“Cảo Sự Tệ?”
“Công Ty Cảo Sự, Cảo Sự Tệ?”
Khoảnh khắc này tất cả mọi người đều có chút bừng tỉnh, như vậy điểm cống hiến của công ty mình gọi là Cảo Sự Tệ cũng là hợp tình hợp lý.
Mọi người cũng không cảm thấy quá kinh ngạc, tương tự như các thế lực khác, loại điểm cống hiến này thông thường đều dùng để đổi công pháp các loại, hơn nữa đạt được cực kỳ gian nan, càng không thể tặng cho người khác.
Đàm Phong lật tay một cái, một đồng tiền màu đồng thau không lớn hơn ngón tay cái bao nhiêu liền xuất hiện trong tay.
Bên trên điêu khắc hoa văn, nhưng nhìn qua lại bình thường không có gì lạ.
Đây là Đàm Phong vô tình phát hiện trong thương thành hệ thống có bán, không đáng tiền chỉ là một loại vật trang trí mà thôi.
Thế là Đàm Phong liền nảy sinh một ý nghĩ, dùng loại đồng tiền này thay thế điểm cống hiến.
Hơn nữa bởi vì đây là hệ thống sản xuất, cho nên hệ thống có thể giám định thật giả, không cần lo lắng sẽ bị người ta làm giả.
Nhìn đồng tiền trong tay Đàm Phong, Ngọc Tuyền Thánh Nhân nhíu mày.
Hắn không biết Đàm Phong muốn làm gì, nhưng hắn vẫn nhắc nhở: “Ngươi không sợ có người làm giả sao?”
Đừng nói người khác, chính hắn cũng có thể dễ dàng tạo ra một đống y hệt.
Đàm Phong lắc đầu: “Cho dù người khác có làm giống thật đến đâu, nhưng ta lại có thủ đoạn phân biệt thật giả.”
Thấy vẻ mặt tự tin đầy mình của Đàm Phong, Ngọc Tuyền cũng không nói thêm nữa, càng không đi nếm thử, hắn chính là biết tiểu tử này tà môn lắm.
Đàm Phong trưng bày đồng tiền trong tay, giới thiệu: “Cảo Sự Tệ này chia làm ba loại màu Đồng Thau, Bạc, Vàng, mười đồng tiền Đồng Thau giá trị bằng một đồng tiền Bạc, mười đồng tiền Bạc giá trị bằng một đồng tiền Vàng.”
Nhìn biểu cảm không mấy để tâm của mọi người, Đàm Phong biết cần cho mọi người một chút chấn động nho nhỏ rồi.
Hắn vung tay một cái, giữa không trung xuất hiện một tầng màn sáng, bên trên viết đầy chữ chi chít.
“Cực phẩm Chân Nguyên Đan một bình mười viên (Kim Đan kỳ sử dụng): 8 Cảo Sự Tệ!”
“Cực phẩm Anh Nguyên Đan một bình mười viên (Nguyên Anh kỳ sử dụng): 100 Cảo Sự Tệ!”
“…………”
“Hư Không Độn Kim (kích thước bằng ngón tay út): 2000 Cảo Sự Tệ!”
“Băng Phách Quy Nguyên Lộ một bình: 6000 Cảo Sự Tệ!”
“Thiên Diễn Thần Cấp (Thiên giai cực phẩm): 8000 Cảo Sự Tệ!”
“…………”
“Thiên Linh Quả nhất giai: 400 Cảo Sự Tệ!”
“Tôi Thể Linh Tủy: 1000 Cảo Sự Tệ!”
“Niết Bàn Linh Tủy: 5000 Cảo Sự Tệ!”
Trên màn sáng viết đầy chi chít các loại thiên tài địa bảo cùng công pháp, đan dược và giá quy đổi.
Khoảnh khắc này tất cả mọi người đều chấn kinh!
“Cái gì? Bí pháp tu luyện thần hồn Thiên giai cực phẩm chỉ cần tám ngàn Cảo Sự Tệ?”
“Tôi Thể Linh Tủy chỉ cần một ngàn Cảo Sự Tệ? Một ngàn Cảo Sự Tệ là có thể làm cho thể chất của ta mạnh hơn sao?” Một danh tu sĩ Kim Đan vẻ mặt kích động mở miệng.
Mà những người Hóa Thần kia lại nhìn chằm chằm vào Niết Bàn Linh Tủy, lẩm bẩm tự nói: “Cư nhiên là loại đồ tốt này sao?”
Bọn hắn có thể tu luyện tới Hóa Thần cảnh, bản thân thể chất sẽ không quá kém, Tôi Thể Linh Tủy đối với bọn hắn tự nhiên không có hiệu quả rồi.
Nhưng Niết Bàn Linh Tủy thì khác, bảo bối này vẫn có thể làm cho thiên phú cùng thể chất của bọn hắn tiến thêm một bước.
Nếu như từng Thần Hợp vô vọng, vậy sau khi sử dụng Niết Bàn Linh Tủy lại nhiều thêm vài phần hy vọng, ít nhất Hóa Thần viên mãn hầu như là chắc chắn.
Cái này bảo bọn hắn làm sao không kích động cho được?
Tư Hoành Thịnh kiến thức rộng rãi, hắn nhìn màn sáng, không thể tin được lẩm bẩm: “Băng Phách Quy Nguyên Lộ cư nhiên chỉ bán sáu ngàn Cảo Sự Tệ?”
Người khác không biết, hắn lại rõ ràng mức độ trân quý của thứ này.
Nếu hắn sở hữu một bình thứ này, trong vòng năm năm nhất định có thể tiến vào Thần Hợp cảnh.
Bảo vật này không chỉ có thể dùng để điều trị thương thế thần hồn, đối với việc Hóa Thần tiến vào Thần Hợp cảnh cũng có trợ giúp cực lớn.
Khoảnh khắc này, vô số người nhìn chằm chằm màn sáng lần lượt nuốt một ngụm nước bọt.
Cho dù Ngọc Tuyền nhìn thấy một số bảo vật trên màn sáng, cũng không khỏi động tâm.
“Gia sản của tiểu tử này rốt cuộc thâm hậu đến mức nào vậy?”
Ngọc Tuyền Thánh Nhân âm thầm phỉ báng: “Trong này có rất nhiều thiên tài địa bảo tiểu tử này lúc trước đều không đưa cho lão phu, hóa ra là không nỡ nha!”
Khoảnh khắc này Ngọc Tuyền Thánh Nhân bắt đầu suy nghĩ làm sao để kiếm Cảo Sự Tệ rồi, không còn vẻ coi tiền như rác như lúc trước nữa.
“Lão bản, Cảo Sự Tệ này phải làm sao để đạt được vậy?”
“Đúng vậy lão bản, ngài mau nói cho chúng ta biết đi?”
Lúc này vô số người mong chờ nhìn Đàm Phong, kích động mở miệng.
“Cảo Sự Tệ bắt nguồn từ những việc cảo sự (làm càn) mà các ngươi làm, việc làm càng nổi tiếng, càng kỳ quái, càng ghê tởm người khác thì phần thưởng nhận được càng nhiều, hoàn thành nhiệm vụ của công ty cũng có thể đạt được, nhân viên của công ty mỗi tháng dựa theo thực lực cùng chức vụ cũng sẽ có phần thưởng Cảo Sự Tệ nhất định.”
Đàm Phong vừa nói, vừa vung ra một lượng lớn Cảo Sự Tệ màu đồng thau, nhiều hay ít bay tới trước mặt mọi người.
Có người chỉ có vỏn vẹn hai ba mươi đồng, loại này đại bộ phận là tu sĩ Kim Đan.
Mà đại bộ phận tu sĩ Nguyên Anh đều sở hữu tám chín mươi đồng.
Mấy danh tu sĩ Hóa Thần như Tư Hoành Thịnh đã tham gia đào mộ cùng Hắc Nhân Khiêng Quan, Cảo Sự Tệ nhận được lên tới hàng trăm đồng.
Nhiều nhất vẫn là Ngọc Tuyền, cư nhiên sở hữu hơn mười đồng Cảo Sự Tệ màu vàng, quy đổi ra chính là hơn một ngàn Cảo Sự Tệ rồi.
Đây đều là Đàm Phong bắt đầu tính toán từ sau khi người mới vào làm, còn những việc đám người Tư Hoành Thịnh cùng mình làm trước đó đều đã qua rồi, thế là bị Đàm Phong ém nhẹm đi.
“Đây chính là Cảo Sự Tệ các ngươi nhận được trong thời gian này, chỉ cần gom đủ là có thể tìm ta mua sắm.”
Nói xong Đàm Phong còn không quên bổ sung một câu: “Đúng rồi, Cảo Sự Tệ này là có thể tặng cho, các ngươi có thể thông qua việc mua lại hoặc các phương thức khác để lấy từ người khác.”
“Nhưng nhớ kỹ... không được ép mua ép bán càng không được làm giả, kẻ vi phạm sẽ bị đuổi khỏi công ty!”
Nói xong tất cả những thứ này, khóe miệng Đàm Phong nở một nụ cười.
Đó là nụ cười của gian thương, bởi vì từ lúc người khác lấy được Cảo Sự Tệ đến lúc mua vật phẩm đã bị hắn ăn chênh lệch hai lần.
Một lần là phát hành Cảo Sự Tệ, đây là hắn dựa theo phần thưởng của hệ thống để đưa ra.
Hệ thống thưởng cho mình 1000 Điểm B, mình liền phát hành 500 Điểm B.
Vật phẩm trị giá 250 Điểm B trong thương thành hệ thống, mình liền bán 500 Cảo Sự Tệ.
Quy trình chính là: Nhân viên kiếm cho mình 1000 Điểm B, mình chỉ cần phát hành 500 Cảo Sự Tệ, sau đó tiêu tốn 250 Điểm B trong thương thành hệ thống mua một món đồ, là có thể thu hồi hết Cảo Sự Tệ trong tay đối phương.
Nói một cách dễ hiểu hơn chính là: Mình chỉ cần tiêu tốn 250 Điểm B là có thể thuê người khác tạo ra giá trị 1000 Điểm B cho mình.
Hơn nữa thực lực của nhân viên càng mạnh, thế lực công ty của mình cũng càng mạnh.
Mà cái giá phải trả chẳng qua là xây dựng trên sự đau khổ của đông đảo những kẻ ác quán mãn doanh ở Bắc Vực mà thôi.
Ngoài ra chính là cái hệ thống bị bạch phiêu (ăn không)!
Nghĩ đến đây, Đàm Phong suýt chút nữa liền cười thành tiếng.
Thế là liền ở trong lòng hỏi hệ thống: “Hệ thống, ngươi có cảm giác bị bạch phiêu không?”
Không ngờ hệ thống không buồn mà còn vui, gào thét cười lớn: “Gà gà gà, Đàm tiểu tử ngươi quả thực là một thiên tài nha!”
Tiếng cười của hệ thống dừng không được: “Ha ha ha, thật không biết cái công ty này của ngươi sau này sẽ phát triển thành cái dạng gì, lại sẽ gây họa cho bao nhiêu người đây!”
Hắn đã bắt đầu ảo tưởng, sau này vô số nhân viên vì muốn cảo sự (làm càn) sẽ làm ra những thao tác tao nhã đến mức nào.
Chẳng lẽ cả một công ty đều là thần kinh? Làm cho người ta nghe danh đã biến sắc?