Virtus's Reader
Vừa Bắt Đầu Hai Hệ Thống, Ta Liền Xử Đẹp Một Cái

Chương 655: CHƯƠNG 615: ĐẠI CA TA CHẾT THÌ LIÊN QUAN GÌ ĐẾN TA?

Lại dám ở ngay trước mặt cha của Quý Minh Kiệt là Thần Hợp trung kỳ, và tổ phụ là Thần Hợp sơ kỳ mà nói Quý Minh Kiệt hợp để phối giống cho lợn nái, ai nấy đều chết lặng.

Tên này thật sự không sợ chết sao?

Đây là hai tên Thần Hợp cảnh đấy!

Vô số người nuốt nước miếng, đổ dồn ánh mắt về phía phòng khách quý phát ra âm thanh kia.

Kỷ Học Lâm mắt sáng lên, lão tự nhiên biết trong phòng khách quý là ai, đã là người này thì không thể nào sợ Quý gia được.

Quý Quân Hạo nheo mắt lại, trận pháp phòng khách quý của Hắc Long Đấu Giá Hội ngay cả lão cũng khó lòng phá vỡ, cho dù phá được lão cũng không dám.

Trầm giọng nói: “Các hạ rốt cuộc là ai? Giấu đầu hở đuôi là không dám gặp người sao?”

Đàm Phong cười sảng khoái, giọng nói từ trong phòng khách quý truyền ra: “Ta sợ ngươi thấy ta rồi sẽ tức đến hộc máu đấy!”

Cộp cộp cộp!

Tiếng bước chân vang lên, Đàm Phong sải bước ra khỏi phòng khách quý, mỉm cười nhìn mọi người, không hề có chút vẻ căng thẳng nào.

“Tiểu tử này là ai thế?”

Thấy Đàm Phong, không ít người rất tò mò.

“Thế mà chỉ mới Hóa Thần sơ kỳ? Ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám đắc tội Quý gia như vậy?”

Bỗng nhiên có người kinh hô: “Các ngươi nhìn trang phục của hắn kìa...”

“Thế mà lại là tây trang? Hắn là người của công ty?”

“Đúng rồi, ta nhớ hắn, hắn chính là kẻ đã tống Quý Minh Kiệt đến đấu giá hội nửa tháng trước.”

Đàm Phong vừa xuất hiện lập tức dấy lên những cuộc bàn tán sôi nổi, bởi vì công ty này quá khuyết đức lại quá thần bí.

Quý Minh Kiệt thấy Đàm Phong, lập tức đôi mắt phun lửa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phụ thân và tổ phụ, chính là hắn, chính là hắn đã bắt con đến đây.”

Quý Thương mắt lóe hàn quang: “Ngươi chính là tên Đàm Hỏa kia?”

“Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ta chính là Đàm Hỏa!”

Quý Thương cười gằn một tiếng: “Đại ca ngươi lúc trước chết thảm lắm, hắn nói ngươi sẽ đến báo thù cho hắn, nhưng hôm nay ngươi ước chừng không bước ra khỏi Hắc Long Đấu Giá Hội được đâu.”

Đàm Phong nghe vậy chẳng những không giận, ngược lại hai tay buông xuôi: “Hắn chết hay không thì liên quan gì đến ta? Ta chỉ là rảnh rỗi sinh nông nổi, vừa hay có cái lý do để tìm rắc rối cho Quý gia các ngươi thôi.”

Quý Thương nghe vậy biểu cảm cứng đờ, hắn vốn định thêm mắm dặm muối về việc đại ca đối phương lúc trước chết thảm thế nào, lại không ngờ đối phương chẳng hề quan tâm đến cái chết của đại ca mình?

Quý Quân Hạo ở bên cạnh xua tay, nhìn về phía Đàm Phong: “Ngươi mới chỉ Hóa Thần sơ kỳ, ngươi không lẽ tưởng mình có thể đối kháng với Quý gia ta? Hay là chỗ dựa của ngươi chính là tên kim bài đả thủ tên Ngọc Tuyền ở Thần Hợp sơ kỳ kia?”

Bốn chữ kim bài đả thủ vừa thốt ra, Ngọc Tuyền Thánh Nhân trong phòng khách quý khóe miệng giật giật.

Đàm Phong nhún vai: “Ta thấy những thứ này đã đủ rồi, có thử thách nhưng độ khó không lớn, bởi vì nếu ta dốc toàn lực thì chắc chẳng còn gì để chơi nữa, trực tiếp phá đảo luôn.”

“Cuồng vọng!”

“Vô tri tiểu nhi!”

Cha con Quý Quân Hạo nghe vậy lập tức quát mắng thành tiếng.

Thấy hai người còn định nói gì đó, Đàm Phong nhắc nhở: “Đúng rồi, sáu mươi lăm vạn, đến lượt các ngươi rồi!”

Quý Quân Hạo nhìn sâu Đàm Phong một cái, lạnh giọng nói: “Bảy mươi vạn.”

Đàm Phong nghe vậy xoay người bước đi, trực tiếp đi vào trong phòng khách quý.

Hắn không dám hét giá nữa, ai biết giới hạn của Quý gia là bao nhiêu?

Nếu đối phương đột nhiên dừng tay, sau đó rời khỏi đấu giá hội bao vây mình lại, dùng đó để uy hiếp mình giao Quý Minh Kiệt ra thì sao?

Tuy mình không sợ, nhưng đối phương đâu có biết mình không sợ!

Nếu bọn hắn nghĩ dùng cách đó có thể uy hiếp được mình mà không báo giá nữa, thì mình chẳng phải là gậy ông đập lưng ông sao?

Chẳng những không kiếm được linh thạch, còn phải bù thêm hai thành cho Hắc Long Đấu Giá Hội, thế thì mình đúng là thằng ngốc rồi!

Hệ thống và Ngọc Tuyền ước chừng có thể cười nhạo mình cả đời.

Hình tượng anh minh thần võ của công ty nhất định không thể đem ra mạo hiểm.

Thấy Đàm Phong từ bỏ, hai cha con Quý gia cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bọn hắn chỉ sợ Đàm Phong hét giá vô tội vạ, nhưng bọn hắn cũng không ngu, nếu giá cả đến một mức độ nào đó, bọn hắn sẽ từ bỏ, sau đó dùng cách khác để giải cứu Quý Minh Kiệt.

“Bảy mươi vạn trung phẩm linh thạch lần thứ nhất!”

“... Lần thứ hai!”

“Lần thứ ba... Thành giao!”

“Chúc mừng Quý gia đã đấu giá thành công Quý Minh Kiệt, khả hỷ khả hạ, cả nhà đoàn viên rồi!”

Nghe lời chúc mừng của Kỷ Học Lâm, ba thế hệ Quý gia đều cảm thấy không mấy dễ chịu, nếu không phải vì Hắc Long Thương Hội thế lực lớn, bọn hắn hận không thể xé xác tên này ra.

Quý Minh Kiệt mắt đỏ hoe, hắn cuối cùng cũng khôi phục tự do, khắc này hắn hiểu ra rằng tự do là vô giá.

Quý Quân Hạo đưa tay chộp một cái, bắt lấy hắn kéo về phía mình, ngón tay liên tục búng ra mấy phát lập tức giải khai cấm chế trên người đối phương.

Trong nháy mắt sức mạnh lại trở về, Quý Minh Kiệt suýt chút nữa thì mừng phát khóc.

“Đi!”

Quý Quân Hạo lạnh lùng nhìn phòng khách quý của Đàm Phong, xoay người bước ra ngoài.

Mọi người có mặt cũng nhìn nhau, sau đó cũng đi theo sau Quý gia bay ra ngoài.

Bọn hắn hiểu, vở kịch hay của ngày hôm nay cuối cùng cũng đến rồi!

Lần này xem tên Đàm Hỏa kia rốt cuộc có trốn thoát được kiếp nạn này không, và thực lực của công ty liệu có thể đối kháng với Quý gia?

Vút vút vút!

Trong trường nhanh chóng trở nên thanh tịnh, không lâu sau thị nữ đã mang nhẫn trữ vật đến, bên trong có đủ năm mươi sáu vạn trung phẩm linh thạch, không thiếu một viên, không thừa một viên.

Mà thị nữ vừa rời đi không lâu, Tư Hoành Thịnh và Hoằng Thành Thiên hai người đã bước vào.

Hai người mặt mày khổ sở, nhất thời cũng chẳng buồn bàn chuyện chia hoa hồng nữa.

“Ông chủ, giờ chúng ta tính sao đây?”

“Phải đấy ông chủ, người của Quý gia đã canh giữ ở bên ngoài rồi, chúng ta chạy cũng chẳng có chỗ mà chạy!”

Hai người muốn khóc mà không có nước mắt, không ngờ nhanh như vậy đã hoàn toàn đối đầu với Quý gia.

Thù oán giữa công ty và Quý gia, mối thù này không thể nào hóa giải, hai bên chắc chắn là ngươi chết ta sống.

Ngọc Tuyền ở bên cạnh vẫn thong dong tự tại, chẳng hề để trận đại chiến sắp tới vào mắt, trong mắt lão thậm chí còn có chút rục rịch, dường như đang tính toán kế hoạch gì đó.

Đàm Phong cũng chẳng hề quan tâm, đứng dậy chắp tay sau lưng: “Cũng đến lúc chiến với Quý gia một trận rồi!”

Hắn cũng có chút kích động, cảm thấy hưng phấn vì trận chiến sắp tới.

Tư Hoành Thịnh và Hoằng Thành Thiên nhìn nhau, đều thấy được sự bất lực trong mắt đối phương.

Cái ông chủ này và Ngọc Tuyền đều không biết đang nghĩ cái gì, một tên mới chỉ Hóa Thần sơ kỳ, cho dù có mạnh đến đâu lẽ nào có thể lực địch Thần Hợp?

Mà tên Ngọc Tuyền này tuy đã là Thần Hợp sơ kỳ, nhưng Quý Quân Hạo kia chẳng lẽ không phải Thần Hợp sơ kỳ sao? Cho dù tên này có mạnh đến đâu, lẽ nào có thể chống lại sự liên thủ của Quý Quân Hạo và Quý Thương?

Đó là một Thần Hợp sơ kỳ và một Thần Hợp trung kỳ đấy!

Công ty lần này thua chắc rồi!

Tư Hoành Thịnh hai người cũng bắt đầu suy tính xem trốn chạy thế nào!

Tư Hoành Thịnh nói: “Ông chủ, chúng ta chạy đi, ta và lão Hoằng đều có Na Di Phù ngươi cho, trong tay ngươi chắc cũng có, chúng ta dùng Na Di Phù chạy đi! Loại bảo vật này chính là nên dùng vào lúc này mà!”

Đàm Phong vỗ vai hai người, ngữ khí thâm trầm nói: “Biết rõ là cục diện tất chết mà bỏ chạy thì đó là trí tuệ, nhưng rõ ràng thắng toán rất lớn mà lại bỏ chạy thì đó là thằng ngốc rồi!”

Tư Hoành Thịnh mếu máo: “Nhưng chúng ta lấy đâu ra thắng toán hả trời?”

Đàm Phong trịnh trọng nhìn hai người: “Thần Hợp cảnh cứ giao cho ta và Ngọc Tuyền, còn đám Hóa Thần kia giao cho các ngươi.”

“Yên tâm, cho dù sự việc không thành chúng ta vẫn có thể dùng Na Di Phù để chạy mà, trận chiến này là bắt buộc phải đánh, chỉ có đánh thắng thì công ty chúng ta mới mở ra được cục diện.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!