phụ thân, những năm này hài nhi vẫn luôn làm chuẩn bị, vốn dĩ còn hơn một trăm năm nữa là có thể chuẩn bị xong xuôi, để ngài khôi phục thực lực Thần Hợp sơ kỳ năm đó, nhưng...”
Quý Quân Hạo hỏi: “Vậy hiện tại thì sao?”
“Hiện tại...” Quý Thương lộ vẻ khó xử: “Hiện tại chỉ có thể để ngài khôi phục đến thực lực Thần Hợp sơ kỳ, phụ thân ngài hay là chờ thêm...”
“Không cần!”
Quý Quân Hạo chém đinh chặt sắt ngắt lời hắn: “Thần Hợp sơ kỳ thì sơ kỳ đi, hiện tại ta đã bại lộ, không biết bao nhiêu người đã lên kế hoạch trừ khử ta, chậm trễ sẽ sinh biến.”
Ngữ khí của hắn tràn đầy hận ý: “Hơn nữa cái thù của Công Ty Cảo Sự kia lão phu chỉ cần còn tỉnh táo thì sẽ không quên, cứ nhịn tiếp ước chừng sẽ trở thành tâm ma.”
Nhắc tới Công Ty Cảo Sự kia, Quý Thương cũng là một mặt sát ý: “Cái thù của công ty đó, Quý gia chúng ta tuyệt đối sẽ không quên.”
“Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Vô Hạn Cảo Sự? Ta Quý Thương nhất định sẽ giết thế lực này đến gà chó không để lại.”
Hai cha con đối với công ty này đã là hận thấu xương rồi, trên thế giới này không còn một thế lực nào đáng hận hơn, đáng chết hơn thế lực này nữa.
Mà Quý Quân Hạo thậm chí không dám hồi tưởng lại chuyện xảy ra ở buổi đấu giá, đó thật sự là vết đen không thể xóa nhòa cả đời hắn nha!
“Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Vô Hạn Cảo Sự, các ngươi thật sự là đáng chết mà!”
Nghe ngữ khí của phụ thân mình, Quý Thương cũng rất không dễ chịu.
Hắn ấn lên quan tài, trầm giọng nói: “Phụ thân, nếu đã như vậy thì hài nhi bắt đầu đây!”
“Bắt đầu đi!”
Bành!
Quý Thương tay phất một cái, hắn cư nhiên đem nắp quan tài của cha đẻ mình hất bay đi.
Xuy!
Giống như có loại vật chất nào đó bắt đầu rò rỉ, sắc huyết trên Thiên Mệnh Huyết Phượng Quan bắt đầu tiêu tán một phần.
Nhưng tất cả những thứ này Quý Thương đều không để ý, hắn nhìn chằm chằm vào khối huyết nhục bên trong quan tài kia, trái tim vốn còn đang đập lúc này cư nhiên ngừng đập.
Quý Thương thấy vậy đại kinh thất sắc: “Phụ thân, ngài không sao chứ?”
“Không ngại, chỉ là nhất thời chưa thích ứng được mà thôi!”
Bỗng nhiên trái tim kia lại bắt đầu đập, giọng nói cư nhiên không biết từ đâu truyền ra.
“Vậy thì tốt!”
Quý Thương thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận từng li từng tí nâng Quý Quân Hạo lên chậm rãi đưa vào trong huyết trì.
Oanh!
Giống như một cái vòng xoáy tiến vào huyết trì, máu tươi xung quanh không ngừng bị Quý Quân Hạo hấp thu.
Quý Thương nhìn đám tu sĩ treo bên trên, nanh cười nói: “Đã không dùng được các ngươi nữa rồi!”
Hắn tâm niệm vừa động, vô số sợi xích sắt kia lập tức phát lực.
Rắc rắc rắc!
Kèm theo tiếng thét thảm và tiếng nộ mắng, máu tươi không ngừng nhỏ xuống huyết trì, mà thần hồn của đám tu sĩ cũng không thể may mắn thoát khỏi, lần lượt bị huyết trì thôn phệ.
Quý Thương lại ngay cả mí mắt cũng lười nhấc lên một cái, trong tay hắn xuất hiện mấy cái bình bình lọ lọ cùng đông đảo thiên tài địa bảo.
“Tích lũy bao nhiêu năm, hôm nay rốt cuộc cũng dùng tới rồi!”
“Công ty, các ngươi cứ chờ tiếp nhận cơn giận của Quý gia ta đi!”