Virtus's Reader

Một lát sau, Ngọc Tuyền bước ra khỏi đấu giá hội!

“Thế mà phải hai tháng sau mới tổ chức đấu giá sao?”

“Nhưng cũng tốt, giá khởi điểm ba triệu trung phẩm linh thạch, thời gian này cũng vừa hay để Quý gia gom góp một chút.”

Ngọc Tuyền vẫn khá là thấu hiểu cho Quý gia, biết bọn hắn gần một hai năm nay bị Đàm Phong hố không ít, nên đại phát thiện tâm để đối phương có thời gian gom tiền.

Nghịch ngợm nhẫn trữ vật trong tay, Ngọc Tuyền tốn chút thời gian cuối cùng cũng phá vỡ được dấu ấn nhận chủ của Quý Thương.

“Mẹ kiếp, chẳng có đồ tốt gì cả!”

Biểu cảm trên mặt Ngọc Tuyền tuy có chút buồn bực, nhưng tất cả những điều này cũng nằm trong dự tính của lão.

Thần Hợp cảnh cho dù cánh tay bị chặt đứt cũng chỉ là vết thương nhỏ, hở ra là cơ thể bị đánh nát, cho nên rất ít người để toàn bộ gia sản vào trong nhẫn trữ vật.

Còn về các loại vũ khí thông thường đều được giấu trong cơ thể, linh thạch và đan dược phù lục thì để một lượng đủ dùng trong nhẫn trữ vật, số còn lại đều tìm một nơi ẩn mật, phá vỡ không gian giấu vào trong đó, rất ít người có thể tìm thấy.

Nếu toàn bộ gia sản đều mang trên người, người chưa bị đánh chết mà bảo vật đã mất sạch thì đúng là đau lòng chết mất.

“Cũng chỉ có cái nhẫn trữ vật này là còn đáng chút tiền, vừa hay mình cũng đang thiếu một cái nhẫn trữ vật!”

Lão không dám tranh cái Kính Nguyệt Lưu Quang Giới với Đàm Phong, đồ đã vào tay tiểu tử đó thì không có khả năng đòi lại được.

Đối với mười mấy vạn trung phẩm linh thạch cùng đan dược các loại trong nhẫn trữ vật, Ngọc Tuyền liếc nhìn một cái rồi chẳng thèm quan tâm nữa.

“Đáng tiếc nha, vừa nãy không thể lột sạch quần áo của Quý Thương, bảo bối giấu trong người hắn cũng không cướp được.”

Cái này cũng là chuyện bất đắc dĩ, lão căn bản không dám nới lỏng sợi xích quá mức.

Nếu để đối phương tìm được cơ hội, trực tiếp tự bạo một phần thân xác, sau đó dùng Na Di Phù chạy mất thì lão đúng là khóc cũng không có chỗ mà khóc, ước chừng còn bị Đàm Phong phạt tiền và cười nhạo cho thối mũi.

Bởi vì ai biết được Quý Thương có giấu Na Di Phù trong người hay không.

…………

“Ngọc Tuyền, sao rồi?”

Đàm Phong bay tới, hưng phấn hỏi, phía sau còn có Tư Hoành Thịnh hai người vẻ mặt hớn hở đi theo.

“Phải hai tháng sau mới khai mạc đấu giá, giá khởi điểm là ba triệu trung phẩm linh thạch.”

Đàm Phong nghe vậy gật đầu, hai tháng sau mới khai mạc đấu giá cũng là chuyện bình thường, dù sao người ta vừa mới tổ chức xong đấu giá hội, không thể bắt người ta hôm nay lại tổ chức thêm lần nữa được đúng không?

Và cũng phải cho Quý gia thời gian chuẩn bị linh thạch chứ!

Gần một hai năm nay, Quý gia bị mình và Ngọc Tuyền vừa hố vừa lừa đoạt mất bảy triệu trung phẩm linh thạch rồi, quy đổi ra chính là bảy trăm triệu hạ phẩm linh thạch, cái này còn chưa tính khoản bồi thường bữa ăn lần trước.

Mà Tư Hoành Thịnh hai người khi nghe đến giá khởi điểm ba triệu trung phẩm linh thạch thì lập tức hưng phấn hẳn lên, lúc đó ước chừng lại là bọn hắn khiêng quan tài, theo tác phong hào phóng của Đàm ông chủ thì bọn hắn nói không chừng cũng được chia một ít.

Đàm Phong vung tay một cái: “Đi, công ty liên hoan, hôm nay đi tụ tập một bữa!”

Bốn người lập tức tìm tửu lâu xa hoa nhất trong Đông Dương Thành, vừa ăn uống linh đình, vừa chia chác... à không... chia hoa hồng!

Sau trận chiến ngày hôm nay, không còn ai dám trêu chọc bọn hắn nữa, bữa cơm này ăn vô cùng tận hứng.

Rượu quá tam tuần, cơm no rượu say.

“Tiếp theo là đến bước chia hoa hồng rồi!”

Đàm Phong nhìn về phía Ngọc Tuyền: “Lần trước ngươi bán tin tức cho Quý Thương kiếm được linh thạch, tổng cộng là một triệu tám mươi vạn trung phẩm linh thạch, theo phương thức chia năm năm, ngươi cần đưa cho ta chín mươi vạn trung phẩm linh thạch.”

Lần trước Ngọc Tuyền bán tin tức cho Quý Thương, lần đầu bán được một triệu trung phẩm linh thạch, lần thứ hai bán được tám mươi vạn trung phẩm linh thạch, khoản tiền này Đàm Phong vẫn luôn ghi nhớ chưa tính toán với lão.

Ngọc Tuyền Thánh Nhân không nói một lời, ném ra một cái nhẫn trữ vật.

Cảnh tượng này khiến Tư Hoành Thịnh hai người ở bên cạnh chết lặng, chấn động vì Ngọc Tuyền lại phục tùng ông chủ đến thế.

Dù sao Ngọc Tuyền mạnh như vậy, tại sao còn nghe lời ông chủ răm rắp?

Hai người nhìn nhau, đối với thân phận của Đàm ông chủ bọn hắn càng thêm tò mò, rốt cuộc là thân phận thế nào mới có thể khiến nhân vật như Ngọc Tuyền nghe lời răm rắp?

Đồng thời lại chấn động vì hành động của Ngọc Tuyền, nghe lời ông chủ nói thì Ngọc Tuyền này đã bán đứng tin tức của công ty cho Quý Thương, và chuyện này lại là do ông chủ cố ý làm vậy.

Đúng là nghệ cao nhân đảm (người tài thì gan lớn) nha!

Hai người nhìn chằm chằm vào cái nhẫn trữ vật kia với ánh mắt thèm thuồng, mơ tưởng mình cũng có một phần.

Đàm Phong thích thú liếc nhìn hai người một cái, tức giận nói: “Đừng nghĩ nữa, chuyện đó hai người các ngươi không có tham gia, nên không có phần đâu.”

Hoằng Thành Thiên mếu máo: “Ông chủ, chuyện như vậy người hoàn toàn có thể giao cho chúng ta mà, chúng ta lên núi đao xuống biển lửa cũng không nhíu mày lấy một cái đâu.”

“Được rồi được rồi, đừng có nghèo nàn nữa!”

Đàm Phong vung tay ném ra ba đống linh thạch: “Lần đấu giá Quý Minh Kiệt này tổng cộng được bảy mươi vạn trung phẩm linh thạch, thực nhận năm mươi sáu vạn, việc bắt giữ Quý Minh Kiệt ta bỏ công lớn nhất, cho nên hai người các ngươi mỗi người chỉ có năm vạn trung phẩm linh thạch coi như là phí vất vả khiêng quan tài của các ngươi, còn Ngọc Tuyền lấy mười sáu vạn, ba mươi vạn còn lại thuộc về ta.”

Ba người lập tức hớn hở thu linh thạch lại.

Đối với Tư Hoành Thịnh hai người mà nói, đừng nhìn năm vạn trung phẩm linh thạch có vẻ ít, nhưng quy đổi ra chính là năm triệu hạ phẩm linh thạch, có những Hóa Thần cảnh chưa chắc đã lấy ra được đâu!

Mà bọn hắn chỉ tốn chưa đầy nửa nén nhang để đi khiêng cái quan tài một chút thôi.

Đàm Phong nhìn mấy người trước mắt, dặn dò: “Dạo này đều chú ý an toàn một chút, tên Quý Quân Hạo kia nói không chừng sẽ chó cùng rứt dậu, ta và Ngọc Tuyền không sợ hắn, nhưng hai người các ngươi...”

Tư Hoành Thịnh hai người vỗ ngực cái bộp: “Ông chủ yên tâm đi, chúng ta trêu không nổi đối phương nhưng cũng không đến mức trốn không nổi.”

“Vậy thì tốt, tiếp theo cứ việc ai nấy làm đi!”

Đàm Phong đứng dậy, nhìn ba người trước mắt: “Ai cần tu luyện thì tu luyện, ai cần bế quan thì bế quan, tĩnh tâm chờ đợi buổi đấu giá sau hai tháng nữa.”

Đàm Phong trong lòng thầm tính toán kế hoạch tiếp theo, sau buổi đấu giá lần này nếu Quý gia còn tiếp tục nhảy nhót thì sẽ triệt để diệt tuyệt Quý gia, dù sao Quý gia cũng đã bị vắt kiệt rồi, càng có thể giết gà dọa khỉ.

Sau khi diệt sạch Quý gia, công ty có thể tiến vào giai đoạn tiếp theo rồi, dù sao uy danh của công ty cũng đã được tạo dựng lên.

Đàm Phong nghĩ thông suốt tất cả, nhìn về phía Ngọc Tuyền: “Buổi đấu giá hai tháng sau ta chưa chắc đã đến, lúc đó ngươi tranh thủ qua trấn trường một chút, quan trọng nhất là hai tên khiêng quan tài kia kìa, đừng để bị Quý gia tóm được.”

Xem hai lần Hắc Nhân Sĩ Quan, Đàm Phong cũng cảm thấy có chút nhàm chán rồi, hắn cần phương thức cảo sự mới thì mới có thể gợi lên hứng thú.

Ngọc Tuyền Thánh Nhân gật đầu: “Được, không vấn đề gì!”

Đàm Phong nhớ ra điều gì đó lại dặn dò: “Đã giá khởi điểm là ba triệu linh thạch, thì lúc đó bất kể những người khác có hét giá hay không, các ngươi cũng đừng quản, cho dù bị Quý gia đấu giá được với giá sàn cũng không sao, dù sao bọn hắn đều biết chúng ta rất ít khi giết người, nếu bọn hắn từ bỏ thì chúng ta phải bù thêm sáu mươi vạn trung phẩm linh thạch phí thủ tục đấy.”

Mấy người đều không phải kẻ ngốc, Đàm Phong vừa nhắc tới là bọn hắn đã hiểu ngay.

“Sau buổi đấu giá nếu bọn hắn làm loạn, Ngọc Tuyền ngươi cứ giết sạch bọn hắn đi, nếu bọn hắn nhẫn nhịn được thì tha cho bọn hắn một con đường sống, xem sau này có gì vui không.”

Đàm Phong nói xong liền thanh toán tiền cơm rồi rời khỏi tửu lâu, biến mất ở phía chân trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!